Chờ đợi là chết đói
Loading...

Ai hiểu được lòng em


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1311
- Tình trạng: Hoàn thành
Nói xong, Giang Nhân Ly đứng dậy ra khỏi phòng. Cô thực sự không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa. Mắng chửi làm gì chứ? Bao nhiêu năm nay ấm ức như vậy, cô còn muốn đánh người nữa. Bạch Thanh Hà hại cha mẹ cô không thể đoàn viên, một nhà hạnh phúc ly tán tứ phương. Nếu như không có Bạch Thanh Hà, mẹ cô cũng sẽ không phải quanh năm nằm trên giường bệnh như vậy, Giang Nhân Mạn cũng sẽ không biến thành như bây giờ. Tất cả đều do Bạch Thanh Hà gây ra. Vì sao cô không thể mắng? Cô sẽ mắng. So với bất kì ai khác cô sẽ mắng gay gắt nhất.

Diệp Tư Đình, Giang Nhân Đình, cô ta muốn nói thì nói, có gì to tát chứ!

Giang Nhân Ly càng nghĩ càng giận. Hình như cô càng ngày càng nóng nảy. Lời muốn nói cũng nói rồi, cô đỡ phải nghẹn khuất trong lòng, vừa lo lắng vừa sợ hãi, dù sao cũng không lừa được bao lâu. Cô không tin, Bạch Thanh Hà lại dễ dàng để Giang Nhân Đình buông tha di chúc mà không đi tranh giành.

Cảm thấy hơi đau đầu, còn khát nước, cô mua một chai nước lạnh, đưa lên miệng tu một hơi hết gần nửa chai. Uống xong chính cô cũng giật nảy mình.

Mạc Tu Lăng trở về nhà thấy cô hồn siêu phách lạc. Anh nhìn cô: "Sao thế? Sắc mặt không tốt."

Cô trừng mắt nhìn anh không nói gì.

Anh cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng anh không có làm gì sai, sao mà lại phải chịu ánh mắt ấy của cô?

Anh còn không có định làm gì thì cô đã đi. Đi được hai bước cô kéo anh: "Mạc Tu Lăng."

"Sao?"

"Hôm nay em đi thăm Diệp Tư Đình." Cô nghĩ dù sao cũng phái mở miệng, chi bằng nói rõ sớm đi, sẽ không phải lo lắng gì nữa. Trước đây cô cho là chẳng đáng, nhưng hiện tại..."

Mạc Tu Lăng dường như có chút ngoài ý muốn, anh giật mình, nói: "Ừ, cô ấy đã đỡ hơn chưa?"

Cô gật đầu: "Điều em muốn nói không phải cái này."

Anh nghiêng đầu ý bảo cô nói tiếp.

"Diệp Tư Đình và Giang Nhân Đình giống nhau như vậy, anh có bao giờ nghĩ bọn họ thực ra là..."

"Giang Nhân Ly!" Anh gằn giọng gọi tên cô. Dường như anh còn chưa nghĩ ra nên nói cái gì với cô. Anh đi một vòng, dừng lại trước mặt cô: "Anh chỉ nói một lần, em nghe cho kỹ. Giang Nhân Đình là em gái, Diệp Tư Đình chỉ là người ngoài."

Giang Nhân Ly bị ánh mắt anh làm cho hoảng sợ, trừng trừng nhìn anh đi vào phòng ngủ. Cửa phòng bị đóng sầm một tiếng.

Cô kinh ngạc nhìn cửa phòng. Cô làm gì sai ư?

♥.•°*"˜˜"*°•.♥

Mọi người hãy đọc kỹ trước khi lên tiếng chửi mắng anh Lăng: "Giang Nhân Đình là em gái, Diệp Tư Đình chỉ là người ngoài!"

–> Cả hai cô Đình đều chẳng có ý nghĩa gì với anh hết!

Còn tại sao anh Lăng lại kiên quyết như vậy? Thôi từ từ mọi người sẽ hiểu, có lẽ nên đọc và tự cảm nhận thì hay hơn!

Hy vọng chương sau mọi người sẽ thêm hiểu anh Lăng, những mâu thuẩn trong lòng anh, cái khó xử của anh, nỗi dằn vặt của anh...



Chương 72 - Tôi tình nguyện cho rằng cô đã chết



Sau khi Mạc Tu Lăng vô cớ nổi đóa lên một trận, cũng không có gì thay đổi. Cuộc sống gia đình của bọn họ vẫn yên ổn như trước. Giang Nhân Ly nghĩ mãi không ra Mạc Tu Lăng nổi giận là vì cái gì nhưng nghĩ mãi cũng không ra. Cuối cùng cô cảm thấy mình đúng là đã biến thành ngốc rồi!

Giang Nhân Ly vẫn cho rằng sau lưng Giang Nhân Đình hẳn là đã hành động. Nhưng nghĩ lại, cô lại cảm thấy cô ta chỉ là khiến cô phải lo lắng sau đó suy đoán linh tinh.

Con người đôi khi chính là như vậy, lúc mình không hạnh phúc, nhất định sẽ không muốn nhìn thấy người khác hạnh phúc. Cái ích kỷ này pha trộn lẫn vào vô số thứ, giống như là thổi hơi vào quả bóng vậy, từng chút từng chút một căng phồng lên

Hạnh phúc là gì? Thực ra rất đơn giản, lúc vui có người chia sẽ, lúc buồn có người lắng nghe, lúc đau khổ có người làm bạn, như vậy là đủ.

Giang Nhân Ly yêu cầu cũng không nhiều, hiện tại với cô như vậy là tốt lắm rồi. Rảnh rỗi thì cùng Tần Ngả Trữ ra ngoài shopping, về nhà sẽ nấu cơm, giặt giũ, một ngày cứ như vậy trôi qua rồi kết thúc, quay đầu nhìn lại cũng cảm thấy không tồi.

Mạc Tu Lăng gần đây tâm trạng cũng rất tốt, ngay cả Chương Tâm Dật cũng nhìn ra anh ngày càng cười nhiêu hơn. Có điều cô không cho đó là vì công ty hoạt động có lợi nhuận, trước đây công ty kiếm được cũng không thấy anh vui vẻ như vậy. Ông chủ tâm trạng tốt, cô làm thư ký đương nhiên cũng thấy thoải mái.

Mạc Tu Lăng lại còn mời mọi người đi ăn, tăng cường tình cảm nhân viên. Nói chung, hai tháng nay anh vô cùng dễ chịu. Anh cả đời này cũng không có gì cần chiếm đoạt. Có lẽ là có thứ anh muốn, nhưng không phải tuyệt đối.

Anh không đến làng quê kia nữa. Giang Nhân Ly nói đúng, anh ra mặt sẽ chỉ làm cho cả hai gia đình mất đi sự yên bình. Con người không nên quá cố chấp.

Hai tháng nay, Diệp Tư Đình vẫn đi làm bình thường, làm việc vô cùng chăm chỉ. Mạc Tu Lăng biết cô đã rất cố gắng cho nên quyết đinh tăng lương cho cô.Diệp Tư Đình cũng không từ chối, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt có vẻ thâm trầm.

Tan tầm, Diệp Tư Đình đi tới phòng làm việc của Mạc Tu Lăng. đây là lần đầu tiên cô vào phòng làm việc của anh không phải vì chuyện công. Mạc Tu Lăng biết cô có chuyện muốn nói.

Anh chỉ nhìn cô, không khách khí, ý muốn cô nói thẳng.

"Mạc tổng, hôm nay sinh nhật em, có thể mời anh được không?"

Anh khẽ cười: "Được!"

Prev 1 ... 113 114 115 116 117 ... 135 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.001513
XtGem Forum catalog