Thực ra, một tháng trước, cô có thấy Ngô Vĩnh Diễn và một người phụ nữ khác ở cùng với nhau. Bọn họ biểu hiện cũng không có gì ám muội, chỉ là rất ăn ý. Nhưng cô không nói cho Tần Ngả Trữ biết, cô tin tưởng tình cảm của Ngô Vĩnh Diễn đối với Tần Ngả Trữ. Hơn nữa là bởi vì người phụ nữ kia bị tàn tật ở chân, cô không tin Ngô Vĩnh Diễn sẽ vì một người đó mà rời bỏ Tần Ngả Trữ, có lẽ nhìn từ một khía cạnh khác, suy nghĩ của cô có chút tầm thường.
Cả đêm cô thức cùng Tần Ngả Trữ, tuy rằng Tần Ngả Trữ không nói gì, nhưng cô cũng hiểu không ít..
May ra, Tần Ngả Trữ và Ngô Vĩnh Diễn vẫn sẽ đi tới tận cùng con đường.
Đã từng thề non hẹn biển, chỉ có điều giờ khắc ấy cũng chỉ là một lời nói mà thôi. Cùng giống như giới truyền thông mỗi ngày đều nói về một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ nào đó, sau đó tin tức bọn họ ly hôn tung ra, rất nhiều người không tin, rất nhiều người mắng chửi, người hâm mộ hai bên đấu đá, công kích nhau.
Giang Nhân Ly lúc đầu cũng nghĩ đó chỉ là tin tức truyền thông, sau đó sự thật rốt cuộc được chứng minh. Cô nhớ rõ lời hứa của chàng trai kia, cho dù bạn gái anh ta có làm gì sai, có làm chuyện gì quá sức chịu đựng, anh ta cũng sẽ nguyện ý thực hiện ý muốn của cô ấy. Nhưng sự thực chứng minh, đó chỉ là lời nói mà thôi. Thử nghĩ một chút, nếu xuất hiện một người đàn ông khác nguyện ý dùng cuộc sống của mình để quan tâm tới vợ của anh ta, anh ta sẽ không bận tâm sao, sẽ làm như không thấy quan hệ giữa vợ mình và người đàn ông kia sao? Thề thốt những lời tốt cũng chỉ là ở lúc tình yêu còn đẹp, một khi tình yêu đã suy tàn thì những lời hứa hẹn ấy cũng bị mất đi.
Giang Nhân Ly không cảm thấy người đàn ông kia có gì sai. Hôn nhân giữa hai người không có chỗ cho người thứ ba giảng đạo lý. Có điều cô không hề thích nam ca sĩ kia, mặc dù cô đã từng tin tưởng cuộc hộn nhân của hắn, tình yêu của hắn.
Cho nên, đúng hay sai, ai có thể làm rõ ràng?
Giang Nhân Ly ôm lấy Tần Ngả Trữ, cô biết cô ta không ngủ. Cô vỗ tay lên lưng Tần Ngả Trữ: "Ngày mai sẽ ổn thôi, chúng ta đều phải tin tưởng."
Bởi vì phải tiếp tục sống, cho nên sẽ phải nỗ lực, giá trị cuộc sống cũng chỉ là một cái chớp mắt lúc bình minh mà thôi.
Chương 45 - Nếu không cách xa
Mạc Tu Lăng và Giang Nhân Đình ở Hồng Kông một tuần. Lúc sắp về cô ta lôi Mạc Tu Lăng đi dạo phố mua đồ, còn hỏi Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà thích cái gì. Mấy vấn đề này Mạc Tu Lăng đều không trả lời được, đành phải tùy tiện mua vài thứ.
Vừa xuống phố hai người bọn họ đã thấy rất nhiều cửa hàng. Hồng Kông không hổ danh là mảnh đất thời thượng, cửa hàng cửa hiệu to nhỏ mọc lên san sát nhau. Mạc Tu Lăng bây giờ mới được lĩnh hội cái gì gọi là phụ nữ, vừa xuống phố trông thấy những cửa hàng này ánh mắt bọn họ đã sáng rực lên.
Cuối cùng, Diệp Tư Đình thu hoạch xong, trong tay xách theo bọc to bọc nhỏ.
Mạc Tu Lăng cũng hai tay dùng cả bốn.
Anh cảm thấy mình may mắn, vì Giang Nhân Ly không ham trò này. Có lẽ là có, nhưng anh tuyệt đối sẽ không phải là người bị hại thế này. Thực ra, cảm giác này cũng không đến nỗi khó chịu như anh tưởng, anh nhìn những thứ cầm trên tay, đột nhiên cảm thấy mình không được chủ động cho lắm.
Giang Nhân Ly mấy ngày nay đều ở chỗ của Tần Ngả Trữ nơi nào, ăn ngủ chuyện trò, cô nói rất nhiều chuyện, nói xong lại quên luôn, cũng chẳng biết mình nói cái gì. Thời gian đó cũng coi như là dễ chịu.
Tần Ngả Trữ cũng không phải là người quá bi thương, cho nên cô cũng không nghĩ quá nhiều đến chuyện đau lòng này. Cô và Giang Nhân Ly thực đúng là đôi bạn trời sinh, đều thích tự do tự tại nói chuyện phiếm. Hai người bọn họ có thể chấp nhận lôi thôi, nhưng tuyệt đốik chấp nhận dơ bẩn.
Tần Ngả Trữ chịu đựng Giang Nhân Ly làm bảo mẫu mấy ngày lúc này mới chợt nhớ ra chuyện quan trọng: "Ông xã cậu lúc nào thì về?"
"Cũng phải hai ba ngày nữa!"
Tần Ngả Trữ đẩy cô: "Vậy mà cậu còn nhàn nhã đi chơi thế này sao?"
"Lẽ nào cậu muốn mình ngồi nhà hoan nghênh sao?"
"Cậu thật chẳng có điểm nào giống người làm vợ cả."
"Ai bảo mình còn có khí chất tuổi trẻ chứ!"
"Giang Nhân Ly, lúc nào cậu mới thôi khiến mình mắc ói nữa hả?"
Có điều nói tới nói lui, Giang Nhân Ly vẫn trở về nhà. Cũng may, nhà cửa không bụi bặm, cũng không đến nỗi một chút hơi người cũng không có. Chỉ có một chiếc áo bẩn của Mạc Tu Lăng trên sô pha. Cô tự hỏi sao lại quên mất không giặt chiếc áo này, suy nghĩ một lát, cô quyết định mang đến tiệm giặt là.
Vừa mang đến tiệm giặt, cô liền trông thấy xe của Mạc Tu Lăng đang chạy đến. Cô vẫy tay, làm như đang gọi taxi.
Mạc Tu Lăng dừng xe trước mặt cô, đợi cô lên xe mơi mở miệng: "Từ đây về nhà chỉ mất hai phút. Từ khi nào em đã tiết kiệm cả hai phút đồng hồ thế?"
"Chẳng phải anh nói thời gian cũng là tiền bạc sao?"
"Chẳng phải em thích nhất là lãng phí tiền bạc sao?"
"Mạc Tu Lăng, đừng có ra vẻ anh rất hiểu rõ em như thế." Giang Nhân Ly bĩu môi, "Không phải chỉ là đi nhờ xe thôi sao, anh sao phải đến mức như vậy?"
"Không đến mức, chỉ là mỗi lần dừng xe ở mấy chỗ dốc thế này, cũng phải mất năm hào tiền dầu mỡ."
Giang Nhân Ly tức giận, cô đưa tay ra xòe trước mặt anh: "Vừa rồi đi giặt áo cho anh, hết một trăm đồng, anh đưa trả em 99 đồng 5 hào. Lộ phí thì thôi đi, em không tính toán với anh."
Cả đêm cô thức cùng Tần Ngả Trữ, tuy rằng Tần Ngả Trữ không nói gì, nhưng cô cũng hiểu không ít..
May ra, Tần Ngả Trữ và Ngô Vĩnh Diễn vẫn sẽ đi tới tận cùng con đường.
Đã từng thề non hẹn biển, chỉ có điều giờ khắc ấy cũng chỉ là một lời nói mà thôi. Cùng giống như giới truyền thông mỗi ngày đều nói về một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ nào đó, sau đó tin tức bọn họ ly hôn tung ra, rất nhiều người không tin, rất nhiều người mắng chửi, người hâm mộ hai bên đấu đá, công kích nhau.
Giang Nhân Ly lúc đầu cũng nghĩ đó chỉ là tin tức truyền thông, sau đó sự thật rốt cuộc được chứng minh. Cô nhớ rõ lời hứa của chàng trai kia, cho dù bạn gái anh ta có làm gì sai, có làm chuyện gì quá sức chịu đựng, anh ta cũng sẽ nguyện ý thực hiện ý muốn của cô ấy. Nhưng sự thực chứng minh, đó chỉ là lời nói mà thôi. Thử nghĩ một chút, nếu xuất hiện một người đàn ông khác nguyện ý dùng cuộc sống của mình để quan tâm tới vợ của anh ta, anh ta sẽ không bận tâm sao, sẽ làm như không thấy quan hệ giữa vợ mình và người đàn ông kia sao? Thề thốt những lời tốt cũng chỉ là ở lúc tình yêu còn đẹp, một khi tình yêu đã suy tàn thì những lời hứa hẹn ấy cũng bị mất đi.
Giang Nhân Ly không cảm thấy người đàn ông kia có gì sai. Hôn nhân giữa hai người không có chỗ cho người thứ ba giảng đạo lý. Có điều cô không hề thích nam ca sĩ kia, mặc dù cô đã từng tin tưởng cuộc hộn nhân của hắn, tình yêu của hắn.
Cho nên, đúng hay sai, ai có thể làm rõ ràng?
Giang Nhân Ly ôm lấy Tần Ngả Trữ, cô biết cô ta không ngủ. Cô vỗ tay lên lưng Tần Ngả Trữ: "Ngày mai sẽ ổn thôi, chúng ta đều phải tin tưởng."
Bởi vì phải tiếp tục sống, cho nên sẽ phải nỗ lực, giá trị cuộc sống cũng chỉ là một cái chớp mắt lúc bình minh mà thôi.
Chương 45 - Nếu không cách xa
Mạc Tu Lăng và Giang Nhân Đình ở Hồng Kông một tuần. Lúc sắp về cô ta lôi Mạc Tu Lăng đi dạo phố mua đồ, còn hỏi Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà thích cái gì. Mấy vấn đề này Mạc Tu Lăng đều không trả lời được, đành phải tùy tiện mua vài thứ.
Vừa xuống phố hai người bọn họ đã thấy rất nhiều cửa hàng. Hồng Kông không hổ danh là mảnh đất thời thượng, cửa hàng cửa hiệu to nhỏ mọc lên san sát nhau. Mạc Tu Lăng bây giờ mới được lĩnh hội cái gì gọi là phụ nữ, vừa xuống phố trông thấy những cửa hàng này ánh mắt bọn họ đã sáng rực lên.
Cuối cùng, Diệp Tư Đình thu hoạch xong, trong tay xách theo bọc to bọc nhỏ.
Mạc Tu Lăng cũng hai tay dùng cả bốn.
Anh cảm thấy mình may mắn, vì Giang Nhân Ly không ham trò này. Có lẽ là có, nhưng anh tuyệt đối sẽ không phải là người bị hại thế này. Thực ra, cảm giác này cũng không đến nỗi khó chịu như anh tưởng, anh nhìn những thứ cầm trên tay, đột nhiên cảm thấy mình không được chủ động cho lắm.
Giang Nhân Ly mấy ngày nay đều ở chỗ của Tần Ngả Trữ nơi nào, ăn ngủ chuyện trò, cô nói rất nhiều chuyện, nói xong lại quên luôn, cũng chẳng biết mình nói cái gì. Thời gian đó cũng coi như là dễ chịu.
Tần Ngả Trữ cũng không phải là người quá bi thương, cho nên cô cũng không nghĩ quá nhiều đến chuyện đau lòng này. Cô và Giang Nhân Ly thực đúng là đôi bạn trời sinh, đều thích tự do tự tại nói chuyện phiếm. Hai người bọn họ có thể chấp nhận lôi thôi, nhưng tuyệt đốik chấp nhận dơ bẩn.
Tần Ngả Trữ chịu đựng Giang Nhân Ly làm bảo mẫu mấy ngày lúc này mới chợt nhớ ra chuyện quan trọng: "Ông xã cậu lúc nào thì về?"
"Cũng phải hai ba ngày nữa!"
Tần Ngả Trữ đẩy cô: "Vậy mà cậu còn nhàn nhã đi chơi thế này sao?"
"Lẽ nào cậu muốn mình ngồi nhà hoan nghênh sao?"
"Cậu thật chẳng có điểm nào giống người làm vợ cả."
"Ai bảo mình còn có khí chất tuổi trẻ chứ!"
"Giang Nhân Ly, lúc nào cậu mới thôi khiến mình mắc ói nữa hả?"
Có điều nói tới nói lui, Giang Nhân Ly vẫn trở về nhà. Cũng may, nhà cửa không bụi bặm, cũng không đến nỗi một chút hơi người cũng không có. Chỉ có một chiếc áo bẩn của Mạc Tu Lăng trên sô pha. Cô tự hỏi sao lại quên mất không giặt chiếc áo này, suy nghĩ một lát, cô quyết định mang đến tiệm giặt là.
Vừa mang đến tiệm giặt, cô liền trông thấy xe của Mạc Tu Lăng đang chạy đến. Cô vẫy tay, làm như đang gọi taxi.
Mạc Tu Lăng dừng xe trước mặt cô, đợi cô lên xe mơi mở miệng: "Từ đây về nhà chỉ mất hai phút. Từ khi nào em đã tiết kiệm cả hai phút đồng hồ thế?"
"Chẳng phải anh nói thời gian cũng là tiền bạc sao?"
"Chẳng phải em thích nhất là lãng phí tiền bạc sao?"
"Mạc Tu Lăng, đừng có ra vẻ anh rất hiểu rõ em như thế." Giang Nhân Ly bĩu môi, "Không phải chỉ là đi nhờ xe thôi sao, anh sao phải đến mức như vậy?"
"Không đến mức, chỉ là mỗi lần dừng xe ở mấy chỗ dốc thế này, cũng phải mất năm hào tiền dầu mỡ."
Giang Nhân Ly tức giận, cô đưa tay ra xòe trước mặt anh: "Vừa rồi đi giặt áo cho anh, hết một trăm đồng, anh đưa trả em 99 đồng 5 hào. Lộ phí thì thôi đi, em không tính toán với anh."

