"Suy nghĩ của cô thật đúng là giản đơn." Cố Diễn Trạch thở dài một hơi, lại cảm thấy suy nghĩ của cô không đơn giản. Nếu đã yêu, vậy nỗ lực yêu đi, chỉ cần còn sống, làm gì có chuyện gì không thể giải quyết? Quá khứ đã qua đi, người ta không nên dùng nguyên nhân này làm mình khó chịu, nỗ lực sống, nỗ lực đi yêu, nỗ lực hạnh phúc.
"Giản đơn sao?" Giang Nhân Ly lắc đầu: "Cảm giác rất khó tin!"
Cố Diễn Trạch nhìn cô: "Vậy cô làm được sao?"
Cô im lặng một hồi: "Tôi hẳn sẽ nỗ lực."
Chẳng phải chính là còn chưa có làm được sao? Có điều đây đúng là một người thuần thục.
Cố Diễn Trạch lắc đầu: "Tôi muốn thử một chút xem"
Cô nhìn vào mắt anh ta, sáng tựa sao. Anh ta đứng lên đi tới bên Bùi Sơ Ảnh. Lúc này, Giang Nhân Ly đột nhiên cảm thấy chua xót. Cô phát hiện, bọn họ đứng chung một chỗ thật đúng là đẹp đôi.
Giang Nhân Ly xoay người, thấy Mạc Tu Lăng từ trên cầu thang đi xuống:"Thuốc đâu?"
Cô than: "Quên mất rồi!"
Mạc Tu Lăng liếc nhìn cô một cái, trong mắt có chút khó hiểu. Giang Nhân Ly đi theo sau: "Em đưa anh đi!"
"Không cần." Mạc Tu Lăng đi vài bước, sau đó quay đầu lại nhìn cô: "Anh biết em không thích Đình, nhưng cô ấy không phải Đình."
Giang Nhân Ly xiết chặt tay, móng tay đâm vào da khiến cô đau đớn. Nhưng rõ ràng không chảy máu. Đúng vậy, không phải tất cả vết thương đều sẽ chảy máu, cũng không phải chỉ có chảy máu mới đau.
Chương 62 - Là ai nợ ai?
Lòng cô đau nhói. Cô vẫn cho rằng mình là mặt trái của Uông Tố Thu. Nhưng lúc này cô mới phát hiện, hóa ra cô chính là đóng khung của mẹ. Không bao giờ giải thích, không bao giờ muốn biến bản thân thành hèn mọn.
Lúc cô còn học cấp ba, cô từng đọc được một câu chuyện.
Có một cô gái từ nhỏ đã bị bố mẹ coi như là con trai, họ nói với cô con gái không phải lúc nào cũng ngốc hơn con trai. Trong hoàn cảnh sống như vậy, cô từ nhỏ đến lớn làm việc gì cũng không chịu tỏ ra thua kém hay yếu kém ai. Cho nên lúc nào cô cũng có tên trong danh sách tăng ca, đồng nghiệp nam cũng sẽ không giúp đỡ cô. Nguy hiểm hơn chính là lúc cô uống rượu, không bao giờ chịu thua kém đối phương, mỗi lần đều bị chuốc đến say.
Nhưng mà có một ngày, cô gái ấy cùng một nữ đồng nghiệp đi ra ngoài kiểm tra sổ sách. Ngay từ đầu cô đã tỏ ra không chịu thua kém, uống rất nhiều rượu. Nhưng cô gái đi cùng cô lại tỏ ra ôn nhu nói: "Tôi là phụ nữ, các anh nên nhường tôi mới đúng." Chỉ một câu nói của cô ta, mấy đồng nghiệp nam kia không hề trút rượu hai người nữa. Hơn nữa bọn họ còn thanh toán toàn bộ tiền cơm.
Từ đó, cô gái kia hiểu được một điều, tỏ ra mềm yếu cũng chính là một loại vũ khí của con gái. Vậy mà nhiều năm nay cô đã sống uổng phí!
Nhưng Giang Nhân Ly sau khi nghe xong câu chuyện lại im lặng rất lâu. Lẽ nào chỉ có tỏ ra mềm yếu mời có thể đạt được thứ mình muốn? Người kiên cường đáng bị người ta bỏ quên, không được ai bảo vệ?
Giang Nhân Ly nhìn bức ảnh của Trương Bá Chi lúc phỏng vấn, cô đã khóc, bởi vì Trương Bá Chi đã nói một câu: "Lúc tôi gặp chuyện không may sẽ không có ai gọi điện cho tôi, bởi vì bọn họ đều biết tôi rất kiên cường."
Giang Nhân Ly không muốn suy nghĩ ánh mắt Mạc Tu Lăng nhìn cô là có ý gì. Giống như năm đó trong phòng bệnh, cô tát Giang Nhân Đình một cái cũng thấy được ánh mắt ấy của anh. Trong ánh mắt có chán ghét, có căm hận.
***
Mạc Tu Lăng rất quan tâm tới Diệp Tư Đình, vừa đưa đi bệnh viện, vừa đưa về nhà. Giang Nhân Ly lạnh lùng nhìn anh, chưa bao giờ thấy anh làm việc gì tích cực như vậy.
Tiệc rượu rất thành công, Mạc Tu Lăng và Cố Diễn Trạch bàn bạc chuyện hợp tác cũng rất thuận lợi, chỉ chờ sang nắm bắt tay khởi động dự án. Trong mắt Mạc Tu Lăng không thấy vẻ vui mừng, ánh mắt Giang Nhân Ly cũng lạnh lùng.
Mãi đến khi về đến nhà, Giang Nhân Ly cũng không nói một câu với Mạc Tu Lăng.
Mạc Tu Lăng cũng không để ý tới cô, vào nhà liền đi lấy một cốc nước uống. Thực sự anh có chút choáng váng, anh đã uống không ít rượu. Uống xong cốc nước anh phát hiện Giang Nhân Ly vẫn đang nhìn mình.
"Em cũng muốn uống nước sao?"
"Thứ anh đã uống qua dựa vào cái gì muốn em uống?" Cô nhìn anh, sau đó xoay người.
Thực ra, cô vốn không thích uống nước trắng.
Mạc Tu Lăng sửng sốt, buông cốc nước xuống, từng bước một đến gần cô: "Chịu không nổi rồi à?"
"Cái gì?"
"Anh nói, em ngay cả một chút ấm ức như vậy đã không chịu nổi rồi à?"
Cô kỳ quái nhìn anh: "Anh có ý gì?"
Anh tùy tiện bỏ lại một câu: "Chúng ta đã đối mặt với rất nhiều ấm ức, nghĩ lại thì hình như anh cũng làm chuyện gì quá vô dụng."
Cô ngồi tại chỗ, nhìn anh đi vào phòng tắm.
Đêm đó, hai người bọn họ không hề để ý đến đối phương. Cô chỉ im lặng, thông thường người ta vẫn bảo chỉ cần người mà ta quan tâm tin tưởng mình, thì cho dù cả thế giới không tin cũng không quan trọng. Nhưng, hình như ý nghĩ ấy sai rồi?
Hôm sau cô dậy rất muộn, cầm vào điện thoại mới phát hiện Tần Ngả Trữ đã gọi cho cô không dưới năm lần.
Nhất định là xảy ra chuyện gì. Ngay cả bữa sáng cô cũng không ăn mà vội vàng chạy đến nhà Tần Ngả Trữ. Cũng may, Tần Ngả Trữ còn ở nhà.
"Mình còn tưởng cậu bề bộn nhiều việc." Giọng điệu Tần Ngả Trữ nghe không ra vui buồn.
"Có chuyện gì vậy?"
"Giản đơn sao?" Giang Nhân Ly lắc đầu: "Cảm giác rất khó tin!"
Cố Diễn Trạch nhìn cô: "Vậy cô làm được sao?"
Cô im lặng một hồi: "Tôi hẳn sẽ nỗ lực."
Chẳng phải chính là còn chưa có làm được sao? Có điều đây đúng là một người thuần thục.
Cố Diễn Trạch lắc đầu: "Tôi muốn thử một chút xem"
Cô nhìn vào mắt anh ta, sáng tựa sao. Anh ta đứng lên đi tới bên Bùi Sơ Ảnh. Lúc này, Giang Nhân Ly đột nhiên cảm thấy chua xót. Cô phát hiện, bọn họ đứng chung một chỗ thật đúng là đẹp đôi.
Giang Nhân Ly xoay người, thấy Mạc Tu Lăng từ trên cầu thang đi xuống:"Thuốc đâu?"
Cô than: "Quên mất rồi!"
Mạc Tu Lăng liếc nhìn cô một cái, trong mắt có chút khó hiểu. Giang Nhân Ly đi theo sau: "Em đưa anh đi!"
"Không cần." Mạc Tu Lăng đi vài bước, sau đó quay đầu lại nhìn cô: "Anh biết em không thích Đình, nhưng cô ấy không phải Đình."
Giang Nhân Ly xiết chặt tay, móng tay đâm vào da khiến cô đau đớn. Nhưng rõ ràng không chảy máu. Đúng vậy, không phải tất cả vết thương đều sẽ chảy máu, cũng không phải chỉ có chảy máu mới đau.
Chương 62 - Là ai nợ ai?
Lòng cô đau nhói. Cô vẫn cho rằng mình là mặt trái của Uông Tố Thu. Nhưng lúc này cô mới phát hiện, hóa ra cô chính là đóng khung của mẹ. Không bao giờ giải thích, không bao giờ muốn biến bản thân thành hèn mọn.
Lúc cô còn học cấp ba, cô từng đọc được một câu chuyện.
Có một cô gái từ nhỏ đã bị bố mẹ coi như là con trai, họ nói với cô con gái không phải lúc nào cũng ngốc hơn con trai. Trong hoàn cảnh sống như vậy, cô từ nhỏ đến lớn làm việc gì cũng không chịu tỏ ra thua kém hay yếu kém ai. Cho nên lúc nào cô cũng có tên trong danh sách tăng ca, đồng nghiệp nam cũng sẽ không giúp đỡ cô. Nguy hiểm hơn chính là lúc cô uống rượu, không bao giờ chịu thua kém đối phương, mỗi lần đều bị chuốc đến say.
Nhưng mà có một ngày, cô gái ấy cùng một nữ đồng nghiệp đi ra ngoài kiểm tra sổ sách. Ngay từ đầu cô đã tỏ ra không chịu thua kém, uống rất nhiều rượu. Nhưng cô gái đi cùng cô lại tỏ ra ôn nhu nói: "Tôi là phụ nữ, các anh nên nhường tôi mới đúng." Chỉ một câu nói của cô ta, mấy đồng nghiệp nam kia không hề trút rượu hai người nữa. Hơn nữa bọn họ còn thanh toán toàn bộ tiền cơm.
Từ đó, cô gái kia hiểu được một điều, tỏ ra mềm yếu cũng chính là một loại vũ khí của con gái. Vậy mà nhiều năm nay cô đã sống uổng phí!
Nhưng Giang Nhân Ly sau khi nghe xong câu chuyện lại im lặng rất lâu. Lẽ nào chỉ có tỏ ra mềm yếu mời có thể đạt được thứ mình muốn? Người kiên cường đáng bị người ta bỏ quên, không được ai bảo vệ?
Giang Nhân Ly nhìn bức ảnh của Trương Bá Chi lúc phỏng vấn, cô đã khóc, bởi vì Trương Bá Chi đã nói một câu: "Lúc tôi gặp chuyện không may sẽ không có ai gọi điện cho tôi, bởi vì bọn họ đều biết tôi rất kiên cường."
Giang Nhân Ly không muốn suy nghĩ ánh mắt Mạc Tu Lăng nhìn cô là có ý gì. Giống như năm đó trong phòng bệnh, cô tát Giang Nhân Đình một cái cũng thấy được ánh mắt ấy của anh. Trong ánh mắt có chán ghét, có căm hận.
***
Mạc Tu Lăng rất quan tâm tới Diệp Tư Đình, vừa đưa đi bệnh viện, vừa đưa về nhà. Giang Nhân Ly lạnh lùng nhìn anh, chưa bao giờ thấy anh làm việc gì tích cực như vậy.
Tiệc rượu rất thành công, Mạc Tu Lăng và Cố Diễn Trạch bàn bạc chuyện hợp tác cũng rất thuận lợi, chỉ chờ sang nắm bắt tay khởi động dự án. Trong mắt Mạc Tu Lăng không thấy vẻ vui mừng, ánh mắt Giang Nhân Ly cũng lạnh lùng.
Mãi đến khi về đến nhà, Giang Nhân Ly cũng không nói một câu với Mạc Tu Lăng.
Mạc Tu Lăng cũng không để ý tới cô, vào nhà liền đi lấy một cốc nước uống. Thực sự anh có chút choáng váng, anh đã uống không ít rượu. Uống xong cốc nước anh phát hiện Giang Nhân Ly vẫn đang nhìn mình.
"Em cũng muốn uống nước sao?"
"Thứ anh đã uống qua dựa vào cái gì muốn em uống?" Cô nhìn anh, sau đó xoay người.
Thực ra, cô vốn không thích uống nước trắng.
Mạc Tu Lăng sửng sốt, buông cốc nước xuống, từng bước một đến gần cô: "Chịu không nổi rồi à?"
"Cái gì?"
"Anh nói, em ngay cả một chút ấm ức như vậy đã không chịu nổi rồi à?"
Cô kỳ quái nhìn anh: "Anh có ý gì?"
Anh tùy tiện bỏ lại một câu: "Chúng ta đã đối mặt với rất nhiều ấm ức, nghĩ lại thì hình như anh cũng làm chuyện gì quá vô dụng."
Cô ngồi tại chỗ, nhìn anh đi vào phòng tắm.
Đêm đó, hai người bọn họ không hề để ý đến đối phương. Cô chỉ im lặng, thông thường người ta vẫn bảo chỉ cần người mà ta quan tâm tin tưởng mình, thì cho dù cả thế giới không tin cũng không quan trọng. Nhưng, hình như ý nghĩ ấy sai rồi?
Hôm sau cô dậy rất muộn, cầm vào điện thoại mới phát hiện Tần Ngả Trữ đã gọi cho cô không dưới năm lần.
Nhất định là xảy ra chuyện gì. Ngay cả bữa sáng cô cũng không ăn mà vội vàng chạy đến nhà Tần Ngả Trữ. Cũng may, Tần Ngả Trữ còn ở nhà.
"Mình còn tưởng cậu bề bộn nhiều việc." Giọng điệu Tần Ngả Trữ nghe không ra vui buồn.
"Có chuyện gì vậy?"


