Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 766
- Tình trạng: Hoàn thành
"Thì bởi," thằng bé quệt bọt xà phòng đang chảy xuống trán nói, "mẹ đang sống ở tinh cầu Lưu Trứ."
"Ừ"
"Mẹ sẽ phải quay về đó à?"
"Ừ, nhưng mẹ không nhớ phải về đâu..."
Yuji chậm rãi lắc đầu.
"Kể cả mẹ không nhớ thì vẫn sẽ có người đến đón mẹ đi. Mọi câu chuyện đều như vậy. Khi hết chuyện, ai cũng phải trở về."
"Bởi vậy," Yuji nói, "tự nhiên con cứ muốn khóc."
Yuji còn nhỏ vậy mà đã hiểu. Rằng mỗi khi nghĩ đến người mình yêu, bản thân ý nghĩ đó đã chứa đựng dự cảm về chia ly. Thằng bé đã học được điều này.
"Dù vậy," tôi nói, "thì việc mẹ đang ở cùng hai bố con cũng vui lắm rồi. Bố con mình phải biết trân trọng khoảng thời gian này."
Thằng bé bảo vâng, nhưng thực sự tôi không biết nó đang nghĩ gì.
Tôi nói trong lúc xả nước từ vòi sen vào đầu thằng bé.
"Bố nhắc con nhớ là mẹ vẫn ở đây suốt với hai bố con nhé. Mẹ chưa bao giờ xa hai bố con mình cả."
"Con biết rồi," Yuji nói. "Nhưng con thấy mẹ có vẻ hơi nghi ngờ."
"Đúng rồi. Vì vậy càng phải chú ý hơn."
"Con biết rồi."
"Xong rồi. OK. Con ra ngoài đi."
Ra khỏi phòng tắm, Yuji liền gọi Mio.
"Mẹ ơi, con xong rồi. Mẹ lau người cho con!"
Chà chà, tôi nghĩ. Tôi đã mất bao công để rèn cho thằng bé tự làm một số việc, thế mà giờ nó lại làm nũng hệt như ngày xưa.
Tôi ra khỏi phòng tắm thì thấy Mio đang vệ sinh tai cho Yuji, trên người Yuji chỉ có mỗi chiếc quần lót. Yuji nằm gối đầu lên đùi Mio, mắt nhắm nghiền, miệng tủm tỉm cười sung sướng.
"Trời ơi!" Mio nói. "Tai gì mà bẩn thế này!"
Nàng hỏi tôi có vệ sinh tai thường xuyên cho Yuji không, tôi suy nghĩ rồi trả lời nàng là không.
"Anh nghĩ con tự làm được."
"Sáu tuổi thì sao đã tự làm được."
Trong lúc vệ sinh tai cho Yuji, thỉnh thoảng nàng lại lẩm bẩm "cái gì thế này", "sao vậy", có lúc nàng hắng giọng rồi sau đó im bặt luôn. Chợt một âm thanh khô khốc của vật gì đó rơi xuống mặt bàn vang lên.
"Anh Takumi!" nàng gọi tôi. "Anh lại đây."
Tôi đi lại chỗ hai mẹ con, tay vẫn cầm khăn bông để lau tóc.
"Gì thế em?"
Thấy nàng chỉ về phía mặt bàn, tôi ghé sát lại để nhìn vật thể nằm trên đó.
Một vật màu đen trông giống như vỏ ốc. Tôi thử cầm thì thấy khá cứng.
"Có phải..." tôi ngập ngừng, "cái này ở trong tai của Yuji?" Mio gật đầu, vẻ mặt như thể đang phải nuốt thứ gì đó rất đắng.
"Trời!" Tôi ném cái vỏ ốc ra xa.
"Trời!" Yuji hét lên. "Takkun hét to thế! Đau hết cả tai!"
Thằng bé đưa hai bàn tay nhỏ xíu lên bịt tai lại.
Tôi hiểu rồi. Thảo nào Yuji cứ "thế hả" với "gì ạ" suốt bấy lâu nay. Tất cả là tại lớp ráy tai đóng trong tai thằng bé. Trong cái lỗ tai bé xíu ấy, nó đã tích trữ cẩn thận ráy tai suốt cả một năm trời. (Thằng bé vẫn có thói quen tích trữ mọi thứ. Ví dụ như đống bu-lông nhặt ở chỗ nhà máy bỏ hoang).
Tai bên kia của Yuji cũng có một vỏ ốc giống hệt.
Yuji có vẻ không thoải mái lắm khi thấy tai mình bỗng nhiên nghe rõ hơn.
Thằng bé cứ càu nhàu "trời, cái gì thế này", "lạ quá" mất một lúc.
Cứ như vậy, Mio dần dần chỉnh lại nhịp sóng bị đảo lộn trong suốt một năm qua của chúng tôi. Nàng mất trí nhớ, thậm chí chẳng còn sống trên đời này nữa, vậy mà sao vẫn là chỗ dựa tin cậy hơn hẳn tôi? Phải chăng sự hiện diện của nàng quá đỗi đặc biệt.
Riêng với tôi và Yuji, nàng đúng là một phụ nữ huyền thoại.
Chương 10
Sau bữa tối, ba chúng tôi đi dạo.
Mio vẫn hơi nhức đầu, nàng hy vọng ra ngoài hóng gió sẽ khiến nàng dễ chịu hơn. Ban đầu tôi hơi do dự, nhưng rồi nghĩ đi trong bóng tối, chúng tôi chỉ là những cái bóng nên tôi quyết định dẫn nàng theo.
Chúng tôi đi trong khung cảnh nhờ nhờ tối. Phía bìa rừng, mảnh trăng gầy đang treo vắt vẻo. Thi thoảng có cơn gió thổi tới làm bóng trăng in trên mặt cánh đồng lúa nước khẽ rung rinh.
"Mát quá!" Mio nói.
"Tại dạo này trời mưa suốt đấy."
Yuji và Mio nắm tay nhau đi đằng trước, còn tôi đi đằng sau. Tôi cũng có ước muốn giản dị là được nắm tay nàng nhưng đương nhiên là tôi không thể thổ lộ mong muốn này. Tôi thấy ghen tị với Yuji vì thằng bé dễ dàng làm được điều tôi không thể.
"Anh này," nàng nói. "Những vấn đề của anh là gì? Anh có nói sẽ kể cho em mà?"
"À ừ."
Đến chỗ mương dẫn nước ở cuối đường, chúng tôi rẽ sang tay phải. Xa xa, thấp thoáng có ánh đèn tín hiệu chỗ giao cắt với đường tàu.
"Trước hết, anh muốn kể thêm chuyện của chúng mình."
"Vâng, anh kể đi."
Tôi bước lên để đi song song với nàng.
"Hồi ấy," tôi bắt đầu, "khi còn học cấp III, chúng mình chưa phải là người yêu của nhau."
"Tại em là một học sinh mô phạm, gầy gò, chẳng có gì hấp dẫn, đã thế còn đeo kính nữa đúng không"
Tôi cười, mắt vẫn nhìn về phía trước.
"Ừ"
Nhưng mà, tôi nói.
"Anh cũng thích học sinh mô phạm, gày gò, chẳng có gì hấp dẫn, đã thế lại còn đeo kính nữa."
"Thế hả?" Yuji hỏi.
"Ừ. Nhưng hồi đấy, các bạn gái như thế chẳng đoái hoài gì đến chuyện yêu đương."
"Nghĩa là không cần người yêu?" Mio nói.
"Phải. Em phớt lờ tín hiệu kiểu này."
"Ừ"
"Mẹ sẽ phải quay về đó à?"
"Ừ, nhưng mẹ không nhớ phải về đâu..."
Yuji chậm rãi lắc đầu.
"Kể cả mẹ không nhớ thì vẫn sẽ có người đến đón mẹ đi. Mọi câu chuyện đều như vậy. Khi hết chuyện, ai cũng phải trở về."
"Bởi vậy," Yuji nói, "tự nhiên con cứ muốn khóc."
Yuji còn nhỏ vậy mà đã hiểu. Rằng mỗi khi nghĩ đến người mình yêu, bản thân ý nghĩ đó đã chứa đựng dự cảm về chia ly. Thằng bé đã học được điều này.
"Dù vậy," tôi nói, "thì việc mẹ đang ở cùng hai bố con cũng vui lắm rồi. Bố con mình phải biết trân trọng khoảng thời gian này."
Thằng bé bảo vâng, nhưng thực sự tôi không biết nó đang nghĩ gì.
Tôi nói trong lúc xả nước từ vòi sen vào đầu thằng bé.
"Bố nhắc con nhớ là mẹ vẫn ở đây suốt với hai bố con nhé. Mẹ chưa bao giờ xa hai bố con mình cả."
"Con biết rồi," Yuji nói. "Nhưng con thấy mẹ có vẻ hơi nghi ngờ."
"Đúng rồi. Vì vậy càng phải chú ý hơn."
"Con biết rồi."
"Xong rồi. OK. Con ra ngoài đi."
Ra khỏi phòng tắm, Yuji liền gọi Mio.
"Mẹ ơi, con xong rồi. Mẹ lau người cho con!"
Chà chà, tôi nghĩ. Tôi đã mất bao công để rèn cho thằng bé tự làm một số việc, thế mà giờ nó lại làm nũng hệt như ngày xưa.
Tôi ra khỏi phòng tắm thì thấy Mio đang vệ sinh tai cho Yuji, trên người Yuji chỉ có mỗi chiếc quần lót. Yuji nằm gối đầu lên đùi Mio, mắt nhắm nghiền, miệng tủm tỉm cười sung sướng.
"Trời ơi!" Mio nói. "Tai gì mà bẩn thế này!"
Nàng hỏi tôi có vệ sinh tai thường xuyên cho Yuji không, tôi suy nghĩ rồi trả lời nàng là không.
"Anh nghĩ con tự làm được."
"Sáu tuổi thì sao đã tự làm được."
Trong lúc vệ sinh tai cho Yuji, thỉnh thoảng nàng lại lẩm bẩm "cái gì thế này", "sao vậy", có lúc nàng hắng giọng rồi sau đó im bặt luôn. Chợt một âm thanh khô khốc của vật gì đó rơi xuống mặt bàn vang lên.
"Anh Takumi!" nàng gọi tôi. "Anh lại đây."
Tôi đi lại chỗ hai mẹ con, tay vẫn cầm khăn bông để lau tóc.
"Gì thế em?"
Thấy nàng chỉ về phía mặt bàn, tôi ghé sát lại để nhìn vật thể nằm trên đó.
Một vật màu đen trông giống như vỏ ốc. Tôi thử cầm thì thấy khá cứng.
"Có phải..." tôi ngập ngừng, "cái này ở trong tai của Yuji?" Mio gật đầu, vẻ mặt như thể đang phải nuốt thứ gì đó rất đắng.
"Trời!" Tôi ném cái vỏ ốc ra xa.
"Trời!" Yuji hét lên. "Takkun hét to thế! Đau hết cả tai!"
Thằng bé đưa hai bàn tay nhỏ xíu lên bịt tai lại.
Tôi hiểu rồi. Thảo nào Yuji cứ "thế hả" với "gì ạ" suốt bấy lâu nay. Tất cả là tại lớp ráy tai đóng trong tai thằng bé. Trong cái lỗ tai bé xíu ấy, nó đã tích trữ cẩn thận ráy tai suốt cả một năm trời. (Thằng bé vẫn có thói quen tích trữ mọi thứ. Ví dụ như đống bu-lông nhặt ở chỗ nhà máy bỏ hoang).
Tai bên kia của Yuji cũng có một vỏ ốc giống hệt.
Yuji có vẻ không thoải mái lắm khi thấy tai mình bỗng nhiên nghe rõ hơn.
Thằng bé cứ càu nhàu "trời, cái gì thế này", "lạ quá" mất một lúc.
Cứ như vậy, Mio dần dần chỉnh lại nhịp sóng bị đảo lộn trong suốt một năm qua của chúng tôi. Nàng mất trí nhớ, thậm chí chẳng còn sống trên đời này nữa, vậy mà sao vẫn là chỗ dựa tin cậy hơn hẳn tôi? Phải chăng sự hiện diện của nàng quá đỗi đặc biệt.
Riêng với tôi và Yuji, nàng đúng là một phụ nữ huyền thoại.
Chương 10
Sau bữa tối, ba chúng tôi đi dạo.
Mio vẫn hơi nhức đầu, nàng hy vọng ra ngoài hóng gió sẽ khiến nàng dễ chịu hơn. Ban đầu tôi hơi do dự, nhưng rồi nghĩ đi trong bóng tối, chúng tôi chỉ là những cái bóng nên tôi quyết định dẫn nàng theo.
Chúng tôi đi trong khung cảnh nhờ nhờ tối. Phía bìa rừng, mảnh trăng gầy đang treo vắt vẻo. Thi thoảng có cơn gió thổi tới làm bóng trăng in trên mặt cánh đồng lúa nước khẽ rung rinh.
"Mát quá!" Mio nói.
"Tại dạo này trời mưa suốt đấy."
Yuji và Mio nắm tay nhau đi đằng trước, còn tôi đi đằng sau. Tôi cũng có ước muốn giản dị là được nắm tay nàng nhưng đương nhiên là tôi không thể thổ lộ mong muốn này. Tôi thấy ghen tị với Yuji vì thằng bé dễ dàng làm được điều tôi không thể.
"Anh này," nàng nói. "Những vấn đề của anh là gì? Anh có nói sẽ kể cho em mà?"
"À ừ."
Đến chỗ mương dẫn nước ở cuối đường, chúng tôi rẽ sang tay phải. Xa xa, thấp thoáng có ánh đèn tín hiệu chỗ giao cắt với đường tàu.
"Trước hết, anh muốn kể thêm chuyện của chúng mình."
"Vâng, anh kể đi."
Tôi bước lên để đi song song với nàng.
"Hồi ấy," tôi bắt đầu, "khi còn học cấp III, chúng mình chưa phải là người yêu của nhau."
"Tại em là một học sinh mô phạm, gầy gò, chẳng có gì hấp dẫn, đã thế còn đeo kính nữa đúng không"
Tôi cười, mắt vẫn nhìn về phía trước.
"Ừ"
Nhưng mà, tôi nói.
"Anh cũng thích học sinh mô phạm, gày gò, chẳng có gì hấp dẫn, đã thế lại còn đeo kính nữa."
"Thế hả?" Yuji hỏi.
"Ừ. Nhưng hồi đấy, các bạn gái như thế chẳng đoái hoài gì đến chuyện yêu đương."
"Nghĩa là không cần người yêu?" Mio nói.
"Phải. Em phớt lờ tín hiệu kiểu này."

