Chờ đợi là chết đói
Loading...

Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 770
- Tình trạng: Hoàn thành
"Thế thì tốt."​

Yuji kêu buồn ngủ, tôi liền cõng thằng bé lên. Ngay sau đó là tiếng thở khò khè quen thuộc.​

Thằng bé bị viêm màng phổi chăng?​

"Nhìn con ngủ trông yêu quá!" Mio nói.​

"Con rất giống em. Nhất là lúc ngủ."​

"Có lẽ vậy. Nhìn con, em có cảm giác gì đó rất thân thuộc."​

"Như thể nhớ lại hồi bé?"​

"Vâng. Không hẳn là nhớ đến điều gì cụ thể, nhưng em có cảm giác đó."​

"Em vẫn chưa nhớ ra được gì à?"​

"Chưa. Nhưng dần dần em đã có cảm giác em là vợ anh và là mẹ của Yuji."​

"Em có buồn không ? Vì không còn trí nhớ?"​

"Em hơi thất vọng, nhưng không vội. Cần phải kiên nhẫn."​

"Nếu vậy thì tốt."​

Mio giơ chân đá văng hòn sỏi bên vệ đưòng. Dù đã mất trí nhớ nhưng những hành động vô thức của nàng vẫn còn nguyên như xưa.​

"Em." Mio nói, "đã rất hạnh phúc."​

"Thế à?"​

"Vâng. Vì em đã gắn bó với người đầu tiên em yêu, có được cậu con trai dễ thương, và đến giờ cả gia đình mình vẫn đang sống hạnh phúc."

Em có hạnh phúc không?

Anh tự hỏi mình.

Em đã cưới một người đủ thứ bệnh như anh, kết thúc cuộc đời ngắn ngủi tại thị trấn nhỏ bé này trong khi chưa một lần được đi du lịch. Thế mà em vẫn bảo anh rằng em hạnh phúc?

"Còn anh?" Mio hỏi. "Anh có hạnh phúc không? Em có làm cho anh hạnh phúc không?"

"Anh hạnh phúc lắm!" tôi nói. "Rất hạnh phúc."

Tôi là con chim cánh cụt bay trên trời.

Nhờ có nàng dẫn dắt, tôi đã bay cao ngoài sức tưởng tượng.

Suýt chạm được tới các vì sao.

Từ trên cao, mọi thứ xấu xa, bẩn thỉu dưới mặt đất khiến con người phiền não trong chẳng khác gì một tấm thảm tuyệt đẹp.

Đó là hạnh phúc.

Thế rồi nàng biến mất, khiến tôi trở lại đúng là một con chim cánh cụt. Chuyện nàng bỏ đi khiến tôi rất buồn nhưng nàng đã để lại cho tôi một cậu bé có sải cánh dài giống nàng cùng một vùng ký ức trống rỗng.

Tóm lại, vẫn có thể coi tôi là con chim cánh cụt hạnh phúc thi thoảng gặp phải chuyện đau buồn.

"Anh kể tiếp đi." Nàng nói.

Chúng tôi lại nằm thành chữ Xuyên, nhìn lên trần nhà nhuộm ánh sáng màu cam nhạt.

"Ừ," tôi nói. "Anh sẽ kể đến khi em ngủ."

Thật ra, tôi gần như đã quên sạch chuyện hồi đó. Sau này, nhờ Mio kể đi kể lại nhiều lần mà tôi mới có cảm giác đó là ký ức có thật.

Rất kỳ lạ.

Những chuyện ngày xưa Mio kể lại cho tôi khi tôi không còn nhớ thì bây giờ, đến lượt tôi kể lại cho nàng khi nàng đã quên. Đây giống như trò chơi truyền khẩu giữa hai chúng tôi. Sau nhiều lần lặp đi lặp lại, những kỷ niệm biến thành ký ức trong mơ, được thêu dệt lại còn đẹp hơn cả sự thật trong quá khứ. Kỷ niệm là vậy mà.

Trước hết là câu chuyện về lần hẹn hò đầu tiên của hai chúng tôi.

Chúng mình vào một quán giải khát đối diện nhà ga. Anh gọi nước gừng, còn em gọi cà phê đá.

Ba năm, chúng mình hoặc là ngồi cạnh nhau, hoặc là ngồi đằng trước hoặc đằng sau, còn hôm nay, lần đầu tiên chúng mình ngồi đối diện.

Hôm nay cũng là lần đầu tiên anh được nhìn rõ mặt em. Mắt em rất to, dù là mắt một mí. Mũi em cao, môi em mỏng. Em có cả răng khểnh nữa. Mỗi người sẽ có một ấn tượng khác nhau khi nhìn khuôn mặt em.

Còn anh, anh cảm chấy đó là kiểu mặt con gái anh yêu thích từ nhỏ. Tình yêu là vậy đấy.

"Cậu để tóc dài à?" anh nói.

"Ừ. Tất cả mọi người trong đội thể dục nhịp điệu đều để tóc như vậy."

Mọi người đều búi cóc cao. Em bảo anh.

"Nhìn cậu thật khác."

"Vậy ư?"

"Ừ, trông rất người lớn."

Aio cũng thế. Em bảo.

"Tớ cũng thấy cậu người lớn hẳn lên."

"Cậu cao lên à?" em hỏi.

"Ừ, một chút."

"Giờ cậu cao bao nhiêu?"

"Khoảng một mét bảy bảy. Vận động viên điền kinh cự ly trung bình cần phải cao hơn nữa."

"Nhìn cậu có vẻ cao hơn thế."

"Chắc tại tớ đi giày."

Hồi cấp III, chúng mình chỉ gặp nhau ở lớp học. Nghĩa là chỉ những khi đi dép trong nhà. Đã thế anh còn chuyên đi đôi giày đánh bowling vứt trong phòng tập thể thao nữa chứ.

Đôi giày này vốn do một anh học trước mượn từ sân bowling cạnh trường rồi không trả. Giày màu trắng, mũi và gót màu xanh lam. Trên giày có thêu số "61" màu tím đỏ. Anh đi đôi giày ấy suốt cả ba năm học

Hôm nay là lần đầu tiên chúng mình gặp nhau với đôi giày có cổ và có gót. Cũng phải nói thêm, hôm nay cũng là lần đầu tiên anh thấy em mặc chiếc váy liền màu đỏ sẫm. Lần đầu tiên anh thấy em tô son. Lần đầu tiên anh thấy mái tóc em đung đưa mỗi lần em nghiêng đầu, lần đầu tiên anh cảm thấy bồn chồn không yên khi nói chuyện với em.

Tất cả đều là lần đầu tiên, đến nỗi mà khó tìm được một thứ không phải lần đầu tiên.

Chúng mình ở trong quán suốt năm tiếng đồng hồ. Thật không thể tin nổi.

Không hiểu chúng mình đã nói những chuyện gì?

Chúng mình đều muốn biết thêm về người kia.

Chúng mình đều là người nghiêm túc nên tìm hiểu nhau là bước không thể thiếu trước khi tiến tới tình yêu.

Không được phép nắm tay khi chưa biết gì về nhau. Tên bố mẹ người yêu còn chưa biết, thế mà đã khoác tay thì còn ra thể thống gì. Phải biết người kia đi giày số mấy, cỡ quần áo bao nhiêu, mấy tháng biết đi, lặn được bao lâu dưới nước... rồi mới tiến tới giai đoạn tiếp theo được.

Prev 1 ... 23 24 25 26 27 ... 59 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000406
Duck hunt