Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 756
- Tình trạng: Hoàn thành
Chân và tay tôi co quắp, các ngón tay cứ siết chặt lại với nhau, mạnh đến mức có thể bẻ gãy một đồng xu. Mắt tôi trợn ngược lên đến độ gần nhìn được cả não. Nhịp tim chơi khúc ngẫu hứng của Paganini(1). Khúc ngẫu hứng mang tính nghệ thuật siêu việt.
(1) Niccolo Paganini (1782-1840): nghệ sĩ violin nổi tiếng người Ý.
Tôi gần như cầm chắc rằng mình sẽ chết.
Đúng lúc ấy, Mio đi chợ về.
"Chồng hết sốt chưa?"
Mio tiến vào phòng ngủ và thứ đập vào mắt nàng là bộ dạng co quắp như con tôm của tôi. "Chồng ơi!"
Nàng lao đến ôm chầm lấy tôi, tôi cố gắng nói với nàng.
"Gọi... cấp... cứ..."
Nàng gật đầu, nhẹ nhàng đặt tôi nằm xuống rồi chạy lại phía máy điện thoại bấm 119.
"Xe sẽ tới ngay."
Tôi bảo "Ừ".
Tôi muốn nhìn thấy gương mặt Mio nhưng không tài nào thu được hình ảnh của nàng vào tầm mắt. Trước mắt tôi chỉ toàn là trần nhà và giấy dán tường bạc phếch.
Mio quay trở lại chỗ tôi, nàng nhấc nửa người tôi lên, vuốt vuốt mái tóc tôi.
"Ôi, em phải làm gì bây giờ? Em phải làm gì để chồng thấy đỡ hơn?"
Cứ thế này thôi, tôi nói.
Tôi đang khó thở nên chỉ thốt ra được mấy tiếng thều thào. Cố lắm tôi mới nhấc được tay phải lên, chìa ra trước mặt nàng. Mio nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay run rẩy của tôi.
Anh sợ lắm, tôi nói.
"Không sao. Không sao đâu. Xe cấp cứu sắp đến rồi."
Tôi gật đầu.
Tôi nhắm nghiền mắt lại vì quá đau. Trái Đất đang quay với vận tốc gấp hai mươi lần bình thường. Nếu Mio không ôm tôi thì có lẽ lực ly tâm đã hất văng tôi ra khỏi hệ mặt trời.
Một con sóng lớn chồm tới, tôi thở mạnh.
"Chồng sao thế?!"
Nàng ghé sát tai vào miệng tôi.
"Chồng không thở được à? Chồng thấy khó thở?"
(Anh xin lỗi)
Tôi nói.
"Tại sao? Tại sao chồng lại xin lỗi?"
(Anh không giữ được lời hứa với em)
"Lời hứa?"
(Anh hứa sẽ cùng em đi du lịc)
Vì không còn tỉnh táo nên tôi quên mất Mio chỉ còn là hồn ma. Nàng vẫn là người vợ sống cùng tôi lâu nay.
(Anh hứa sẽ đưa em đi xem pháo hoa)
Nhất định là thế.
Vâng, nàng nói.
Và luôn kèm theo một nụ cười buồn.
Có lẽ nàng đã biết, đó là giấc mơ không có thực.
"Chúng mình sẽ đi. Chồng nhé? Chúng mình sẽ đi cùng nhau. Chồng hãy cố lên."
Cơn mê sảng của tôi ngày càng trầm trọng.
Giọng của nàng nghe thật xa xôi.
(Anh xin lỗi vì khiến em phải lo lắng)
(Cảm ơn em đã luôn ở bên anh)
"Đưowjc rồi. Chuyện đó để sau. Chồng đừng nói nữa."
Tôi nghe thấy tiếng lộp bộp trên trán. Rất có thể là nước mắt của Mio.
Nàng hôn lên đôi mắt đang nhắm nghiền của tôi.
"Chồng thở từ từ thôi, thả lỏng người ra."
Nhưng tôi không tài nào ngăn nổi những điều mình muốn nói.
(Hãy chăm sóc Yuji giúp anh)
(Vì con giống anh nên rất có thể con cũng sẽ bị như anh bây giờ)
(Đời anh khổ lắm rồi, vì vậy, vì vậy)
(Vì vậy, vì vậy)
Cơn mê sảng tăng lên, đến nỗi tôi chỉ còn thấy mờ mờ những thứ cách dó vài xen ti mét.
Tôi chẳng biết mình đang ở đâu.
Anh, anh, anh
Tôi nói.
"Thấy rất dễ chịu khi ở bên em. Cảm ơn em."
Và...
"Vĩnh biệt em."
Chương 21
Tôi tỉnh lại khi đang trên đường đi cấp cứu. Chất hóa học kia, sau khi thấm vào máu đã chuyển thành một chất ôn hòa, hoàn toàn vô lại.
Lâu lắm mới đi xe ô tô nhưng tôi không hề thấy lo. Xe cấp cứu là một trong những phương tiện khiến tôi yên tâm nhất.
"Anh đỡ rồi."
Tôi nói với Mio, lúc này vẫn nắm chặt tay tôi.
"Thật không?"
"Thật."
Tôi mở bàn tay ra, sau đó nắm lại.
"Em nhìn này!" tôi nói. "Tay anh cử động được rồi."
Lòng bàn tay tôi vẫn còn vết hằn của móng tay. Nếu lúc trước Mio không cắt móng tay cho tôi, hẳn chỗ này đã có thương tích.
"Chà!" Mio thở dài.
"Tốt rồi..."
"Xin lỗi em," tôi nói.
"Anh làm em lo quá phải không."
Nàng gật đầu, mỉm cười như trút được gánh nặng.
"Cứ thế này thì em tổn thọ lắm."
Sau này tôi mới biết, đó là câu nói châm biếm của nàng.
Hỏi han tình hình xong, bác sĩ lấy máu và kiểm tra xem tôi có bị dị ứng gì không. Kết quả kiểm tra không thấy có vấn đề gì. Bác sĩ nhìn tôi như nhìn một kẻ giả vờ ốm. Tôi đã quen với kiểu nhìn này. Tuy nhiên, đúng là tôi bị sốt thật nên tôi vẫn phải truyền nước Ringer(1) xong mới đợc phép về nhà.
1.Một loại nước muối được đặt tên theo nhà bác học người Anh S.Ringer (1835-1910) – người sáng chế ra loại nước muối này.
Lúc về, chúng tôi đi bằng taxi nhưng chẳng vấn đề gì. Hình như chất hóa học đã cạn hết nguồn hàng.
Về đến nhà, tôi phải chườm đá. Đây là chỉ định của bác sĩ.
"Chồng có lạnh không?" Mio hỏi.
"Anh không," tôi trả lời. "Rất dễ chịu. Giống như người băng trên núi Alps."
"Gì cơ? Người băng?"
"Đó là tên được đặt cho người đàn ông ngủ suốt nghìn năm dưới sông băng."
"Chắc ông ấy mơ thấy nhiều thứ lắm."
"Hẳn rồi."
Mio lấy sữa chua trong tủ lạnh ra, rưới mật ong lên rồi đặt bên cạnh gối tôi.
"Chồng ăn nhé?"
"Ừ. Anh sẽ thử."
Nàng đưa thìa sưa chua lên tận miệng tôi. Tôi nghiêng cổ, đưa miệng đón lấy thìa sữa.
Một cảm giác mát lạnh rất dễ chịu. Mùi mật ong êm dịu phảng phất trwosc múi.
"Chồng bị thế này bao giờ chưa?" Mio hỏi.
"Mấy lần rồi," tôi trả lời.
"Đây là lần thứ ba phải viện đến xe cấp cứu."
"Hai lần trước em cũng đi cùng chồng à?"
"Ừ. Đúng vậy. Lần trước em cũng gọi xe cấp cứu cho anh. Hình như cả hai lần đều vào ban đêm."
(1) Niccolo Paganini (1782-1840): nghệ sĩ violin nổi tiếng người Ý.
Tôi gần như cầm chắc rằng mình sẽ chết.
Đúng lúc ấy, Mio đi chợ về.
"Chồng hết sốt chưa?"
Mio tiến vào phòng ngủ và thứ đập vào mắt nàng là bộ dạng co quắp như con tôm của tôi. "Chồng ơi!"
Nàng lao đến ôm chầm lấy tôi, tôi cố gắng nói với nàng.
"Gọi... cấp... cứ..."
Nàng gật đầu, nhẹ nhàng đặt tôi nằm xuống rồi chạy lại phía máy điện thoại bấm 119.
"Xe sẽ tới ngay."
Tôi bảo "Ừ".
Tôi muốn nhìn thấy gương mặt Mio nhưng không tài nào thu được hình ảnh của nàng vào tầm mắt. Trước mắt tôi chỉ toàn là trần nhà và giấy dán tường bạc phếch.
Mio quay trở lại chỗ tôi, nàng nhấc nửa người tôi lên, vuốt vuốt mái tóc tôi.
"Ôi, em phải làm gì bây giờ? Em phải làm gì để chồng thấy đỡ hơn?"
Cứ thế này thôi, tôi nói.
Tôi đang khó thở nên chỉ thốt ra được mấy tiếng thều thào. Cố lắm tôi mới nhấc được tay phải lên, chìa ra trước mặt nàng. Mio nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay run rẩy của tôi.
Anh sợ lắm, tôi nói.
"Không sao. Không sao đâu. Xe cấp cứu sắp đến rồi."
Tôi gật đầu.
Tôi nhắm nghiền mắt lại vì quá đau. Trái Đất đang quay với vận tốc gấp hai mươi lần bình thường. Nếu Mio không ôm tôi thì có lẽ lực ly tâm đã hất văng tôi ra khỏi hệ mặt trời.
Một con sóng lớn chồm tới, tôi thở mạnh.
"Chồng sao thế?!"
Nàng ghé sát tai vào miệng tôi.
"Chồng không thở được à? Chồng thấy khó thở?"
(Anh xin lỗi)
Tôi nói.
"Tại sao? Tại sao chồng lại xin lỗi?"
(Anh không giữ được lời hứa với em)
"Lời hứa?"
(Anh hứa sẽ cùng em đi du lịc)
Vì không còn tỉnh táo nên tôi quên mất Mio chỉ còn là hồn ma. Nàng vẫn là người vợ sống cùng tôi lâu nay.
(Anh hứa sẽ đưa em đi xem pháo hoa)
Nhất định là thế.
Vâng, nàng nói.
Và luôn kèm theo một nụ cười buồn.
Có lẽ nàng đã biết, đó là giấc mơ không có thực.
"Chúng mình sẽ đi. Chồng nhé? Chúng mình sẽ đi cùng nhau. Chồng hãy cố lên."
Cơn mê sảng của tôi ngày càng trầm trọng.
Giọng của nàng nghe thật xa xôi.
(Anh xin lỗi vì khiến em phải lo lắng)
(Cảm ơn em đã luôn ở bên anh)
"Đưowjc rồi. Chuyện đó để sau. Chồng đừng nói nữa."
Tôi nghe thấy tiếng lộp bộp trên trán. Rất có thể là nước mắt của Mio.
Nàng hôn lên đôi mắt đang nhắm nghiền của tôi.
"Chồng thở từ từ thôi, thả lỏng người ra."
Nhưng tôi không tài nào ngăn nổi những điều mình muốn nói.
(Hãy chăm sóc Yuji giúp anh)
(Vì con giống anh nên rất có thể con cũng sẽ bị như anh bây giờ)
(Đời anh khổ lắm rồi, vì vậy, vì vậy)
(Vì vậy, vì vậy)
Cơn mê sảng tăng lên, đến nỗi tôi chỉ còn thấy mờ mờ những thứ cách dó vài xen ti mét.
Tôi chẳng biết mình đang ở đâu.
Anh, anh, anh
Tôi nói.
"Thấy rất dễ chịu khi ở bên em. Cảm ơn em."
Và...
"Vĩnh biệt em."
Chương 21
Tôi tỉnh lại khi đang trên đường đi cấp cứu. Chất hóa học kia, sau khi thấm vào máu đã chuyển thành một chất ôn hòa, hoàn toàn vô lại.
Lâu lắm mới đi xe ô tô nhưng tôi không hề thấy lo. Xe cấp cứu là một trong những phương tiện khiến tôi yên tâm nhất.
"Anh đỡ rồi."
Tôi nói với Mio, lúc này vẫn nắm chặt tay tôi.
"Thật không?"
"Thật."
Tôi mở bàn tay ra, sau đó nắm lại.
"Em nhìn này!" tôi nói. "Tay anh cử động được rồi."
Lòng bàn tay tôi vẫn còn vết hằn của móng tay. Nếu lúc trước Mio không cắt móng tay cho tôi, hẳn chỗ này đã có thương tích.
"Chà!" Mio thở dài.
"Tốt rồi..."
"Xin lỗi em," tôi nói.
"Anh làm em lo quá phải không."
Nàng gật đầu, mỉm cười như trút được gánh nặng.
"Cứ thế này thì em tổn thọ lắm."
Sau này tôi mới biết, đó là câu nói châm biếm của nàng.
Hỏi han tình hình xong, bác sĩ lấy máu và kiểm tra xem tôi có bị dị ứng gì không. Kết quả kiểm tra không thấy có vấn đề gì. Bác sĩ nhìn tôi như nhìn một kẻ giả vờ ốm. Tôi đã quen với kiểu nhìn này. Tuy nhiên, đúng là tôi bị sốt thật nên tôi vẫn phải truyền nước Ringer(1) xong mới đợc phép về nhà.
1.Một loại nước muối được đặt tên theo nhà bác học người Anh S.Ringer (1835-1910) – người sáng chế ra loại nước muối này.
Lúc về, chúng tôi đi bằng taxi nhưng chẳng vấn đề gì. Hình như chất hóa học đã cạn hết nguồn hàng.
Về đến nhà, tôi phải chườm đá. Đây là chỉ định của bác sĩ.
"Chồng có lạnh không?" Mio hỏi.
"Anh không," tôi trả lời. "Rất dễ chịu. Giống như người băng trên núi Alps."
"Gì cơ? Người băng?"
"Đó là tên được đặt cho người đàn ông ngủ suốt nghìn năm dưới sông băng."
"Chắc ông ấy mơ thấy nhiều thứ lắm."
"Hẳn rồi."
Mio lấy sữa chua trong tủ lạnh ra, rưới mật ong lên rồi đặt bên cạnh gối tôi.
"Chồng ăn nhé?"
"Ừ. Anh sẽ thử."
Nàng đưa thìa sưa chua lên tận miệng tôi. Tôi nghiêng cổ, đưa miệng đón lấy thìa sữa.
Một cảm giác mát lạnh rất dễ chịu. Mùi mật ong êm dịu phảng phất trwosc múi.
"Chồng bị thế này bao giờ chưa?" Mio hỏi.
"Mấy lần rồi," tôi trả lời.
"Đây là lần thứ ba phải viện đến xe cấp cứu."
"Hai lần trước em cũng đi cùng chồng à?"
"Ừ. Đúng vậy. Lần trước em cũng gọi xe cấp cứu cho anh. Hình như cả hai lần đều vào ban đêm."

