Lục Vi: “...” Đến lúc này, Vi Vi cũng đoán được nguyên nhân tại sao Nam Huyền hôn mê bất tỉnh suốt một nghìn năm. Cô đã từng muốn hỏi anh ta rất nhiều lần, nhưng thấy vẻ đau khổ của anh ta nên lại thôi. Nhưng giờ phút này, khi biết chân tướng sự thật, cổ họng cô đột nhiên nghẹn đắng, không biết phải nói gì.
Nghĩ đến ánh mắt đau khổ của Tiểu Long ngốc nghếch mỗi khi nhắc đến chuyện này, Lục Vi bỗng hiểu ra đôi chút. Anh ta đau đớn chẳng phải vì vết thương của mình, mà là anh ta cảm thấy tuyệt vọng vì không thể đợi được đến lúc chủ nhân trở về?
Nam Huyền tiếp tục nói: “Lạc Đào Cốc chính là trấn Bất Thanh ngày nay.”
Mặt trời dần hé phía đằng đông, cả khu tứ hợp viện tắm mình trong màu nắng mới. Chú chó nhỏ trong góc sân xù lông, cất tiếng sủa vang gọi chủ nhân tỉnh giấc. Hai người cứ đứng như vậy dưới mái hiên trong sân tứ hợp viện, hồi lâu chẳng ai nói với ai lời nào. Bốn bề là một vẻ yên tĩnh, đìu hiu, bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt cứ quẩn quanh, bủa vây lấy Lục Vi.
Xin lỗi, vì đã để anh chịu nhiều đau khổ đến vậy...
Xin lỗi, tất cả những điều anh nói, tôi không nhớ gì hết... Thực sự xin lỗi...
Rất nhiều điều muốn nói dồn ứ trong cổ họng nhưng không sao cất nên lời, Vi Vi cúi đầu, cắn chặt răng, hồi lâu sau mới lấy hết can đảm lên tiếng: “Nam Huyền, tôi muốn đến chỗ phong ấn trước kia xem một chút, có được không?”
“Được!”
Hai tiếng sau, Lục Vi đối diện với quyết định mà mãi về sau, cô vẫn luôn cảm thấy hối hận đến chết của mình.
Vừa hì hục leo lên núi, Vi Vi vừa ngẩng đầu nhìn con đường ngoằn ngoèo trải dài trước mặt, thở hồng hộc, nói: “Rốt cuộc... còn bao lâu nữa...” Lúc hai người quyết định leo lên núi Bất Thanh, trời vừa hửng nắng, nhưng Lục Vi và Nam Huyền leo lên núi chưa được bao lâu, bầu trời đã nhanh chóng đổi sắc, mưa phùn lất phất. Mặc dù không ảnh hưởng đến hành trình của hai người, nhưng sau khi bị nước mưa thấm ướt, đường núi trở nên lầy lội, càng lúc càng khó đi. Một nhân viên văn phòng chưa từng trải qua khổ luyện, lười nhác như Lục Vi quả nhiên đã cảm thấy nhụt chí.
Thấy Vi Vi dừng lại, Nam Huyền liền quay đầu, lời nói dâng lên đến miệng lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho đứt đoạn, trong nháy mắt, khuôn mặt anh tuấn bỗng ửng hồng. Tiểu Long ngốc nghếch đang đứng cách Lục Vi mấy bậc thang, vừa quay đầu nhìn lại, đúng lúc thấy Lục Vi đang vỗ nhẹ lên vòm ngực trắng ngần, thở hổn hển, trong chiếc áo phông trễ cổ, hai cái “đầu thỏ trắng” thấp thoáng phập phồng nơi lồng ngực. Nhớ đến hình ảnh đêm hôm đó, khi hai người gần sát bên nhau, Tiểu Long ngốc nghếch dường như sắp trào máu mũi đến nơi.
“Không được, tôi thực sự không đi nổi nữa rồi!” Vi Vi không phát hiện ra vẻ khác thường của Nam Huyền, ghé mông ngồi xuống một bậc thang, không thèm động đậy. Không còn đủ sức, Lục Vi bắt đầu thuyết phục chính mình: Thực ra, không cần thiết phải leo lên tận núi Bất Thanh, chỉ cần bảo Nam Huyền kể lại chuyện ngày trước cho mình nghe, mà cho dù lên đến nơi rồi cũng chưa chắc đã có thể vì tức cảnh sinh tình mà nhớ tới chuyện trước kia.
Chẳng phải Tiểu Long ngốc nghếch đã nói, Thiên Đầu Phật là do đích thân cô phong ấn sao? Nghĩ mà xem, lần trước, cô bị nó đuổi cho chạy đến n đoạn đường mà chỉ biết bất lực, không làm gì khác được. Đúng thế, cô thực sự không muốn đi tiếp nữa, dù có đi cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.
Nghĩ như vậy, Lục Vi phủi chân, đang muốn nói Nam Huyền dừng lại, nhưng vừa ngước mắt lên liền trông thấy Tiểu Long ngốc nghếch đã đứng trước mặt mình từ bao giờ, xoay lưng quỳ xuống. Vi Vi nghiêng đầu nhìn tư thế kỳ quái này của Nam Huyền, chậc lưỡi: “Anh làm cái gì vậy?”
“Lên đi!” “Hả?”
“Lên đi, tôi cõng cô.”
Nghe thấy những lời này, Vi Vi há miệng trợn mắt sửng sốt, lắp bắp nói: “Nhưng tôi rất nặng...”
Chưa dứt lời, Nam Huyền đã kéo cánh tay Lục Vi, đặt lên vai mình. Vi Vi cắn răng, thuận theo sức kéo, dựa người lên lưng anh ta. Trong nháy mắt, Nam Huyền cõng cô lên, hương cỏ xanh thanh khiết bỗng lan tỏa khắp không gian. Vi Vi không biết vì sao tim mình lại đập nhanh đến thế, cô vùi đầu vào gần hõm cổ của Nam Huyền, đầu óc quay cuồng, điên đảo, cũng không hiểu vì sao lúc này cô lại nhớ đến hai từ trong câu nói của Dạ đại họa kia:
Chính thất!
Chương 39: Sắc tâm khó đổi
Bình minh ló rạng, cửa hàng tào phớ mặn nhà họ Vương nơi đầu thị trấn vừa mới mở cửa đã chào đón hai vị khách ghé thăm.
Người con trai tinh thần sáng láng, toàn thân toát lên vẻ nhanh nhẹn, khỏe mạnh, trái lại, cô gái bên cạnh... có khuôn mặt ủ rũ, tóc tai rối bời, đôi mắt rũ xuống, mơ hồ có quầng thâm. Từ lúc trấn Bất Thanh bắt đầu mở cửa thu hút khách du lịch tới nay, sáng nào cũng thấy xuất hiện những cảnh tượng kỳ cục như vậy nên chủ quán Vương cũng chẳng lấy gì làm lạ. Ông cười gượng hai tiếng rồi nhanh chóng đi chuẩn bị đồ ăn cho khách.
Bên này, Dạ đại họa thấy lão Vương đã đi xa liền ôm ngực, đưa mắt nhìn chằm chằm Tùng Dung đang ngồi trước mặt. Con tê giác thành tinh hai mắt đỏ au, mái tóc đen rối bời cột lại phía sau, vẻ xinh đẹp lúc ban đầu hoàn toàn biến mất. Dường như cô ta vẫn chưa thoát khỏi nỗi hoảng loạn đã trải qua, răng lợi va vào nhau lập cập.
Nghĩ đến ánh mắt đau khổ của Tiểu Long ngốc nghếch mỗi khi nhắc đến chuyện này, Lục Vi bỗng hiểu ra đôi chút. Anh ta đau đớn chẳng phải vì vết thương của mình, mà là anh ta cảm thấy tuyệt vọng vì không thể đợi được đến lúc chủ nhân trở về?
Nam Huyền tiếp tục nói: “Lạc Đào Cốc chính là trấn Bất Thanh ngày nay.”
Mặt trời dần hé phía đằng đông, cả khu tứ hợp viện tắm mình trong màu nắng mới. Chú chó nhỏ trong góc sân xù lông, cất tiếng sủa vang gọi chủ nhân tỉnh giấc. Hai người cứ đứng như vậy dưới mái hiên trong sân tứ hợp viện, hồi lâu chẳng ai nói với ai lời nào. Bốn bề là một vẻ yên tĩnh, đìu hiu, bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt cứ quẩn quanh, bủa vây lấy Lục Vi.
Xin lỗi, vì đã để anh chịu nhiều đau khổ đến vậy...
Xin lỗi, tất cả những điều anh nói, tôi không nhớ gì hết... Thực sự xin lỗi...
Rất nhiều điều muốn nói dồn ứ trong cổ họng nhưng không sao cất nên lời, Vi Vi cúi đầu, cắn chặt răng, hồi lâu sau mới lấy hết can đảm lên tiếng: “Nam Huyền, tôi muốn đến chỗ phong ấn trước kia xem một chút, có được không?”
“Được!”
Hai tiếng sau, Lục Vi đối diện với quyết định mà mãi về sau, cô vẫn luôn cảm thấy hối hận đến chết của mình.
Vừa hì hục leo lên núi, Vi Vi vừa ngẩng đầu nhìn con đường ngoằn ngoèo trải dài trước mặt, thở hồng hộc, nói: “Rốt cuộc... còn bao lâu nữa...” Lúc hai người quyết định leo lên núi Bất Thanh, trời vừa hửng nắng, nhưng Lục Vi và Nam Huyền leo lên núi chưa được bao lâu, bầu trời đã nhanh chóng đổi sắc, mưa phùn lất phất. Mặc dù không ảnh hưởng đến hành trình của hai người, nhưng sau khi bị nước mưa thấm ướt, đường núi trở nên lầy lội, càng lúc càng khó đi. Một nhân viên văn phòng chưa từng trải qua khổ luyện, lười nhác như Lục Vi quả nhiên đã cảm thấy nhụt chí.
Thấy Vi Vi dừng lại, Nam Huyền liền quay đầu, lời nói dâng lên đến miệng lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho đứt đoạn, trong nháy mắt, khuôn mặt anh tuấn bỗng ửng hồng. Tiểu Long ngốc nghếch đang đứng cách Lục Vi mấy bậc thang, vừa quay đầu nhìn lại, đúng lúc thấy Lục Vi đang vỗ nhẹ lên vòm ngực trắng ngần, thở hổn hển, trong chiếc áo phông trễ cổ, hai cái “đầu thỏ trắng” thấp thoáng phập phồng nơi lồng ngực. Nhớ đến hình ảnh đêm hôm đó, khi hai người gần sát bên nhau, Tiểu Long ngốc nghếch dường như sắp trào máu mũi đến nơi.
“Không được, tôi thực sự không đi nổi nữa rồi!” Vi Vi không phát hiện ra vẻ khác thường của Nam Huyền, ghé mông ngồi xuống một bậc thang, không thèm động đậy. Không còn đủ sức, Lục Vi bắt đầu thuyết phục chính mình: Thực ra, không cần thiết phải leo lên tận núi Bất Thanh, chỉ cần bảo Nam Huyền kể lại chuyện ngày trước cho mình nghe, mà cho dù lên đến nơi rồi cũng chưa chắc đã có thể vì tức cảnh sinh tình mà nhớ tới chuyện trước kia.
Chẳng phải Tiểu Long ngốc nghếch đã nói, Thiên Đầu Phật là do đích thân cô phong ấn sao? Nghĩ mà xem, lần trước, cô bị nó đuổi cho chạy đến n đoạn đường mà chỉ biết bất lực, không làm gì khác được. Đúng thế, cô thực sự không muốn đi tiếp nữa, dù có đi cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.
Nghĩ như vậy, Lục Vi phủi chân, đang muốn nói Nam Huyền dừng lại, nhưng vừa ngước mắt lên liền trông thấy Tiểu Long ngốc nghếch đã đứng trước mặt mình từ bao giờ, xoay lưng quỳ xuống. Vi Vi nghiêng đầu nhìn tư thế kỳ quái này của Nam Huyền, chậc lưỡi: “Anh làm cái gì vậy?”
“Lên đi!” “Hả?”
“Lên đi, tôi cõng cô.”
Nghe thấy những lời này, Vi Vi há miệng trợn mắt sửng sốt, lắp bắp nói: “Nhưng tôi rất nặng...”
Chưa dứt lời, Nam Huyền đã kéo cánh tay Lục Vi, đặt lên vai mình. Vi Vi cắn răng, thuận theo sức kéo, dựa người lên lưng anh ta. Trong nháy mắt, Nam Huyền cõng cô lên, hương cỏ xanh thanh khiết bỗng lan tỏa khắp không gian. Vi Vi không biết vì sao tim mình lại đập nhanh đến thế, cô vùi đầu vào gần hõm cổ của Nam Huyền, đầu óc quay cuồng, điên đảo, cũng không hiểu vì sao lúc này cô lại nhớ đến hai từ trong câu nói của Dạ đại họa kia:
Chính thất!
Chương 39: Sắc tâm khó đổi
Bình minh ló rạng, cửa hàng tào phớ mặn nhà họ Vương nơi đầu thị trấn vừa mới mở cửa đã chào đón hai vị khách ghé thăm.
Người con trai tinh thần sáng láng, toàn thân toát lên vẻ nhanh nhẹn, khỏe mạnh, trái lại, cô gái bên cạnh... có khuôn mặt ủ rũ, tóc tai rối bời, đôi mắt rũ xuống, mơ hồ có quầng thâm. Từ lúc trấn Bất Thanh bắt đầu mở cửa thu hút khách du lịch tới nay, sáng nào cũng thấy xuất hiện những cảnh tượng kỳ cục như vậy nên chủ quán Vương cũng chẳng lấy gì làm lạ. Ông cười gượng hai tiếng rồi nhanh chóng đi chuẩn bị đồ ăn cho khách.
Bên này, Dạ đại họa thấy lão Vương đã đi xa liền ôm ngực, đưa mắt nhìn chằm chằm Tùng Dung đang ngồi trước mặt. Con tê giác thành tinh hai mắt đỏ au, mái tóc đen rối bời cột lại phía sau, vẻ xinh đẹp lúc ban đầu hoàn toàn biến mất. Dường như cô ta vẫn chưa thoát khỏi nỗi hoảng loạn đã trải qua, răng lợi va vào nhau lập cập.


