Old school Swatch Watches
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1887
- Tình trạng: Hoàn thành
“Dạ Ly, tên đại vương khốn nạn nhà anh, anh bắt tôi làm tạp vụ đã đành, nhưng không nên để một người phụ nữ như tôi phải làm mấy việc nặng nhọc thế này chứ! Còn bắt tôi sục sạo truy tìm qua mùi hương, tôi không phải là chó... Tôi không tìm thấy cô trợ lý Văn Trinh đó đâu! Tôi chỉ tìm được cái túi rách này thôi, anh thích làm gì thì làm, bà cô này không rảnh nữa!”

Mấy lời ồn ào đó không chỉ đánh thức Tiểu Long ngốc nghếch mà ngay cả Quý Vân đang đăng ký nhận phòng ở bên ngoài cũng phải quay lại nhìn. Thấy người trong lòng bước đến, cô nàng tê giác vừa rồi còn chống nạnh chửi mắng như một mụ đàn bà chanh chua bỗng chốc im bặt, cắn răng hồi lâu mới khôi phục dáng vẻ dịu dàng, nói: “A... Vân, sao hai người quay về sớm vậy?”

Lục Vi im lặng, tất cả mọi người đều đã biết chuyện bọn họ “bỏ trốn thất bại”. Vi Vi vừa suy xét, cân nhắc vừa đưa mắt nhìn sang phía Tiểu Long ngốc nghếch, đang định mở miệng nói thì Tiểu Long ngốc nghếch lại lảng tránh ánh mắt của cô.

Thấy vậy, trái tim Lục Vi bỗng vỡ vụn. Quý Vân liền gật đầu, nói: “Tôi đi xem phòng đây!” Nói xong, anh quay người bước đi.

Lúc này, Dạ Ly chỉ cười gian hai tiếng, liếc cặp mắt sắc lẹm về phía chiếc túi rách. Tùng Dung thấy Quý Vân đã lên gác, liền ngồi xuống bên cạnh Lục Vi, làm ra vẻ thê lương, oán giận nói: “Hai người hay thật đấy, chạy đi nói chuyện hàn huyên vui vẻ, để tôi lại một mình, còn bị sai ra ngoài tìm cái cô Văn Trinh gì kia nữa...”

Dạ Ly cau mày, mở cái túi ra. Lục Vi ngó đầu qua xem, bỗng giật mình kinh hãi, trong đó toàn là... các loại quần áo rách nát như một đống vải vụn... Vi Vi nghiêng đầu hỏi: “Đây là...”

Dạ Ly tiện tay nhấc chiếc túi đó lên, kéo lại khóa rồi nói: “Đều là của Tương Ảnh...”

Tùng Dung ôm ngực, “hừ” lạnh. “Xem ra, cô trợ lý Văn Trinh này chỉ có vẻ bề ngoài nhã nhặn như vậy thôi! Dám cắt quần áo của đại minh tinh thành ra thế này, không biết cô ta đã phải kìm nén nỗi oán hận đến mức nào?”

Nam Huyền im lặng. Anh vốn không quan tâm tới cái túi rách đó, thỉnh thoảng chỉ liếc mắt nhìn trộm Lục Vi, nghĩ đến những chuyện ban nãy nói với Dạ Ly, cảm thấy không được tự nhiên cho lắm. Lục Vi lại hồn nhiên không hề hay biết, nghe Tùng Dung nói, cô càng lúc càng kiên định với suy nghĩ ban đầu của mình.

Cô chống cằm suy nghĩ. “Hôm qua chúng ta còn thấy Tương Ảnh nổi giận với trợ lý Văn Trinh, buổi tối tôi lại nghe thấy có tiếng động giống như có người thắt cổ tự tử rồi rơi xuống đất, bây giờ lại tìm thấy đống quần áo bị cắt nát kèm theo việc trợ lý Văn Trinh mất tích... Chuyện này không phải...” Chẳng phải đây chính là một vụ án giết người sao!?

“Văn Trinh nói tính tình Tương Ảnh gần đây không được tốt lắm, thế nên Văn Trinh đã bị cô ta áp bức, nhục mạ không ít lần. Cô trợ lý bé nhỏ này đã phải chịu oan ức, khổ cực biết bao nhiêu năm, cho đến tối hôm qua, cô ta không chịu nổi nữa...” Lục Vi dừng lại một lát rồi mới tiếp tục suy luận: “Vì thế cô ta đã giết Tương Ảnh. Hôm nay nghe nói đường xuống núi bị chặn, cô ta lo sợ không chạy thoát được nên mới trốn đi? Nếu sự suy đoán này là đúng thì bây giờ, thi thể nạn nhân vẫn còn ở...”

Lục Vi nói xong suy nghĩ của mình, ánh mắt vô thức hướng lên tầng hai, nhìn vào cửa sổ phòng Tương Ảnh. Một lát sau, phía sau truyền đến một tràng pháo tay, Dạ đại họa nói chêm vào: “Tiểu Vi Vi, cô đúng là thần tượng của mọi người, khả năng trinh thám thật tuyệt vời! Cô không làm thám tử lừng danh như Conan quả thực là rất, rất đáng tiếc, có điều...”

Lục Vi mặc kệ Dạ Ly, ngắt lời: “Có điều cái đầu anh ấy!” Nói xong, cô đứng dậy, túm lấy Tiểu Long ngốc nghếch, nói: “Nam Huyền, lên trên kiểm tra cùng tôi, được không?”

Hai mắt Tiểu Long ngốc nghếch sáng lên, anh lắc đầu, ngập ngừng nói: “Đi cũng được, có điều... Vi Vi...”

Nam Huyền còn chưa nói xong, mọi người đã nghe thấy một giọng nữ chắc nịch truyền xuống: “Các người đứng đấy làm gì thế?”

Lục Vi quay đầu lại nhìn, trong nháy mặt chợt ngây ngốc, thẫn thờ. “Thi thể” Tương Ảnh với mái tóc uốn xinh đẹp đang đứng chắp tay sau lưng, chăm chú nhìn mọi người.

Quả nhiên, làm Thám tử Conan không dễ dàng đến vậy.

(= =)



Chương 44: Tương Ảnh



Đôi mắt bên vàng bên xanh như mắt mèo Ba Tư, ngũ quan xinh xắn, mái tóc đen dài uốn lượn đến tận vòng eo gợi cảm, cộng với bộ váy liền bó sát, lộ vai và chiếc mũ đáng yêu màu hồng phấn... Nhìn đại minh tinh Tương Ảnh xuất hiện sống động trước mắt, Vi Vi chỉ còn biết xấu hổ đến chết lặng, đứng im một chỗ.

Nhìn vẻ mặt ủ rũ của Lục Vi, Tương Ảnh bê tách trà, thản nhiên “hừ” lạnh một tiếng: “Nhìn thấy tôi còn sống, chắc cô thất vọng lắm nhỉ?”

“Không, không... Tôi chỉ là...” Lục Vi vội vàng xua tay, chưa kịp giải thích thì Tùng Dung đã ngắt lời, lạnh lùng nói: “Một tiểu nha đầu diễn viên điện ảnh thì có gì mà giương oai chứ?”

Prev 1 ... 110 111 112 113 114 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000881