Dạ đại họa nở nụ cười quỷ dị, vết thương trên ngực chợt đau nhói nên nụ cười của anh ta nhanh chóng biến mất, thay vào đó là cái nhăn mày đau đớn và một giọng nói khàn khàn cất lên: “Thành phố tù nhân là do anh ta và Tương Thành tạo ra, bây giờ người bạn chí cốt của anh ta đã chết, anh ta tự nhiên cũng không thể sống tiếp được nữa. Lúc này, có lẽ anh ta đã bị Thiên Tố trùng ăn sạch, chỉ còn chừa lại cái xác không hồn mà thôi.”
Dứt lời, Dạ đại họa đau đớn ngã xuống đất, với tay Lục Vi, nắm thật chặt, thở hổn hển, nói: “Tôi đã dùng lục lạc để khống chế Tiểu Hắc, chỉ cần... chỉ cần cô ra lệnh, nó sẽ lập tức nghe lời, dẫn đường cho mấy người... Ai da, tôi bị trọng thương, sợ không đi nổi...”
Lục Vi quen biết Dạ đại họa đã lâu, những trò giả điên giả dại, không biết xấu hổ, cười đùa cợt nhả của anh ta, cô đã quá quen thuộc... Anh ta lúc nào cũng sôi động, không bao giờ chịu khuất phục, nhưng cô chưa bao giờ thấy anh ta có bộ dạng đau đớn, tiều tụy như thế này. Trong giây lát, ruột gan Vi Vi trở nên rối bời, nước mắt tuôn trào như suối chảy.
“Anh không được nói bừa, mấy vết thương nhỏ như thế sao có thể không đi được chứ! Anh nghỉ ngơi một lúc đi, mọi người băng bó vết thương cho anh xong rồi sẽ về. Dạ đại họa, anh đừng làm tôi sợ, hình totem của chúng ta vẫn chưa hóa giải được, anh không thể chết...”
Dạ Ly nằm trên mặt đất, sắc mặt tái mét, không còn sức lực để mỉm cười, thều thào nói: “Vi Vi, tôi chỉ có một yêu cầu.”
“Anh không thể xảy ra chuyện gì được.” “Cô có thể hôn tôi một cái không?”
Dạ Ly nói xong, Quý Vân vẫn luôn im lặng, lúc này không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, “hừ” lạnh một tiếng, ôm ngực nói: “Anh thực sự xem tôi và Nam Huyền đã chết rồi sao?”
Tiểu Long ngốc nghếch cũng lạnh lùng quay sang. “Dạ Ly, đừng diễn trò nữa!” Vi Vi: “...”
Lục Vi rốt cuộc đã hiểu ra, đang muốn đứng lên nhưng bàn tay của ai kia lại nắm chặt, đến chết cũng không rời ra. Dạ Ly vừa lăn lộn vừa ư ử nũng nịu: “Vi Vi, tôi thực sự bị thương mà! Hu hu, cô xem, vết thương rất nặng đó! Lẽ nào... lẽ nào cô đối xử với tôi ấm áp một lần, ôm tôi một lúc không được sao?”
Sau khi im lặng hồi lâu, trong rừng cây khô chợt truyền đến một tiếng kêu thảm thiết đến chói tai. Cổ nhân đã nói: “Thiên tác nghiệt, do khả vi. Tự tác nghiệt, bất khả hoạt1.” A Di Đà Phật! Thiện tai! Thiện tai!
Chương 64: Cây chấp niệm
Cái ác đã được trừ khử, lại có mèo béo dẫn đường, mọi người trút bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng.
Nhưng không hiểu sao đến rừng cây khô trước mặt, Tiểu Hắc chỉ lượn vòng bên ngoài, không chịu bước vào. Loanh quanh một vòng, nó ngoe nguẩy cái đuôi, ngoan ngoãn ngồi xuống trước mặt Dạ Ly, khẽ kêu mấy tiếng.
Dạ Ly thấy thế, sắc mặt liền thay đổi. Vi Vi không hiểu ngôn ngữ của dã thú, mù mờ hỏi: “Nó nói cái gì vậy?”
Dạ Ly đáp: “Nó nói đưa chúng ta thoát ra ngoài không khó nhưng cần phải có chấp niệm của một người để làm đá dẫn đường.”
Vi Vi như vịt nghe sấm, mù mờ không hiểu, bối rối hỏi lại: “Đá dẫn đường là cái gì?”
Quý Vân không đợi Dạ Ly giải đáp thắc mắc của Lục Vi, lập tức nói: “Dùng chấp niệm của tôi đi!”
Sắc mặt Dạ đại họa phức tạp, liếc nhìn Quý Vân. Quý Vân chỉ lặng lẽ gật đầu, mỉm cười. Dạ Ly thở dài một tiếng, quay sang Tiểu Hắc, nói: “Đi thôi!”
Tiểu Hắc nghe thấy thế, nhếch mép cười gằn, chạy quanh Quý Vân một vòng, sau khi ngửi hít khắp cơ thể anh, nhìn vào rừng cây khô, gào lên một tiếng. Tiếng gào đó chẳng khác nào tiếng dã thú gọi đàn, vang vọng đến rùng rợn. Thoáng chốc, mọi người liền trông thấy rừng cây khô như được hồi xuân, đâm chồi nảy lộc, đơm hoa kết trái, tràn trề nhựa sống. Tiểu Hắc quay đầu, nhìn mọi người, “meo meo” cười một tiếng, chạy lên trước dẫn đường, đợi mọi người từ phía sau bước đến, Dạ Ly mới nói: “Chấp niệm thụ, chấp niệm sinh và đơm hoa nảy lộc, đây là lần đầu tiên tôi được trông thấy. Nhưng nghĩ mãi không ra, một người như Thương Hy sao có thể làm ra những hạt giống quý giá như thế này.”
Vi Vi đang muốn hỏi rõ ý nghĩa của cây chấp niệm, khi quay lại liền trông thấy cảnh tượng hoa xuân phơi phới, đua hương khoe sắc, đẹp đến nỗi ngẩn ngơ, quên cả muốn mở lời. Từng cánh hoa đào xinh tươi, như mơ như mộng, đây chính là cảnh mà bao lần cô đã gặp trong mơ sao?
Phong cảnh bên hồ mê hoặc lòng người, nơi có người con gái dịu dàng, xinh đẹp ca hát cùng tiếng gió, khiêu vũ cùng lá rơi, dưới chân cô là chú cá sấu thật thà, phúc hậu đang ve vẩy cái đuôi vỗ vào bụng, tạo ra những tiếng bập bùng như tiếng trống hội đêm xuân. Trong rừng cây, đột nhiên vọng lại tiếng lắc rắc như tiếng cành cây khô bị bẻ gãy, cô gái giật mình, ngẩng lên, hỏi: “Ai?!”
Định thần nhìn ra xa, một hình bóng cao lớn cùng cây cung đã điểm tên, giương lên trước mắt...
Mọi người trầm mặc không nói, chỉ lặng lẽ bước về phía trước, chấp niệm hết màn này nối tiếp màn kia, những cánh hoa đào mong manh, phiêu diêu trong gió như nàng tiên nữ bé nhỏ khoác trên mình bộ cánh màu hồng, bồng bềnh khiêu vũ giữa không trung.
Giữa hồ nước, người con gái vén cao chân váy, vui vẻ chơi đùa cùng những chú cá nhỏ. Vì sự xuất hiện đột ngột của chàng trai cao lớn kia, cô vô cùng kinh hãi, kéo thấp vạt váy, gò má chợt ửng hồng, vừa như hờn trách lại như thích thú, nói: “Tại sao anh lại đến đây?”
Dứt lời, Dạ đại họa đau đớn ngã xuống đất, với tay Lục Vi, nắm thật chặt, thở hổn hển, nói: “Tôi đã dùng lục lạc để khống chế Tiểu Hắc, chỉ cần... chỉ cần cô ra lệnh, nó sẽ lập tức nghe lời, dẫn đường cho mấy người... Ai da, tôi bị trọng thương, sợ không đi nổi...”
Lục Vi quen biết Dạ đại họa đã lâu, những trò giả điên giả dại, không biết xấu hổ, cười đùa cợt nhả của anh ta, cô đã quá quen thuộc... Anh ta lúc nào cũng sôi động, không bao giờ chịu khuất phục, nhưng cô chưa bao giờ thấy anh ta có bộ dạng đau đớn, tiều tụy như thế này. Trong giây lát, ruột gan Vi Vi trở nên rối bời, nước mắt tuôn trào như suối chảy.
“Anh không được nói bừa, mấy vết thương nhỏ như thế sao có thể không đi được chứ! Anh nghỉ ngơi một lúc đi, mọi người băng bó vết thương cho anh xong rồi sẽ về. Dạ đại họa, anh đừng làm tôi sợ, hình totem của chúng ta vẫn chưa hóa giải được, anh không thể chết...”
Dạ Ly nằm trên mặt đất, sắc mặt tái mét, không còn sức lực để mỉm cười, thều thào nói: “Vi Vi, tôi chỉ có một yêu cầu.”
“Anh không thể xảy ra chuyện gì được.” “Cô có thể hôn tôi một cái không?”
Dạ Ly nói xong, Quý Vân vẫn luôn im lặng, lúc này không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, “hừ” lạnh một tiếng, ôm ngực nói: “Anh thực sự xem tôi và Nam Huyền đã chết rồi sao?”
Tiểu Long ngốc nghếch cũng lạnh lùng quay sang. “Dạ Ly, đừng diễn trò nữa!” Vi Vi: “...”
Lục Vi rốt cuộc đã hiểu ra, đang muốn đứng lên nhưng bàn tay của ai kia lại nắm chặt, đến chết cũng không rời ra. Dạ Ly vừa lăn lộn vừa ư ử nũng nịu: “Vi Vi, tôi thực sự bị thương mà! Hu hu, cô xem, vết thương rất nặng đó! Lẽ nào... lẽ nào cô đối xử với tôi ấm áp một lần, ôm tôi một lúc không được sao?”
Sau khi im lặng hồi lâu, trong rừng cây khô chợt truyền đến một tiếng kêu thảm thiết đến chói tai. Cổ nhân đã nói: “Thiên tác nghiệt, do khả vi. Tự tác nghiệt, bất khả hoạt1.” A Di Đà Phật! Thiện tai! Thiện tai!
Chương 64: Cây chấp niệm
Cái ác đã được trừ khử, lại có mèo béo dẫn đường, mọi người trút bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng.
Nhưng không hiểu sao đến rừng cây khô trước mặt, Tiểu Hắc chỉ lượn vòng bên ngoài, không chịu bước vào. Loanh quanh một vòng, nó ngoe nguẩy cái đuôi, ngoan ngoãn ngồi xuống trước mặt Dạ Ly, khẽ kêu mấy tiếng.
Dạ Ly thấy thế, sắc mặt liền thay đổi. Vi Vi không hiểu ngôn ngữ của dã thú, mù mờ hỏi: “Nó nói cái gì vậy?”
Dạ Ly đáp: “Nó nói đưa chúng ta thoát ra ngoài không khó nhưng cần phải có chấp niệm của một người để làm đá dẫn đường.”
Vi Vi như vịt nghe sấm, mù mờ không hiểu, bối rối hỏi lại: “Đá dẫn đường là cái gì?”
Quý Vân không đợi Dạ Ly giải đáp thắc mắc của Lục Vi, lập tức nói: “Dùng chấp niệm của tôi đi!”
Sắc mặt Dạ đại họa phức tạp, liếc nhìn Quý Vân. Quý Vân chỉ lặng lẽ gật đầu, mỉm cười. Dạ Ly thở dài một tiếng, quay sang Tiểu Hắc, nói: “Đi thôi!”
Tiểu Hắc nghe thấy thế, nhếch mép cười gằn, chạy quanh Quý Vân một vòng, sau khi ngửi hít khắp cơ thể anh, nhìn vào rừng cây khô, gào lên một tiếng. Tiếng gào đó chẳng khác nào tiếng dã thú gọi đàn, vang vọng đến rùng rợn. Thoáng chốc, mọi người liền trông thấy rừng cây khô như được hồi xuân, đâm chồi nảy lộc, đơm hoa kết trái, tràn trề nhựa sống. Tiểu Hắc quay đầu, nhìn mọi người, “meo meo” cười một tiếng, chạy lên trước dẫn đường, đợi mọi người từ phía sau bước đến, Dạ Ly mới nói: “Chấp niệm thụ, chấp niệm sinh và đơm hoa nảy lộc, đây là lần đầu tiên tôi được trông thấy. Nhưng nghĩ mãi không ra, một người như Thương Hy sao có thể làm ra những hạt giống quý giá như thế này.”
Vi Vi đang muốn hỏi rõ ý nghĩa của cây chấp niệm, khi quay lại liền trông thấy cảnh tượng hoa xuân phơi phới, đua hương khoe sắc, đẹp đến nỗi ngẩn ngơ, quên cả muốn mở lời. Từng cánh hoa đào xinh tươi, như mơ như mộng, đây chính là cảnh mà bao lần cô đã gặp trong mơ sao?
Phong cảnh bên hồ mê hoặc lòng người, nơi có người con gái dịu dàng, xinh đẹp ca hát cùng tiếng gió, khiêu vũ cùng lá rơi, dưới chân cô là chú cá sấu thật thà, phúc hậu đang ve vẩy cái đuôi vỗ vào bụng, tạo ra những tiếng bập bùng như tiếng trống hội đêm xuân. Trong rừng cây, đột nhiên vọng lại tiếng lắc rắc như tiếng cành cây khô bị bẻ gãy, cô gái giật mình, ngẩng lên, hỏi: “Ai?!”
Định thần nhìn ra xa, một hình bóng cao lớn cùng cây cung đã điểm tên, giương lên trước mắt...
Mọi người trầm mặc không nói, chỉ lặng lẽ bước về phía trước, chấp niệm hết màn này nối tiếp màn kia, những cánh hoa đào mong manh, phiêu diêu trong gió như nàng tiên nữ bé nhỏ khoác trên mình bộ cánh màu hồng, bồng bềnh khiêu vũ giữa không trung.
Giữa hồ nước, người con gái vén cao chân váy, vui vẻ chơi đùa cùng những chú cá nhỏ. Vì sự xuất hiện đột ngột của chàng trai cao lớn kia, cô vô cùng kinh hãi, kéo thấp vạt váy, gò má chợt ửng hồng, vừa như hờn trách lại như thích thú, nói: “Tại sao anh lại đến đây?”

