Ngoài cửa sổ, trăng sáng sao thưa. Cẩm Thành giữa tháng Hai vẫn chẳng hề ấm áp hơn chút nào, những người buôn bán nhỏ lẻ đã lặng lẽ thu dọn hàng hóa, trở về nhà từ lâu, mấy nhà hàng xóm kế bên cũng đã đóng chặt cửa nẻo, bên ngoài khu nhà hình ống vẫn là vẻ thanh bình, tĩnh lặng như vốn dĩ. Nhưng chính trong cái vẻ thanh bình, tĩnh lặng kia, một căn phòng nào đó đột nhiên phát ra những tiếng thét đinh tai nhức óc. Trước khi những căn hộ bên cạnh kịp hiểu rõ tình hình thì Lục Vi đã vội vã chạy như bay ra khỏi nhà.
_ _ _ _ _ Tôi là đường phân cách màn kịch đầu tiên _ _ _ _ _
Dưới khu nhà hình ống, Lục Vi chỉ mặc một bộ quần áo ngủ trên người, gió lạnh thổi qua, đầu óc cô cũng tỉnh táo hơn rất nhiều. Không phải là ảo giác, tuyệt đối không phải, bưu phẩm đó ngay từ đầu... đã rất kỳ lạ. Hôm nay sau khi tan ca, giống như mọi ngày, Lục Vi vội vã bắt xe trở về nhà, nhưng vừa đến trước cửa, cô liền nhận được một cuộc điện thoại từ số máy lạ, giọng nói của đối phương đặc biệt thanh thoát, rõ ràng: “Cưng, nàng có bưu phẩm. ” Cô bị tiếng “cưng” đó làm cho mắc ói, nôn khan một trận, Lục Vi vẫn mải thay dép, ậm ừ: “Ừm, ừm, vậy bây giờ tôi sẽ xuống dưới tầng đợi.” Căn hộ Lục Vi thuê nằm trong khu nhà được xây dựng từ những năm đầu của thập niên 80, lại là khu nhà thuộc dự án mở rộng ở phía đông thành phố, những dãy nhà xung quanh phần lớn đều đã bị phá dỡ, chỉ còn lại duy nhất một ngôi nhà lụp xụp đứng sừng sững, trơ trọi ở đó khiến nơi này càng trở nên hoang vắng, quạnh hiu. Những nhân viên chuyển phát nhanh kiêu ngạo, khinh người đều nhất định không chịu bước lên khu nhà này mà chỉ đi đến con ngõ nhỏ phía trước rồi dừng lại, một bước cũng không chịu đi tiếp.
Nhưng hôm nay, Lục Vi đứng trong ngõ đợi đến mười phút vẫn khỗng thấy bóng dáng nhân viên chuyển phát nhanh nào đi tới, chỉ nhận được thêm một cuộc điện thoại từ số lạ kia.
Lục Vi: “Alo, anh đang ở đâu? Tại sao tôi không thấy anh đâu cả?”
“Ừm, bảo bối! Không cần vội vã, ta vẫn đang trên đường tới.” “...”
Lần đầu tiên bị một nhân viên chuyển phát nhanh đùa giỡn mà bất lực không thể giáng trả, Lục Vi cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng nghĩ lại thấy bưu phẩm vẫn còn trong tay người ta nên cuối cùng vẫn quyết định ngậm bồ hòn làm ngọt, nén giận lên phòng chờ đợi. Mười phút sau, chuông điện thoại lại vang lên, không đợi Lục Vi mở miệng, đối phương đã nói: “Cưng, ta đã đến cầu Long Hà rồi!”
Lục Vi lặng người, từ cầu Long Hà đến đây còn cách những ba, bốn con đường. Khốn kiếp! Còn lâu mới tới mà đã gọi điện ầm ĩ làm gì cơ chứ? Nhưng Lục Vi chưa kịp trả lời thì đối phương đã vội ngắt điện thoại. Sau đó cứ mười phút, nhân viên chuyển phát nhanh lại gọi điện cho cô một lần, nội dung đều giống y chang:
“Cưng, ta đã đến đầu ngõ rồi. Không, không, nàng không cần xuống dưới đón ta đâu.”
“Cưng, ta đang đứng ở dưới khu nhà rồi. Hi hi, nàng thực sự không cần xuống dưới đâu, ta sẽ cảm thấy được sủng ái quá mà đâm ra lo sợ mất.”
“Cưng, ta đã đến trước cửa nhà nàng rồi...”
Nghe xong cuộc điện thoại cuối cùng này, Lục Vi bất giác giật mình run sợ, nhớ đến nhiều năm trước đã từng nghe một câu chuyện ma cũng tương tự như thế này. Nhân vật nữ chính bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại lạ, đối phương là một cô gái. “Xin chào, tôi là Tuyền Tử, lúc này tôi đang trên đường đến nhà bạn, hiện tại đã đến ga tàu điện ngầm rồi.”
Một lúc sau. “Chào bạn, tôi là Tuyền Tử, tôi đang trên đường đến nhà bạn, lúc này đã xuống tàu điện ngầm rồi.”
...
Và cuối cùng cũng là câu nói này: “Tôi đang ở trước cửa nhà bạn.” Bất luận nữ chủ nhân có mở cửa hay không thì nữ ma đầu Tuyền Tử vẫn vào được nhà và bắt người ăn thịt... Lục Vi đang nghĩ ngợi lung tung thì bất chợt có tiếng gõ cửa, cô mím chặt môi, vừa tự an ủi mình đó có thể chỉ là trò đùa của một nhân viên chuyển phát nhanh vui tính mà thôi, vừa khẽ khàng mở cửa.
Vì bị bóng tối che khuất, Lục Vi chỉ có thể nhận ra dáng vóc cao gầy của anh chàng nhân viên chuyển phát nhanh, lại thêm cái mũ lưỡi trai kéo xuống thật thấp khiến người nhìn không thể thấy rõ khuôn mặt anh ta, nhưng lúc này Lục Vi đã bị thu hút bởi một hộp quà lớn bọc giấy trắng trên tay anh ta. Cô vừa nhanh tay ký giấy biên nhận vừa tặc lưỡi hỏi: “Đây là cái gì?” Cô không nhớ mình đã mua thứ lớn như vậy từ lúc nào, lẽ nào bạn bè đã gửi trước quà sinh nhật đến cho cô?
Anh chàng nhân viên chuyển phát nhanh nở nụ cười kỳ dị, khẽ huýt sáo, liếc mắt đưa tình, nói: “Ai mà biết được, có lẽ là một thi thể chăng!” Lục Vi đón lấy chiếc hộp, nhẹ đến mức kỳ lạ.
Theo dòng ký ức hoàn hồn trở lại, trong lòng bàn tay Lục Vi đã nhơm nhớp mồ hôi. Bốn bề vô cùng yên ắng, ngoài ánh đèn đường ảm đạm ra, ngay đến bóng dáng ma quỷ cũng chẳng có. Lục Vi chống cằm suy nghĩ, nếu như thứ đồ trong hộp kia thực sự chỉ là một con rối đồ chơi bằng bông thì nhẹ một chút cũng là lẽ thường tình, nhưng cảm giác vừa rồi, lại còn cả tiếng thở khe khẽ của người con trai đó, làm sao có thể là giả được!!
Lẽ nào đó đúng là một “xác sống”? Nhưng tại sao lại không có chút trọng lượng nào? Lục Vi vẫn ở nguyên một chỗ hết đi tới lại đi lui, đang không chú ý thì bỗng cảm thấy túi áo ngủ rung lên bần bật, cầm lên xem, hóa ra là điện thoại của mình.
“Hả?” Vi Vi nhíu mày, cô nhớ rõ ràng đã đặt điện thoại lên bàn máy tính rồi cơ mà? Màn hình hiển thị thông báo có tin nhắn mới, Lục Vi mở ra xem, lại là một dãy số lạ, tin nhắn chỉ vẻn vẹn chín chữ:
“Kỳ hạn đã đến, vật phẩm xin được hoàn trả.”
_ _ _ _ _ Tôi là đường phân cách màn kịch đầu tiên _ _ _ _ _
Dưới khu nhà hình ống, Lục Vi chỉ mặc một bộ quần áo ngủ trên người, gió lạnh thổi qua, đầu óc cô cũng tỉnh táo hơn rất nhiều. Không phải là ảo giác, tuyệt đối không phải, bưu phẩm đó ngay từ đầu... đã rất kỳ lạ. Hôm nay sau khi tan ca, giống như mọi ngày, Lục Vi vội vã bắt xe trở về nhà, nhưng vừa đến trước cửa, cô liền nhận được một cuộc điện thoại từ số máy lạ, giọng nói của đối phương đặc biệt thanh thoát, rõ ràng: “Cưng, nàng có bưu phẩm. ” Cô bị tiếng “cưng” đó làm cho mắc ói, nôn khan một trận, Lục Vi vẫn mải thay dép, ậm ừ: “Ừm, ừm, vậy bây giờ tôi sẽ xuống dưới tầng đợi.” Căn hộ Lục Vi thuê nằm trong khu nhà được xây dựng từ những năm đầu của thập niên 80, lại là khu nhà thuộc dự án mở rộng ở phía đông thành phố, những dãy nhà xung quanh phần lớn đều đã bị phá dỡ, chỉ còn lại duy nhất một ngôi nhà lụp xụp đứng sừng sững, trơ trọi ở đó khiến nơi này càng trở nên hoang vắng, quạnh hiu. Những nhân viên chuyển phát nhanh kiêu ngạo, khinh người đều nhất định không chịu bước lên khu nhà này mà chỉ đi đến con ngõ nhỏ phía trước rồi dừng lại, một bước cũng không chịu đi tiếp.
Nhưng hôm nay, Lục Vi đứng trong ngõ đợi đến mười phút vẫn khỗng thấy bóng dáng nhân viên chuyển phát nhanh nào đi tới, chỉ nhận được thêm một cuộc điện thoại từ số lạ kia.
Lục Vi: “Alo, anh đang ở đâu? Tại sao tôi không thấy anh đâu cả?”
“Ừm, bảo bối! Không cần vội vã, ta vẫn đang trên đường tới.” “...”
Lần đầu tiên bị một nhân viên chuyển phát nhanh đùa giỡn mà bất lực không thể giáng trả, Lục Vi cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng nghĩ lại thấy bưu phẩm vẫn còn trong tay người ta nên cuối cùng vẫn quyết định ngậm bồ hòn làm ngọt, nén giận lên phòng chờ đợi. Mười phút sau, chuông điện thoại lại vang lên, không đợi Lục Vi mở miệng, đối phương đã nói: “Cưng, ta đã đến cầu Long Hà rồi!”
Lục Vi lặng người, từ cầu Long Hà đến đây còn cách những ba, bốn con đường. Khốn kiếp! Còn lâu mới tới mà đã gọi điện ầm ĩ làm gì cơ chứ? Nhưng Lục Vi chưa kịp trả lời thì đối phương đã vội ngắt điện thoại. Sau đó cứ mười phút, nhân viên chuyển phát nhanh lại gọi điện cho cô một lần, nội dung đều giống y chang:
“Cưng, ta đã đến đầu ngõ rồi. Không, không, nàng không cần xuống dưới đón ta đâu.”
“Cưng, ta đang đứng ở dưới khu nhà rồi. Hi hi, nàng thực sự không cần xuống dưới đâu, ta sẽ cảm thấy được sủng ái quá mà đâm ra lo sợ mất.”
“Cưng, ta đã đến trước cửa nhà nàng rồi...”
Nghe xong cuộc điện thoại cuối cùng này, Lục Vi bất giác giật mình run sợ, nhớ đến nhiều năm trước đã từng nghe một câu chuyện ma cũng tương tự như thế này. Nhân vật nữ chính bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại lạ, đối phương là một cô gái. “Xin chào, tôi là Tuyền Tử, lúc này tôi đang trên đường đến nhà bạn, hiện tại đã đến ga tàu điện ngầm rồi.”
Một lúc sau. “Chào bạn, tôi là Tuyền Tử, tôi đang trên đường đến nhà bạn, lúc này đã xuống tàu điện ngầm rồi.”
...
Và cuối cùng cũng là câu nói này: “Tôi đang ở trước cửa nhà bạn.” Bất luận nữ chủ nhân có mở cửa hay không thì nữ ma đầu Tuyền Tử vẫn vào được nhà và bắt người ăn thịt... Lục Vi đang nghĩ ngợi lung tung thì bất chợt có tiếng gõ cửa, cô mím chặt môi, vừa tự an ủi mình đó có thể chỉ là trò đùa của một nhân viên chuyển phát nhanh vui tính mà thôi, vừa khẽ khàng mở cửa.
Vì bị bóng tối che khuất, Lục Vi chỉ có thể nhận ra dáng vóc cao gầy của anh chàng nhân viên chuyển phát nhanh, lại thêm cái mũ lưỡi trai kéo xuống thật thấp khiến người nhìn không thể thấy rõ khuôn mặt anh ta, nhưng lúc này Lục Vi đã bị thu hút bởi một hộp quà lớn bọc giấy trắng trên tay anh ta. Cô vừa nhanh tay ký giấy biên nhận vừa tặc lưỡi hỏi: “Đây là cái gì?” Cô không nhớ mình đã mua thứ lớn như vậy từ lúc nào, lẽ nào bạn bè đã gửi trước quà sinh nhật đến cho cô?
Anh chàng nhân viên chuyển phát nhanh nở nụ cười kỳ dị, khẽ huýt sáo, liếc mắt đưa tình, nói: “Ai mà biết được, có lẽ là một thi thể chăng!” Lục Vi đón lấy chiếc hộp, nhẹ đến mức kỳ lạ.
Theo dòng ký ức hoàn hồn trở lại, trong lòng bàn tay Lục Vi đã nhơm nhớp mồ hôi. Bốn bề vô cùng yên ắng, ngoài ánh đèn đường ảm đạm ra, ngay đến bóng dáng ma quỷ cũng chẳng có. Lục Vi chống cằm suy nghĩ, nếu như thứ đồ trong hộp kia thực sự chỉ là một con rối đồ chơi bằng bông thì nhẹ một chút cũng là lẽ thường tình, nhưng cảm giác vừa rồi, lại còn cả tiếng thở khe khẽ của người con trai đó, làm sao có thể là giả được!!
Lẽ nào đó đúng là một “xác sống”? Nhưng tại sao lại không có chút trọng lượng nào? Lục Vi vẫn ở nguyên một chỗ hết đi tới lại đi lui, đang không chú ý thì bỗng cảm thấy túi áo ngủ rung lên bần bật, cầm lên xem, hóa ra là điện thoại của mình.
“Hả?” Vi Vi nhíu mày, cô nhớ rõ ràng đã đặt điện thoại lên bàn máy tính rồi cơ mà? Màn hình hiển thị thông báo có tin nhắn mới, Lục Vi mở ra xem, lại là một dãy số lạ, tin nhắn chỉ vẻn vẹn chín chữ:
“Kỳ hạn đã đến, vật phẩm xin được hoàn trả.”

