Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1843
- Tình trạng: Hoàn thành
Lục Vi hoảng hốt, muốn đến an ủi Nhạc Lăng nhưng lại không biết phải nói thế nào. Dạ Ly thấy thế cũng chỉ cười nhạt, ôm ngực, nói: “Tôi thấy cô không phải bị dọa đến chết mà là cô mắc cỡ muốn chết, vì thế cô đừng thò hai cái tai kia ra trước mặt loài người nữa.” Nhạc Lăng nghe vậy lại vênh mặt, bĩu môi, lặng lẽ ngăn những giọt nước mắt đang chực trào ra trong khóe mắt.

Dạ Ly khẽ hắng giọng. “Được rồi, bây giờ sương cũng đã tan hết, chấp niệm cũng đã hiện nguyên hình. Nào đến đây, Quý phu nhân, chúng ta nói chuyện một lát. Tại sao ngày nào bà cũng nhẫn nhịn, chấp nhận chịu khổ hình ở đây mà không rời khỏi khu nhà này?”

Dạ Ly vừa dứt lời, Lục Vi mới định thần, nhớ đến người phụ nữ còn đang đứng bên cửa sổ... được gọi là chấp niệm gì đó kia. Cô hít một hơi thật sâu rồi lặng lẽ đưa mắt nhìn về phía bà ta nhưng ánh mắt vừa chạm tới, toàn thân cô chợt trở nên cứng đờ, vị “Quý phu nhân” kia từ lúc nào cũng đang nhìn cô chằm chằm.

Mẹ ơi, con muốn về nhà! >_<



Chương 12: Chờ đợi



Trong phòng, Lục Vi, Nam Huyền đứng một bên, “Quý phu nhân” đứng một bên, cả hai bên đều bất động.

Dạ Ly khoanh tay trước ngực, hắng giọng phá vỡ bầu không khí yên tĩnh: “Tôi đã tìm hiểu qua về Quý phu nhân, bà họ Lam tên Vân Thanh, sinh ra trong một gia đình lao động bình thường, là một trong những thành phần trí thức sau khi trở về quê được cử làm giáo viên dạy tiểu học. Năm 1995, chồng bà qua đời vì một tai nạn ngoài ý muốn, bà một mình ở vậy nuôi dạy Quý Vân trưởng thành. Năm 2000, bà mắc bệnh ung thư vú, sau một thời gian chạy chữa nhưng không khỏi, bà đã qua đời tại bệnh viện không lâu sau đó.”

Trong lòng Lục Vi run rẩy từng cơn, tự trấn an mình rồi cả gan đưa mắt nhìn người đàn bà tên Lam Vân Thanh vẫn đứng bất động, vô hồn đó. Năm 2000... Nói như vậy, bà ta vẫn ở trong căn phòng này suốt hơn mười năm qua. Rốt cuộc chuyện gì khiến bà ta lưu luyến không muốn rời đi, lẽ nào là vì Quý Vân?

Dạ Ly vẫn khoanh tay, nói: “Năm đó, bà không chịu nổi người chồng bạo ngược, buổi tối hôm đó, thừa dịp ông ta say rượu, bà đã đẩy ông ta ngã từ trên tầng xuống mà chết, nhưng bà cũng vì chuyện này mà ân hận suốt cuộc đời, cho nên sau khi chết, mỗi đêm bà đều phải lặp đi lặp lại hành động giết người trước đây mình đã làm, đúng không?”

Nghe xong những lời này, Lục Vi bất giác mở to mắt. Trước đây, cô từng nghe các cụ già kể, những người tự sát sau khi chết, đêm nào cũng phải trải qua những việc chính mình đã làm trước lúc chết, nhưng cô không ngờ những kẻ giết người cũng phải nhận hình phạt tương tự như thế. “Lẽ nào cảnh tượng mà buổi tối hôm đó tôi trông thấy chính là...” Lục Vi nói được nửa câu lại sợ hãi nhìn về phía Lam Vân Thanh, thấp giọng nói tiếp: “... chính là quá trình giết người khủng khiếp mà bà ấy phải trải qua hay sao?”

Dạ Ly gật đầu. “Nhưng không phải ai cũng bị bắt buộc như những linh hồn tự sát phải làm, Quý phu nhân đây đã tự nguyện...” Cố ý kéo dài ngữ điệu, Dạ Ly nhếch mép nói: “Bà ta chẳng những tự nguyện ở lại khu nhà hình ống để mỗi đêm nếm trải nỗi thống khổ của một kẻ giết người, mà khi nghe nói có người muốn đến phá dỡ khu nhà, bà ta còn dùng cả niệm lực của mình để điều khiển Địa Phược Linh của tôi đuổi người. Ha ha, Quý phu nhân, bà có thể nói cho tôi biết vì sao lại như thế không?”

Dạ Ly vừa dứt lời, Lam Vân Thanh vốn lặng lẽ đứng phía đối diện cuối cùng cũng chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt nhỏ và sống mũi thấp tịt của bà ta không hề đáng sợ như trong tưởng tượng của Lục Vi. Đứng trước mặt cô lúc này là một người phụ nữ hao gầy, xanh xao, một đôi mắt u uất, thẳm sâu khiến người khác nhìn vào có chút hoang mang, khó lòng thấu hiểu được. Bà ta khẽ mấp máy môi, giọng nói thốt ra cũng mỏng manh, yếu ớt vô cùng: “Tòa nhà hình ống... không thể phá... không thể phá...”

Nhạc Lăng nghiêng đầu, chau mày nói: “Tại sao? Chẳng phải nếu phá dỡ nơi này rồi thì bà có thể tự giải thoát cho mình sao? Kỳ thực đây là lần đầu tiên tôi gặp một chấp niệm kỳ lạ như bà, đó có phải là ngược đời không cơ chứ?”

Dạ Ly cười lớn. “Vết thương lớn nhất của loài người chính là làm việc theo cảm tính, thậm chí không thiết dùng cả sinh mệnh của mình chỉ để bảo vệ cho cái mà họ gọi là người yêu hoặc người nhà. Quý phu nhân toàn tâm toàn ý trông giữ khu nhà như thế, tôi đoán, haizz, không phải bà đang đợi người nào đó mà chỉ đang canh giữ một cái gì đó đúng không?”

Nghe thấy những lời này, bộ dạng chậm chạp, xanh xao của Lam Vân Thanh đột nhiên như hồi sinh tinh khí. Bà ta mạnh mẽ ngẩng cao đầu, ánh mắt đờ đẫn, vô hồn cũng trở nên kích động, sắc bén, đưa năm ngón tay vuốt mặt mình, thì thào nói: “Ngươi... ngươi đã biết hết... Ngươi không được để cho người khác biết... nếu không... giết... ta sẽ giết ngươi... giết ngươi!!”

“A...”

Prev 1 ... 27 28 29 30 31 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000413