Cánh cửa kính lớn vốn được khóa chặt giờ lại mở toang. Trong phòng, đèn đuốc sáng trưng, dường như Lục Vi còn nghe rõ tiếng gõ bàn phím lách cách. Khóe miệng cô run rẩy, không lẽ... vị “nữ hiệp” mà Trình Tổng gặp phải lần trước không ở trong nhà vệ sinh mà đang có mặt trong văn phòng của cô hay sao ?
“Không, không thể thế được! Có lẽ là ai đó trong công ty để quên đồ nên quay lại lấy chăng?” Vi Vi tự trấn an bản thân, bất giác sờ vào sợi dây đỏ trên tay, cảm thấy an tâm phần nào rồi mới cẩn trọng bước vào văn phòng. Sau đó, để an toàn, cô còn lấy chiếc ghế gần đó chèn vào cửa, đề phòng tình thế cấp bách có thể nhanh chóng chạy thoát ra ngoài.
Sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, Lục Vi hít một hơi thật sâu rồi từ từ bước đến phòng làm việc.
“Tiểu Hân Tử? Chị Tống? Là mọi người sao?”
Không có tiếng trả lời, ngay cả tiếng gõ bàn phím ban nãy cũng biến mất.
Vi Vi cắn chặt môi, vừa tiếp tục đi về phía trước vừa lẩm bẩm một mình: “Không sợ, không sợ, không có chuyện gì đâu! Huống chi...” Đến trước bàn làm việc của mình, Lục Vi đang lẩm bẩm bỗng nhiên im bặt...
Máy tính của cô đang mở, trên màn hình phát ra những tia sáng mờ ảo như vừa có người dùng nó. Trong phút chốc, ngay cả khi tất cả mạch máu trong cơ thể đều dồn lên não bộ, Lục Vi cũng không thể nói rõ được rốt cuộc cô đang sợ hãi hay hoảng loạn. Theo phản xạ, cô với lấy chiếc ô trong góc phòng, răng lợi va vào nhau lập cập: “Ai ? Ra đây mau!!”
Là kẻ trộm? Hay là có kẻ điên rình mò? Hay là...
Không có tiếng đáp cũng không có bất kỳ thứ gì nhảy ra, trong văn phòng rộng lớn nhường này chỉ còn lại một vẻ yên tĩnh đến lạnh lẽo, cả người Vi Vi bất giác đổ mồ hôi. Nép vào một góc, cô đưa mắt nhìn khắp phòng, chỉ thấy cửa gian chứa đồ lộ ra một khe sáng mờ nhạt. Cô nhớ rất rõ lúc cô và Nam Huyền mở cửa văn phòng, đích thân cô đã kiểm tra kĩ lưỡng từng gian phòng và cẩn thận đóng hết cửa ra vào lẫn cửa sổ, nhưng lúc này, trong gian chứa đồ lại hắt ra một tia sáng mờ ảo, không lẽ... bên trong đó có người?
Vi Vi thở dốc một hơi, giơ cao chiếc ô ra trước mặt, từng bước từng bước tiếp cận gian chứa đồ. Trong không gian u tối, tất cả các cánh cửa đều khóa chặt, chỉ có một cánh cửa có thể mở ra và đó là cánh cửa kinh khủng nhất. Cô vẫn luôn thắc mắc có kẻ nào lại ngốc nghếch không quay người bỏ chạy mà lại chọn lựa vừa la hét vừa cố gắng kéo cánh cửa đó ra?
Nhưng lúc này, cô dường như đã hiểu được, càng rơi vào những thời khắc sợ hãi con người càng không điều khiển được bản thân mình, bàn chân dường như không nghe theo sự điều khiển của trí não mà bị chính sự hiếu kỳ dẫn dắt, cứ như vậy, từng bước từng bước đến gần. Giơ cao chiếc ô, cuối cùng Lục Vi cũng tiến sát đến cánh cửa, hít một hơi thật sâu, dồn hết dũng khí mở cửa ra...
“A a...!”
“Đánh chết ngươi, đánh chết ngươi!” “Nam Huyền, Nam Huyền...”
“Ô ô ô, đừng đánh, đừng đánh nữa. Tôi sai rồi!”
“Nữ vương tha mạng, tha mạng! Đau đau!”
...
Sau một hồi hỗn loạn, đèn điện trong phòng được bật sáng trưng, Vi Vi nhìn tên xấu xa vừa bị mình đánh, trợn mắt há miệng... Dạ Ly đang ngồi xổm trong góc, trên mặt vẫn còn những vết bầm do bị cán ô đánh trúng. Mái tóc rối bù, cổ áo dường như cũng vừa bị xé rách.
Vi Vi líu lưỡi nói: ”Tại sao lại là anh? Chẳng phải anh đi công tác cùng Trình Tổng sao?”
Tên Dạ đại họa vẫn giữ nguyên tư thế nửa ngồi nửa quỳ dưới sàn cầu xin tha thứ, vẻ mặt vô cùng đau khổ, nói: ”Đi công tác thì không thể về trước được à? Vừa nghe nói cô bị quấy rầy là tôi lập tức về đây ngay, đúng là làm ơn mắc oán mà, hu hu. Cô đánh tôi đau quá!”
Lục Vi nhìn thấy điệu bộ tinh quái của Dạ Ly thì không khỏi cảm thấy nghi hoặc, nhướng mi nói một câu đánh trúng vào yếu điểm của anh ta: ”Cho nên... việc đầu tiên anh làm khi trở về chính là đến văn phòng kiểm tra máy tính của tôi, xem mấy ngày qua tôi sống thế nào sao?”
Vi Vi cố ý nhấn mạnh từ ”sao” ở cuối câu, vốn định đùa giỡn tên Dạ đại họa này thêm lát nữa nhưng mới nghe đến đây, trong nháy mắt, anh ta đã co rúm lại, sợ hãi thu mình vào trong góc.
”Tôi làm như thế vì...” Chưa nói hết câu, hai người đã nghe thấy một tiếng nổ lớn, quay đầu nhìn lại, tên “thú cưng” ngốc nghếch kia đã đứng trước mặt Lục Vi từ bao giờ.
”Vi Vi!”
Lục Vi biết Nam Huyền nghe thấy tiếng gọi của cô nên đã quay lại, anh ta vội vàng đứng chắn trước mặt cô, nói: ”Không sao, không sao, tôi sớm đã nghi ngờ có kẻ trộm mà, quả nhiên là Dạ Ly.”
Dạ yêu nghiệt nghe vậy thì híp mắt cười, nhìn Nam
Huyền, chào hỏi: ”Lâu rồi không gặp!”
Lục Vi liếc mắt khinh thường, quay đầu vỗ vai tên “thú cưng” ngốc nghếch để trấn an, nhưng bàn tay vừa chạm vào người Nam Huyền, cô đã lập tức cau mày lại.
Cô nhìn mẩu thủy tinh nhỏ trên tay mình. ”Đây là...”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch thấy thế, vội vàng nhặt mảnh thủy tinh vỡ dính trên đầu ngón tay Vi Vi, xác định chắc chắn ngón tay ngọc ngà không hề có vết thương nào mới yên tâm lên tiếng: ”Cẩn thận không bị thương đấy!”
Lục Vi im lặng, đột nhiên nhớ đến một vấn đề vô cùng nghiêm trọng khác: có vẻ như, dường như, đại loại là vừa rồi, lúc tên “thú cưng” ngốc nghếch này bước vào còn kéo theo một tiếng nổ lớn... giống tiếng kính rơi vỡ.
“Không, không thể thế được! Có lẽ là ai đó trong công ty để quên đồ nên quay lại lấy chăng?” Vi Vi tự trấn an bản thân, bất giác sờ vào sợi dây đỏ trên tay, cảm thấy an tâm phần nào rồi mới cẩn trọng bước vào văn phòng. Sau đó, để an toàn, cô còn lấy chiếc ghế gần đó chèn vào cửa, đề phòng tình thế cấp bách có thể nhanh chóng chạy thoát ra ngoài.
Sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, Lục Vi hít một hơi thật sâu rồi từ từ bước đến phòng làm việc.
“Tiểu Hân Tử? Chị Tống? Là mọi người sao?”
Không có tiếng trả lời, ngay cả tiếng gõ bàn phím ban nãy cũng biến mất.
Vi Vi cắn chặt môi, vừa tiếp tục đi về phía trước vừa lẩm bẩm một mình: “Không sợ, không sợ, không có chuyện gì đâu! Huống chi...” Đến trước bàn làm việc của mình, Lục Vi đang lẩm bẩm bỗng nhiên im bặt...
Máy tính của cô đang mở, trên màn hình phát ra những tia sáng mờ ảo như vừa có người dùng nó. Trong phút chốc, ngay cả khi tất cả mạch máu trong cơ thể đều dồn lên não bộ, Lục Vi cũng không thể nói rõ được rốt cuộc cô đang sợ hãi hay hoảng loạn. Theo phản xạ, cô với lấy chiếc ô trong góc phòng, răng lợi va vào nhau lập cập: “Ai ? Ra đây mau!!”
Là kẻ trộm? Hay là có kẻ điên rình mò? Hay là...
Không có tiếng đáp cũng không có bất kỳ thứ gì nhảy ra, trong văn phòng rộng lớn nhường này chỉ còn lại một vẻ yên tĩnh đến lạnh lẽo, cả người Vi Vi bất giác đổ mồ hôi. Nép vào một góc, cô đưa mắt nhìn khắp phòng, chỉ thấy cửa gian chứa đồ lộ ra một khe sáng mờ nhạt. Cô nhớ rất rõ lúc cô và Nam Huyền mở cửa văn phòng, đích thân cô đã kiểm tra kĩ lưỡng từng gian phòng và cẩn thận đóng hết cửa ra vào lẫn cửa sổ, nhưng lúc này, trong gian chứa đồ lại hắt ra một tia sáng mờ ảo, không lẽ... bên trong đó có người?
Vi Vi thở dốc một hơi, giơ cao chiếc ô ra trước mặt, từng bước từng bước tiếp cận gian chứa đồ. Trong không gian u tối, tất cả các cánh cửa đều khóa chặt, chỉ có một cánh cửa có thể mở ra và đó là cánh cửa kinh khủng nhất. Cô vẫn luôn thắc mắc có kẻ nào lại ngốc nghếch không quay người bỏ chạy mà lại chọn lựa vừa la hét vừa cố gắng kéo cánh cửa đó ra?
Nhưng lúc này, cô dường như đã hiểu được, càng rơi vào những thời khắc sợ hãi con người càng không điều khiển được bản thân mình, bàn chân dường như không nghe theo sự điều khiển của trí não mà bị chính sự hiếu kỳ dẫn dắt, cứ như vậy, từng bước từng bước đến gần. Giơ cao chiếc ô, cuối cùng Lục Vi cũng tiến sát đến cánh cửa, hít một hơi thật sâu, dồn hết dũng khí mở cửa ra...
“A a...!”
“Đánh chết ngươi, đánh chết ngươi!” “Nam Huyền, Nam Huyền...”
“Ô ô ô, đừng đánh, đừng đánh nữa. Tôi sai rồi!”
“Nữ vương tha mạng, tha mạng! Đau đau!”
...
Sau một hồi hỗn loạn, đèn điện trong phòng được bật sáng trưng, Vi Vi nhìn tên xấu xa vừa bị mình đánh, trợn mắt há miệng... Dạ Ly đang ngồi xổm trong góc, trên mặt vẫn còn những vết bầm do bị cán ô đánh trúng. Mái tóc rối bù, cổ áo dường như cũng vừa bị xé rách.
Vi Vi líu lưỡi nói: ”Tại sao lại là anh? Chẳng phải anh đi công tác cùng Trình Tổng sao?”
Tên Dạ đại họa vẫn giữ nguyên tư thế nửa ngồi nửa quỳ dưới sàn cầu xin tha thứ, vẻ mặt vô cùng đau khổ, nói: ”Đi công tác thì không thể về trước được à? Vừa nghe nói cô bị quấy rầy là tôi lập tức về đây ngay, đúng là làm ơn mắc oán mà, hu hu. Cô đánh tôi đau quá!”
Lục Vi nhìn thấy điệu bộ tinh quái của Dạ Ly thì không khỏi cảm thấy nghi hoặc, nhướng mi nói một câu đánh trúng vào yếu điểm của anh ta: ”Cho nên... việc đầu tiên anh làm khi trở về chính là đến văn phòng kiểm tra máy tính của tôi, xem mấy ngày qua tôi sống thế nào sao?”
Vi Vi cố ý nhấn mạnh từ ”sao” ở cuối câu, vốn định đùa giỡn tên Dạ đại họa này thêm lát nữa nhưng mới nghe đến đây, trong nháy mắt, anh ta đã co rúm lại, sợ hãi thu mình vào trong góc.
”Tôi làm như thế vì...” Chưa nói hết câu, hai người đã nghe thấy một tiếng nổ lớn, quay đầu nhìn lại, tên “thú cưng” ngốc nghếch kia đã đứng trước mặt Lục Vi từ bao giờ.
”Vi Vi!”
Lục Vi biết Nam Huyền nghe thấy tiếng gọi của cô nên đã quay lại, anh ta vội vàng đứng chắn trước mặt cô, nói: ”Không sao, không sao, tôi sớm đã nghi ngờ có kẻ trộm mà, quả nhiên là Dạ Ly.”
Dạ yêu nghiệt nghe vậy thì híp mắt cười, nhìn Nam
Huyền, chào hỏi: ”Lâu rồi không gặp!”
Lục Vi liếc mắt khinh thường, quay đầu vỗ vai tên “thú cưng” ngốc nghếch để trấn an, nhưng bàn tay vừa chạm vào người Nam Huyền, cô đã lập tức cau mày lại.
Cô nhìn mẩu thủy tinh nhỏ trên tay mình. ”Đây là...”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch thấy thế, vội vàng nhặt mảnh thủy tinh vỡ dính trên đầu ngón tay Vi Vi, xác định chắc chắn ngón tay ngọc ngà không hề có vết thương nào mới yên tâm lên tiếng: ”Cẩn thận không bị thương đấy!”
Lục Vi im lặng, đột nhiên nhớ đến một vấn đề vô cùng nghiêm trọng khác: có vẻ như, dường như, đại loại là vừa rồi, lúc tên “thú cưng” ngốc nghếch này bước vào còn kéo theo một tiếng nổ lớn... giống tiếng kính rơi vỡ.


