Đưa tay ôm ngực, thở hổn hển không ra hơi, Lục Vi tuyệt vọng nhìn về phía cánh cửa, vẻ mặt thất thần như sắp khóc, đột nhiên bên tai lại vang lên tiếng “ting”, cánh cửa thang máy lúc nãy rõ ràng đã đóng lại, vậy mà đột nhiên lại mở ra một cách thần kỳ. Bên trong đã lố nhố người đứng chen chúc, không còn chỗ nữa, sắc mặt người nào người nấy đều hết sức khó coi. Lục Vi còn đang ngẩn ngơ thì người phụ nữ đứng ngoài cùng đã sẵng giọng: “Còn đợi cái gì nữa, nhanh vào đi, mọi người đều muộn cả rồi.”
Lục Vi ậm ừ, ngẩn ngơ bước qua cửa, bên tai nghe rõ tiếng càu nhàu trách móc của một người đàn ông từ phía sau vọng lại: “Làm cái trò gì không biết, rõ ràng là thang máy đã ấn nút đi lên rồi lại còn mở ra... Haizz, đợi đến khi tôi lên đến tầng hai mươi hai thì chắc chắn đã muộn rồi.”
Nghe vậy, Lục Vi mới hiểu nguyên nhân vì sao mọi người lại không vui vẻ với mình, có người ở đây thấy cô đang chạy “vắt chân lên cổ” nên mới ấn nút mở cửa, nghe ý tứ trong lời nói của người đàn ông kia sặc mùi trách móc. Nghĩ đến đây, Lục Vi có chút cảm kích đưa mắt nhìn sang phía bảng điều khiển, quả nhiên trông thấy một ngón tay thon dài vẫn đang đặt ở nút mở cửa.
Thuận theo ngón tay nhìn lên, trái tim Lục Vi chợt giật nảy một cái, mặt cũng bất giác đỏ bừng, người giúp đỡ cô ban nãy chính là... Quý Vân.
Sâu thẳm trong tâm hồn, Lục Vi đã lặng lẽ nhẩm tên anh biết bao lần, chỉ cảm thấy trong lồng ngực như có thứ gì đó đang rục rịch. Cô muốn nói với anh hai tiếng: “Cảm ơn” nhưng không hiểu tại sao lại chẳng thể mở lời. Đúng lúc ấy, Quý Vân đã nhanh tay ấn vào nút số mười trên bảng điều khiển.
Chương 3: Sự kiện phá tường
Nhờ có sự giúp đỡ của Quý Vân, đúng 9 giờ, Lục Vi đã kịp thời quẹt thẻ, an toàn tiến vào dinh lũy. Vừa ngồi xuống chỗ ngồi của mình, Điền Hân đã điệu đà bước tới. “Hi hi, bà cô bé bỏng của tôi ơi, bình thường rất hiếm khi thấy cậu đi làm muộn, hôm nay sao thế hả...”
Lục Vi vừa lấy tập tài liệu chuẩn bị từ cuối tuần trước ra vừa nheo mắt nói: “Đúng vậy, cậu bình thường cũng rất hiếm khi đi làm đúng giờ, hôm nay sao lại tích cực thế?” Công ty mà Vi Vi làm việc là một tạp chí nhỏ, chuyên môn chính là giúp khách hàng tuyên truyền quảng cáo, giới thiệu sản phẩm, in ấn những tạp chí, báo giấy phục vụ đời sống. Nếu tính thêm cả ông chủ là lão Trình, kế toán là Lương sư phụ thì tổng cộng cũng chỉ có bảy, tám người, không khí làm việc ở đây khá thoải mái.
Điền Hân cười gian trá, ghé sát bên tai Lục Vi, nói nhỏ: “Món quà hôm qua tớ tặng cậu, cậu đã nhận được chưa?”
Lục Vi nghe thấy vậy thì vô cùng kinh hãi, nghển cổ, mở to mắt nhìn trừng trừng vào mặt Điền Hân: “Lẽ nào... tối qua... người con trai đó chính là...”
“Đúng vậy!” Điền Hân gật đầu không chút do dự, ôm ngực làm ra vẻ ngậm ngùi thương tiếc. “Bản cô nương vẫn luôn mơ ước được tận tay làm sô cô la cho chàng ăn để thể hiện tình yêu ngọt ngào với chàng, nhưng chỉ có điều... đến nay tìm hoài mà vẫn chưa thấy một đấng nam nhi nào thích hợp, chỉ có mỗi người bạn rẻ rúm này được coi là thân thiết. Ha ha ha, thế nào, tối qua có phải bị dọa cho sợ phát khiếp, đến nỗi nhảy dựng lên rồi phải không? Sao? Sô cô la rất ngon đúng không?”
Điền Hân nói xong, lại chau mày như nhớ ra điều gì đó, “ớ”
một tiếng, nói: “Không đúng, cậu vừa nói chàng trai nào cơ...” “Không, không có gì.” Lục Vi chột dạ ngẩng lên, tiếp tục
chỉnh sửa tài liệu. Nhưng biểu hiện mất bình tĩnh của cô làm
sao thoát khỏi cặp mắt cú vọ không ngừng dò xét của Điền Hân. Cũng may mà trước khi lên đoạn đầu đài, chị Tống đã kịp thời xuất hiện giúp cô giải vây.
“Vi Vi, có thư chuyển phát nhanh của em.”
“Em đến đây!” Lục Vi chạy đến trước mặt chị Tống, nhận phong thư, bên trong có một gói giấy mỏng, trông giống một văn kiện. Trải qua trận chiến hãi hùng tối hôm qua, Lục Vi đã cảnh giác hơn, do dự một lát, vẫn không nên mở thì hơn. Nhưng Điền Hân đã bước đến, ngạc nhiên nói: “Cửa hàng chăm sóc thú cưng? Cậu nhận nuôi con thú cưng nào đó sao?”
Lục Vi cười khan hai tiếng. “Không có, có thể chỉ là tờ rơi quảng cáo gì đó thôi.”
“Tờ rơi quảng cáo mà cũng dùng dịch vụ chuyển phát nhanh? Thật là quá xa xỉ!” Điền Hân và chị Tống còn ríu rít buôn chuyện một hồi rồi mới quay về chỗ ngồi của mình. Lục Vi thở dài một hơi, cuối cùng vẫn quyết định mở bức thư ra xem, chỉ có duy nhất một trang A4, mép trên in một hàng chữ to: Cửa hàng chăm sóc thú cưng, bên dưới là một bức ảnh chụp cửa hàng này, ngoài ra còn có một đoạn thư ngắn.
Xin chào!
Quý khách thân mến!
Cảm tạ quý khách đã luôn dành cho “Cửa hàng chăm sóc thú cưng” niềm tin tuyệt đối suốt một nghìn năm qua, hiện nay con thú cưng mang tên Nam Huyền (mã số: SD 5876) mà quý khách gửi nuôi đã hết kỳ hạn, vì thế cửa hàng đã liên lạc và gửi trả thú cưng về nhà quý khách. Nếu quý khách cảm thấy hài lòng với sự phục vụ của chúng tôi suốt thời gian qua, mong quý khách sớm thanh toán khoản chi phí phát sinh và tiếp tục dành cho chúng tôi sự tín nhiệm và khen ngợi quý báu ^ ^.
Xin được nhắc nhở thêm: Để thanh danh lưu truyền hậu thế thì không nên nhốt sủng vật ở trong nhà một mình, quý khách cần dành nhiều thời gian hơn nữa để chăm sóc và gần gũi với anh ta, nếu không anh ta sẽ vì cô đơn, buồn chán mà gây ra những chuyện phiền phức.
Lục Vi ậm ừ, ngẩn ngơ bước qua cửa, bên tai nghe rõ tiếng càu nhàu trách móc của một người đàn ông từ phía sau vọng lại: “Làm cái trò gì không biết, rõ ràng là thang máy đã ấn nút đi lên rồi lại còn mở ra... Haizz, đợi đến khi tôi lên đến tầng hai mươi hai thì chắc chắn đã muộn rồi.”
Nghe vậy, Lục Vi mới hiểu nguyên nhân vì sao mọi người lại không vui vẻ với mình, có người ở đây thấy cô đang chạy “vắt chân lên cổ” nên mới ấn nút mở cửa, nghe ý tứ trong lời nói của người đàn ông kia sặc mùi trách móc. Nghĩ đến đây, Lục Vi có chút cảm kích đưa mắt nhìn sang phía bảng điều khiển, quả nhiên trông thấy một ngón tay thon dài vẫn đang đặt ở nút mở cửa.
Thuận theo ngón tay nhìn lên, trái tim Lục Vi chợt giật nảy một cái, mặt cũng bất giác đỏ bừng, người giúp đỡ cô ban nãy chính là... Quý Vân.
Sâu thẳm trong tâm hồn, Lục Vi đã lặng lẽ nhẩm tên anh biết bao lần, chỉ cảm thấy trong lồng ngực như có thứ gì đó đang rục rịch. Cô muốn nói với anh hai tiếng: “Cảm ơn” nhưng không hiểu tại sao lại chẳng thể mở lời. Đúng lúc ấy, Quý Vân đã nhanh tay ấn vào nút số mười trên bảng điều khiển.
Chương 3: Sự kiện phá tường
Nhờ có sự giúp đỡ của Quý Vân, đúng 9 giờ, Lục Vi đã kịp thời quẹt thẻ, an toàn tiến vào dinh lũy. Vừa ngồi xuống chỗ ngồi của mình, Điền Hân đã điệu đà bước tới. “Hi hi, bà cô bé bỏng của tôi ơi, bình thường rất hiếm khi thấy cậu đi làm muộn, hôm nay sao thế hả...”
Lục Vi vừa lấy tập tài liệu chuẩn bị từ cuối tuần trước ra vừa nheo mắt nói: “Đúng vậy, cậu bình thường cũng rất hiếm khi đi làm đúng giờ, hôm nay sao lại tích cực thế?” Công ty mà Vi Vi làm việc là một tạp chí nhỏ, chuyên môn chính là giúp khách hàng tuyên truyền quảng cáo, giới thiệu sản phẩm, in ấn những tạp chí, báo giấy phục vụ đời sống. Nếu tính thêm cả ông chủ là lão Trình, kế toán là Lương sư phụ thì tổng cộng cũng chỉ có bảy, tám người, không khí làm việc ở đây khá thoải mái.
Điền Hân cười gian trá, ghé sát bên tai Lục Vi, nói nhỏ: “Món quà hôm qua tớ tặng cậu, cậu đã nhận được chưa?”
Lục Vi nghe thấy vậy thì vô cùng kinh hãi, nghển cổ, mở to mắt nhìn trừng trừng vào mặt Điền Hân: “Lẽ nào... tối qua... người con trai đó chính là...”
“Đúng vậy!” Điền Hân gật đầu không chút do dự, ôm ngực làm ra vẻ ngậm ngùi thương tiếc. “Bản cô nương vẫn luôn mơ ước được tận tay làm sô cô la cho chàng ăn để thể hiện tình yêu ngọt ngào với chàng, nhưng chỉ có điều... đến nay tìm hoài mà vẫn chưa thấy một đấng nam nhi nào thích hợp, chỉ có mỗi người bạn rẻ rúm này được coi là thân thiết. Ha ha ha, thế nào, tối qua có phải bị dọa cho sợ phát khiếp, đến nỗi nhảy dựng lên rồi phải không? Sao? Sô cô la rất ngon đúng không?”
Điền Hân nói xong, lại chau mày như nhớ ra điều gì đó, “ớ”
một tiếng, nói: “Không đúng, cậu vừa nói chàng trai nào cơ...” “Không, không có gì.” Lục Vi chột dạ ngẩng lên, tiếp tục
chỉnh sửa tài liệu. Nhưng biểu hiện mất bình tĩnh của cô làm
sao thoát khỏi cặp mắt cú vọ không ngừng dò xét của Điền Hân. Cũng may mà trước khi lên đoạn đầu đài, chị Tống đã kịp thời xuất hiện giúp cô giải vây.
“Vi Vi, có thư chuyển phát nhanh của em.”
“Em đến đây!” Lục Vi chạy đến trước mặt chị Tống, nhận phong thư, bên trong có một gói giấy mỏng, trông giống một văn kiện. Trải qua trận chiến hãi hùng tối hôm qua, Lục Vi đã cảnh giác hơn, do dự một lát, vẫn không nên mở thì hơn. Nhưng Điền Hân đã bước đến, ngạc nhiên nói: “Cửa hàng chăm sóc thú cưng? Cậu nhận nuôi con thú cưng nào đó sao?”
Lục Vi cười khan hai tiếng. “Không có, có thể chỉ là tờ rơi quảng cáo gì đó thôi.”
“Tờ rơi quảng cáo mà cũng dùng dịch vụ chuyển phát nhanh? Thật là quá xa xỉ!” Điền Hân và chị Tống còn ríu rít buôn chuyện một hồi rồi mới quay về chỗ ngồi của mình. Lục Vi thở dài một hơi, cuối cùng vẫn quyết định mở bức thư ra xem, chỉ có duy nhất một trang A4, mép trên in một hàng chữ to: Cửa hàng chăm sóc thú cưng, bên dưới là một bức ảnh chụp cửa hàng này, ngoài ra còn có một đoạn thư ngắn.
Xin chào!
Quý khách thân mến!
Cảm tạ quý khách đã luôn dành cho “Cửa hàng chăm sóc thú cưng” niềm tin tuyệt đối suốt một nghìn năm qua, hiện nay con thú cưng mang tên Nam Huyền (mã số: SD 5876) mà quý khách gửi nuôi đã hết kỳ hạn, vì thế cửa hàng đã liên lạc và gửi trả thú cưng về nhà quý khách. Nếu quý khách cảm thấy hài lòng với sự phục vụ của chúng tôi suốt thời gian qua, mong quý khách sớm thanh toán khoản chi phí phát sinh và tiếp tục dành cho chúng tôi sự tín nhiệm và khen ngợi quý báu ^ ^.
Xin được nhắc nhở thêm: Để thanh danh lưu truyền hậu thế thì không nên nhốt sủng vật ở trong nhà một mình, quý khách cần dành nhiều thời gian hơn nữa để chăm sóc và gần gũi với anh ta, nếu không anh ta sẽ vì cô đơn, buồn chán mà gây ra những chuyện phiền phức.

