Khuyên Khuyên nghe thấy những lời này thì hai tai run lên bần bật, sợ hãi lùi lại hai bước. Dạ Ly nhíu mày khuyên giải: “Tiểu Vi Vi, cô không phải tỏ ra quá phúc hậu như vậy, giờ cô lại muốn tranh giành buôn bán với tôi sao? Còn nữa, ai nói với cô là bọn chúng đều bị lừa gạt, có một số là bị bắt...”
“Đấy, cô xem!” Lục Vi giả bộ đáng sợ trước mặt Âm Âm tiểu quỷ. Khuyên Khuyên quả nhiên bị dọa cho hoảng sợ đến độ mặt mũi xám ngoét. Thừa dịp này, Lục Vi chép miệng, chuyển sang chủ đề khác, mềm mỏng nói: “Nhưng trong nhà tôi thì hoàn toàn không giống như vậy. Cô xem, Nam Huyền nhà tôi là Tiêu đồ, con trai thứ chín của Thần Long, rất lợi hại, rất dũng mãnh, anh ta thừa sức bảo vệ chúng ta. Hơn nữa, anh ta cũng không phải người xấu, đúng không? Cô biết rồi đấy, lần đầu tiên anh ta bắt được cô, nghe cô nói cô không làm chuyện gì xấu, chỉ là đang ở đây đợi chủ nhân trở về, anh ta đã thả cô ra ngay còn gì.”
Lục Vi vừa dứt lời, tên “thú cưng” ngốc nghếch bất giác sững sờ tại chỗ. Khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc, nhìn Vi Vi chằm chằm, lẩm bẩm: “Tại sao cô biết...” Rõ ràng Nam Huyền chưa từng nói cho ai biết chuyện bắt được Khuyên Khuyên, lúc đó vì nghe thấy đối phương khóc than gọi chủ nhân nên mới mủi lòng tha cho nó. Nhưng tại sao Vi Vi lại biết?
Vi Vi liếc mắt, nắm lấy tay Nam Huyền, nhẹ nhàng nói: “Tôi đoán vậy!” Với tính cách của Nam Huyền, cũng chỉ có khả năng đó mới có thể khiến anh ta cảm động mà buông tha cho đối phương.
Khuyên Khuyên nghe Nam Huyền và Vi Vi nói chuyện cũng khẽ ngẩng lên, lẩm bẩm: “Tiêu đồ đại nhân là người tốt, chủ nhân của anh nhất định cũng là người tốt... Vậy... vậy tôi cùng cô trở về, cô mời tôi ăn khoai tây sấy được không?”
Lục Vi hoảng hốt, nhất thời không hiểu được ý tứ trong câu nói của con chuột nhỏ bé kia. Khuyên Khuyên ngượng ngùng gãi gãi vành tai, rụt rè giải thích: “Tôi rất thích món khoai tây sấy mà cô thường mua.”
Nghĩ ngợi một lát, Lục Vi phì cười. Chẳng trách những gói khoai tây sấy cô hay mua đến công ty đều hết rất nhanh, lúc đó còn tưởng Tiểu Hân Tử ăn vụng, không ngờ trong công ty còn có tên trộm tàng hình chuyên ăn cắp vặt kia.
“Cô muốn gì cũng được, cùng chúng tôi về nhà thôi, Khuyên Khuyên.” Lục Vi chìa tay đến trước bàn làm việc. Khuyên Khuyên ngoe ngoẩy cái đuôi nhìn Dạ đại vương âm khí nặng nề rồi lại nhìn sang vẻ ôn nhu, thân thiện của Lục Vi, thật quá dễ dàng để lựa chọn cho mình chủ nhân tốt nhất.
Khuyên Khuyên không chút do dự bò vào lòng bàn tay của Lục Vi. Vi Vi nâng con chuột bé nhỏ lên, đắc ý nhìn sang Dạ gian thương, chớp chớp mắt. “Nam Huyền, chúng ta về nhà thôi!”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch vò vò đầu, khóe miệng bất giác nhếch lên. Vừa rồi Vi Vi đã nói: “Cùng chúng tôi về nhà thôi, Khuyên Khuyên.”
Chúng... tôi...
Có nghĩa là anh ta và Vi Vi cũng sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.
Chương 28: Bóng đèn nhập vào nhau
Sau khi Khuyên Khuyên cùng Lục Vi về nhà, việc đầu tiên nó làm là... ăn những món ăn đặc biệt. Những tháng ngày ẩn dật trong tòa nhà thương vụ, nó phải ăn vụng cơm thừa canh cặn của người ta, thật là cực khổ. Lúc này, bữa ăn đã được cải thiện, nào là khoai tây sấy, thịt thỏ khô, Coca-Cola... Biết bao đồ ăn vặt bày la liệt trước mắt, Khuyên Khuyên sung sướng tận hưởng thế giới hạnh phúc của mình.
Vỗ vỗ vào cái bụng nhỏ đang căng phồng vì no nê, Khuyên Khuyên nằm dài trên bàn máy vi tính, vừa “ợ” một tiếng vừa lim dim mắt một cách thoải mái. Điệu bộ đáng yêu đến nực cười của Khuyên Khuyên khiến Vi Vi không nhịn được cười. Ngược lại, tên “thú cưng” ngốc nghếch đang nằm dài trên sofa kia lại nhìn con chuột nhỏ bé đó với ánh mắt không chút cảm tình. Anh ta mơ hồ nhìn sang phía Vi Vi, mấy lần muốn nói điều gì đó nhưng ngập ngừng mãi rồi lại thôi, cúi đầu vờ như không thèm quan tâm đến.
Tất cả những điều này Lục Vi đều trông thấy hết, vốn định đợi đến khi nào chỉ có một mình tên “thú cưng” ngốc nghếch ấy cô mới nói cho rõ ràng, nhưng không ngờ đến lúc Khuyên Khuyên đã ngủ say, tên “thú cưng” ngốc nghếch kia vẫn nằm nguyên chỗ cũ, ánh mắt không ngừng dán chặt vào Khuyên Khuyên. Khẽ thở dài một tiếng, Lục Vi giơ hai tay đầu hàng, quay lại nói: “Nam Huyền, anh có chuyện gì muốn nói với tôi phải không?”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch ngại ngùng, hồi lâu sau mới lặng lẽ gật đầu: “Vi Vi, vì sao Khuyên Khuyên...”
Không đợi Nam Huyền nói hết câu, Lục Vi liền với lấy gói khoai sấy, ngồi xuống cạnh Nam Huyền, tiện tay nhón một miếng bỏ vào miệng đối phương. Nam Huyền vốn định mở miệng nói thì lại bị miếng khoai chặn họng, nhất thời lâm vào thế bí, không biết phải làm thế nào.
Vi Vi thấy vậy thì bật cười thành tiếng, chống nạnh, trừng mắt ra lệnh: “Ăn đi!”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch không dám cãi lời, cố gắng cắn nát miếng khoai tây sấy trong miệng. Vi Vi hỏi: “Có ngon không?”
“Đấy, cô xem!” Lục Vi giả bộ đáng sợ trước mặt Âm Âm tiểu quỷ. Khuyên Khuyên quả nhiên bị dọa cho hoảng sợ đến độ mặt mũi xám ngoét. Thừa dịp này, Lục Vi chép miệng, chuyển sang chủ đề khác, mềm mỏng nói: “Nhưng trong nhà tôi thì hoàn toàn không giống như vậy. Cô xem, Nam Huyền nhà tôi là Tiêu đồ, con trai thứ chín của Thần Long, rất lợi hại, rất dũng mãnh, anh ta thừa sức bảo vệ chúng ta. Hơn nữa, anh ta cũng không phải người xấu, đúng không? Cô biết rồi đấy, lần đầu tiên anh ta bắt được cô, nghe cô nói cô không làm chuyện gì xấu, chỉ là đang ở đây đợi chủ nhân trở về, anh ta đã thả cô ra ngay còn gì.”
Lục Vi vừa dứt lời, tên “thú cưng” ngốc nghếch bất giác sững sờ tại chỗ. Khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc, nhìn Vi Vi chằm chằm, lẩm bẩm: “Tại sao cô biết...” Rõ ràng Nam Huyền chưa từng nói cho ai biết chuyện bắt được Khuyên Khuyên, lúc đó vì nghe thấy đối phương khóc than gọi chủ nhân nên mới mủi lòng tha cho nó. Nhưng tại sao Vi Vi lại biết?
Vi Vi liếc mắt, nắm lấy tay Nam Huyền, nhẹ nhàng nói: “Tôi đoán vậy!” Với tính cách của Nam Huyền, cũng chỉ có khả năng đó mới có thể khiến anh ta cảm động mà buông tha cho đối phương.
Khuyên Khuyên nghe Nam Huyền và Vi Vi nói chuyện cũng khẽ ngẩng lên, lẩm bẩm: “Tiêu đồ đại nhân là người tốt, chủ nhân của anh nhất định cũng là người tốt... Vậy... vậy tôi cùng cô trở về, cô mời tôi ăn khoai tây sấy được không?”
Lục Vi hoảng hốt, nhất thời không hiểu được ý tứ trong câu nói của con chuột nhỏ bé kia. Khuyên Khuyên ngượng ngùng gãi gãi vành tai, rụt rè giải thích: “Tôi rất thích món khoai tây sấy mà cô thường mua.”
Nghĩ ngợi một lát, Lục Vi phì cười. Chẳng trách những gói khoai tây sấy cô hay mua đến công ty đều hết rất nhanh, lúc đó còn tưởng Tiểu Hân Tử ăn vụng, không ngờ trong công ty còn có tên trộm tàng hình chuyên ăn cắp vặt kia.
“Cô muốn gì cũng được, cùng chúng tôi về nhà thôi, Khuyên Khuyên.” Lục Vi chìa tay đến trước bàn làm việc. Khuyên Khuyên ngoe ngoẩy cái đuôi nhìn Dạ đại vương âm khí nặng nề rồi lại nhìn sang vẻ ôn nhu, thân thiện của Lục Vi, thật quá dễ dàng để lựa chọn cho mình chủ nhân tốt nhất.
Khuyên Khuyên không chút do dự bò vào lòng bàn tay của Lục Vi. Vi Vi nâng con chuột bé nhỏ lên, đắc ý nhìn sang Dạ gian thương, chớp chớp mắt. “Nam Huyền, chúng ta về nhà thôi!”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch vò vò đầu, khóe miệng bất giác nhếch lên. Vừa rồi Vi Vi đã nói: “Cùng chúng tôi về nhà thôi, Khuyên Khuyên.”
Chúng... tôi...
Có nghĩa là anh ta và Vi Vi cũng sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.
Chương 28: Bóng đèn nhập vào nhau
Sau khi Khuyên Khuyên cùng Lục Vi về nhà, việc đầu tiên nó làm là... ăn những món ăn đặc biệt. Những tháng ngày ẩn dật trong tòa nhà thương vụ, nó phải ăn vụng cơm thừa canh cặn của người ta, thật là cực khổ. Lúc này, bữa ăn đã được cải thiện, nào là khoai tây sấy, thịt thỏ khô, Coca-Cola... Biết bao đồ ăn vặt bày la liệt trước mắt, Khuyên Khuyên sung sướng tận hưởng thế giới hạnh phúc của mình.
Vỗ vỗ vào cái bụng nhỏ đang căng phồng vì no nê, Khuyên Khuyên nằm dài trên bàn máy vi tính, vừa “ợ” một tiếng vừa lim dim mắt một cách thoải mái. Điệu bộ đáng yêu đến nực cười của Khuyên Khuyên khiến Vi Vi không nhịn được cười. Ngược lại, tên “thú cưng” ngốc nghếch đang nằm dài trên sofa kia lại nhìn con chuột nhỏ bé đó với ánh mắt không chút cảm tình. Anh ta mơ hồ nhìn sang phía Vi Vi, mấy lần muốn nói điều gì đó nhưng ngập ngừng mãi rồi lại thôi, cúi đầu vờ như không thèm quan tâm đến.
Tất cả những điều này Lục Vi đều trông thấy hết, vốn định đợi đến khi nào chỉ có một mình tên “thú cưng” ngốc nghếch ấy cô mới nói cho rõ ràng, nhưng không ngờ đến lúc Khuyên Khuyên đã ngủ say, tên “thú cưng” ngốc nghếch kia vẫn nằm nguyên chỗ cũ, ánh mắt không ngừng dán chặt vào Khuyên Khuyên. Khẽ thở dài một tiếng, Lục Vi giơ hai tay đầu hàng, quay lại nói: “Nam Huyền, anh có chuyện gì muốn nói với tôi phải không?”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch ngại ngùng, hồi lâu sau mới lặng lẽ gật đầu: “Vi Vi, vì sao Khuyên Khuyên...”
Không đợi Nam Huyền nói hết câu, Lục Vi liền với lấy gói khoai sấy, ngồi xuống cạnh Nam Huyền, tiện tay nhón một miếng bỏ vào miệng đối phương. Nam Huyền vốn định mở miệng nói thì lại bị miếng khoai chặn họng, nhất thời lâm vào thế bí, không biết phải làm thế nào.
Vi Vi thấy vậy thì bật cười thành tiếng, chống nạnh, trừng mắt ra lệnh: “Ăn đi!”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch không dám cãi lời, cố gắng cắn nát miếng khoai tây sấy trong miệng. Vi Vi hỏi: “Có ngon không?”

