Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1930
- Tình trạng: Hoàn thành
Tiếng ho đó phá tan bầu không khí nặng nề đang bao phủ, Dạ Ly nhìn thẳng vào Tùng Dung, nhếch mép cười vẻ tà mị. “Thì ra kẻ cố ý ở trong thang máy giả thần giả quỷ, dọa dẫm Trình Vu chính là cô sao?”

Đầu óc Lục Vi choáng váng, hồi lâu sau mới nhớ ra Trình Vu chính là tên thật của sếp mình - Trình Tổng. Tùng Dung hơi rướn người, trừng mắt lý sự: “Đáng kiếp! Vừa nhìn ta đã biết ngay hắn chính là một tên dâm ô hèn hạ, đáng ghê tởm. Vừa bước vào thang máy, hắn đã nhìn chòng chọc vào người ta, hận không thể liếm cơ thể ta một lượt từ trên xuống dưới. Ta không dọa hắn thì dọa ai đây chứ?”

Dạ đại họa lại nhếch mép cười. “Trên màn hình máy tính đột nhiên xuất hiện lời nguyền rủa cũng là do cô làm phải không?” Tùng Dung nghe thấy vậy thì đột nhiên cất tiếng cười kỳ dị, ma quái. “Đó là do vận khí của hắn không tốt mà thôi.

Vừa hay hôm đó tâm trạng của bản cô nương đây không được vui vẻ, lại trông thấy hắn tăng ca nên mới tò mò, lặng lẽ theo dõi hắn.”

“Hừ! Trình mập nhìn trộm, võ nhục cô bằng ánh mắt, cô có nghiêm khắc trừng trị ông ta cũng đáng thôi.” Dạ Ly gật đầu như thể điều đó là lẽ đương nhiên, dừng lại một chút, giọng điệu của anh ta bỗng trở nên thâm trầm, sắc bén: “Vậy còn Lục Vi thì sao? Lục Vi cũng nhìn trộm cô à? Thế nên cô mới cố ý tạo ra ảo cảnh trong thang máy để hù dọa cô ấy sao?”

Giọng nói của Dạ Ly vừa trầm tĩnh vừa khó chịu, hoàn toàn không giống ngữ khí thường ngày của anh ta. Vi Vi bất giác cảm thấy có chút kỳ quái, quay lại nhìn, bỗng chốc cô phải trợn mắt kinh ngạc.

Cả cơ thể Dạ đại họa tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ dị, tia sáng màu bạc đó như ngọn lửa bừng bừng bốc cháy bao trùm người anh ta, khóe miệng anh ta méo mó, ngoác rộng đến tận mang tai, để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn, đôi mắt thì... một bên đồng tử dường như sắp rớt cả ra ngoài... Thời khắc chứng kiến cảnh tượng này, ngay đến việc phải la hét, Lục Vi cũng quên mất, cô chỉ biết ngây dại đứng nhìn. Lúc này, điệu bộ phong lưu tự phụ vốn có của Dạ Ly đã hoàn toàn biến mất.

Anh ta oán thán, kêu gào một cách quỷ dị, tựa hồ những lời nói ấy không phải phát ra từ miệng mà bột phát từ sự dồn ép mạnh mẽ nơi lồng ngực. Dạ Ly nói: “Từ trước đến nay, ta vẫn luôn nhìn cô bằng nửa con mắt, không thèm để ý đến cô là cô càng xấc xược. Bây giờ cô dám quay lại đây, ha ha ha!”

Tiếng cười của Dạ Ly khiến Lục Vi bất giác run lên bần bật, đang định vòng cánh tay cứng đờ ôm lấy cơ thể, không ngờ trước mặt bỗng xuất hiện một cánh tay thon nhỏ với những ngón tay mềm mại, xinh đẹp, móng tay sơn màu hồng phấn. Trong phút chốc, Vi Vi chợt tỉnh ngộ, đoán chừng trong lúc hoảng loạn, Tùng Dung không biết làm thế nào, muốn bắt cô để uy hiếp chăng?

Theo phản xạ, Lục Vi nghiêng người sang một bên, đến khi trừng mắt nhìn lại, quan sát hiện trường thì bàn tay đó đã bất ngờ biến mất ngay trước mắt cô.

A ha! Lục Vi líu lưỡi, vừa rồi... mọi việc chỉ diễn ra trong nháy mắt... đâu có lâu gì chứ? Tùng... Yêu nữ Tùng Dung đâu? Đương lúc bối rối, Lục Vi liền nghe thấy phía sau truyền đến giọng nói của Dạ Ly: “Ai da, cô cũng khá thông minh đấy nhỉ, muốn bắt Lục Vi để uy hiếp ta sao? Đáng tiếc, trên đời này ta hận nhất là kẻ nào dám uy hiếp ta! Hừ, vốn không nghĩ cô lại ra tay nhanh như thế, với trình độ của ta mà ức hiếp cô quả thật là hơi mất mặt. Ai da, chỗ cao không tránh được hạn, vì sao ta lại không thể gặp được đối thủ vừa tầm một chút cơ chứ?”

Nghe thấy những lời này, Lục Vi phát hiện ra Dạ Ly vốn đang ngồi bên cạnh cô đột nhiên biến mất, quay đầu nhìn lại, đầu óc cô chợt ù đi rồi hoàn toàn nổ tung.

Giữa gian phòng, Dạ Ly đã khôi phục dáng vẻ phong trần hại nước hại dân khi trước, hất tóc nhíu mày một cách vô liêm sỉ, như thể mình là “thần mã thiên hạ vô địch”, và ngay dưới đế giày của anh ta... Ạch! Ai đó có thể nói cho Lục Vi biết, cái đống to tướng dưới chân Dạ yêu nghiệt kia là gì không?

Vi Vi dụi dụi mắt, sau khi đã xác nhận và khẳng định chắc chắn mình hoàn toàn không bị hoa mắt, cô mới lặng lẽ chống cằm, đắm chìm trong những suy nghĩ miên man vô định. Mặc dù thí nghiệm lâm sàng đã chứng minh, thế giới yêu ma quỷ quái và hung ác hơn nhiều so với thế giới hiện thực mà Lục Vi đang sống. Sau khi biết rõ kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện chính là bạn gái của Quý Vân, cô càng nhắc nhở bản thân không nên kỳ vọng quá nhiều vào sự thay đổi của chân tướng sự việc. Nhưng dù là như thế nhưng khi phải chứng kiến tất cả những gì xảy ra trước mắt, thế giới quan của Lục Vi vẫn hoàn toàn... sụp đổ thêm một lần nữa.

Dưới chân Dạ Ly là một loài động vật có vú với thân hình tròn trịa đang không ngừng giãy giụa, lỗ mũi to tròn không ngừng thở phì phì, đôi mắt bé tí chiếm không nổi 1% diện tích khuôn mặt cùng... một đống thịt mỡ bao quanh thân.

Giây phút này, ngoài việc há miệng ngạc nhiên, Vi Vi không còn cách nào để kìm nén sự kinh ngạc đang tràn ngập trên khuôn mặt mình.

Prev 1 ... 69 70 71 72 73 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000722
Old school Swatch Watches