Có một lần ông giảng về Y học Trung Quốc và Nhật Bản, có rất nhiều sinh viên đều là những thanh niên yêu nước, xôn xao bàn tán rằng bố nuôi tôi là do Nhật cử đến, không có lòng tự tôn dân tộc, đến khi buổi giảng kết thúc bố tôi đi xuống dưới lớp, đứng trước các học sinh mà nói rằng: "Tôi đã lấy bao nhiêu ví dụ về những cực đoan trong thể chế trị liệu của Trung Quốc và những tiến bộ của Y học Nhật Bản, mục đích chỉ có một, đó là hi vọng các em sau này có thể đứng trước bục giảng kia, có thể nói ra rằng cứ phải đi Nhật để tu nghiệp làm gì, Y học Trung Quốc đã đủ tuyệt vời rồi".
Cuối cùng ông cũng đã giương cung dẹp tan những học sinh có suy nghĩ không hay.
Hầm đầu và trứng cá hồi, cho thêm cẩu bảo, nấm hương, nấm kim châm, miến, khi bày lên mâm thì cho thêm dầu sữa để tăng mùi thơm của nước dùng, đây chính là hương vị Ishikari nabe nổi tiếng của Hokkaido. Rồi hào nướng than, vắt thêm mấy giọt chanh, cả món ghẹ hoa thơm ngon nữa.
Lúc ăn tôi lại còn nhớ tới đám sinh viên thực tập với món cá om cà tím quán Tiêu Tương và Cố Tông Kỳ, thế nên có chút tâm hồn treo ngược cành cây. Một lúc sau viện trưởng và sếp tôi cũng tới ăn cơm, viện trưởng trông mấy món ăn Nhật là nhăn mặt.
Sếp tôi và viện trưởng vốn không hợp nhau, viện trưởng thì chỉ thích EE Cummings[4>, Emerson[5>, Thoreau[6>, suốt ngày chỉ nghiên cứu lĩnh vực đấy. Còn sếp tôi thì cứ coi thường, ông nghĩ rằng những thứ không kiếm được tiền đều là rubbish (Vật vô giá trị, người thừa), cho nên bọn tôi sau lưng viện trưởng đều gọi ông là rubbish. Về sau chẳng hiểu sao sếp tôi lại biết được, nói rằng khi gọi là fast food (Đồ ăn nhanh) có khi lại hay, và gọi tắt là FF.
[4> Là nhà thơ, nhà soạn kịch, họa sĩ, nhà văn người Mỹ (1894 – 1962).
[5> Ralph Waldo Emerson (1803 – 1882) là nhà viết tiểu luận, nhà thơ, triết gia người Mỹ, và cũng là người đi đầu trong phong trào tự lực cánh sinh và triết lý siêu việt.
[6> Henry David Thoreau (1817 – 1862), là nhà văn, nhà thơ, nhà tự nhiên học, nhà sử học, nhà triết học, nhà địa hình học mẫu mực người Mỹ.
Và thật trùng hợp, viện trưởng lại có họ là Phó.
Mà ông rất ghét mọi người gọi ông là Viện Trưởng Phó[7>, vì như thế dễ khiến người khác hiểu rằng học viện chúng tôi không có viện trưởng.
[7> Cách phát âm Vinệ trưởng Phó (Fu Yuanzhang) giống như cách phát âm phó viện trưởng (cũng là Fu yuanzhang).
Sếp tôi bước tới, mở miệng là nhắc: "Quyển sách kia đọc tới đâu rồi?".
Tôi cười ha há, vẫn chưa trả lời thì viện trưởng nói: "Chẳng mấy khi có dịp đi chơi, thôi đừng nhắc mấy cái chuyện biên dịch sách vở đấy nữa, đời người lúc nào cần hưởng thụ thì cứ hưởng thụ đi đã".
Sếp tôi mới "hứ" một tiếng, gọi một đĩa thịt bò bít tết tái, viện trưởng ngồi cùng mâm với bố mẹ nuôi tôi, hỏi mấy câu rất đời thường rằng: "Dụ Tịch có phải là chưa có người yêu không? Có cần phải giới thiệu cho em một anh không?".
Tôi cũng đáp luôn: "Có ạ".
Bố nuôi tôi thì liên tục nháy mắt với tôi, nghĩ một lúc tôi cũng định đính chính lại, viện trưởng Phó tỏ ra rất vui vẻ nói: "Cháu trai bác trong cũng được, điều kiện gia đình cũng tốt, bản thân nó càng không có gì phải bàn, là bác sĩ khoa ngoại bệnh viện Đông Hoa".
Lập tức có người nói ngay: "Dụ Tịch chắc biết người đó, là Cao Y Thần đấy".
Giờ tôi mới hiểu vừa rồi tại sao bố nuôi tôi lại cứ nháy mắt.
Tôi còn biết nói sao nữa, chỉ đành gật đầu: "Dạ biết ạ".
Viện trưởng càng vui nói: "Biết nhau thì tốt quá rồi, cháu thấy sao?".
Nếu mà gán ghép tôi với Cao Y Thần thành một đôi thật thì đúng là xong chuyện. Cả đời tôi sống trong cái bóng bắt gian và chống lại bắt gian. Nên tôi mở tròn mắt vẻ ngây thơ vô tội, tỏ ra như rất ngạc nhiên nói: "Không phải anh Cao có bạn gái rồi ạ? Lần trước cháu còn gặp hai người tay trong tay đi dạo phố, tình cảm lắm".
Rồi còn tỏ vẻ như rất ngại nói: "Viện trưởng à, liệu bác có thể giới thiệu cho cháu ai đó còn độc thân được không ạ? Chứ phải làm người thứ ba thì cháu không làm được đâu".
Mọi người cười ha ha, kể cả cái điện thoại đang nằm yên trong túi tôi cũng rung liên hồi.
Tôi nghĩ có khi mình bị trúng tà mất rồi, là điện thoại của Cao Y Thần gọi.
Không ngờ anh ta cũng tới đây cùng chúng tôi, tôi thấy nản, những lời vừa nãy chắc cũng lọt đến tai anh ta ít nhiều rồi. Anh ta bảo tôi ra ngoài nói chuyện, tôi cũng chỉ đành nghe theo.
Đã rất tối rồi, màn đêm đã bao phủ hoàn toàn. Tôi tới cái đình đằng sau sàn, ở đó có một cái cây rất cổ, gió thổi, lá kêu xào xào, giống như chuông gió được treo trên bầu trời, thi thoảng có chiếc lá khô rơi xuống chân. Đó chính là tiếng thu.
Khẽ nghiêng đầu dựa vào lan can, tôi cảm thấy hình như có người đang giật giật tóc tôi. Dưới ánh sáng mờ mờ tôi phát hiện ra ngón tay của Cao Y Thần đang đan vào mái tóc tôi, mờ ảo khiến người ta thấy hơi run sợ.
Tôi hơi nghiêng mặt nói: "Ối, đừng giật tóc em, em không muốn còn trẻ thế mà đã phải dùng Bá Vương[7> đâu".
[7> Bá Vương là thương hiệu dầu gội đầu dành cho những ai bị rụng tóc, hói đầu.
Đuôi mắt anh ta rất nịnh, tôi thấy Cao Y Thần có một vẻ bề ngoài rất hút gái, hơn nữa lại trở thành một khí chất lười biếng phong lưu.
Cuối cùng ông cũng đã giương cung dẹp tan những học sinh có suy nghĩ không hay.
Hầm đầu và trứng cá hồi, cho thêm cẩu bảo, nấm hương, nấm kim châm, miến, khi bày lên mâm thì cho thêm dầu sữa để tăng mùi thơm của nước dùng, đây chính là hương vị Ishikari nabe nổi tiếng của Hokkaido. Rồi hào nướng than, vắt thêm mấy giọt chanh, cả món ghẹ hoa thơm ngon nữa.
Lúc ăn tôi lại còn nhớ tới đám sinh viên thực tập với món cá om cà tím quán Tiêu Tương và Cố Tông Kỳ, thế nên có chút tâm hồn treo ngược cành cây. Một lúc sau viện trưởng và sếp tôi cũng tới ăn cơm, viện trưởng trông mấy món ăn Nhật là nhăn mặt.
Sếp tôi và viện trưởng vốn không hợp nhau, viện trưởng thì chỉ thích EE Cummings[4>, Emerson[5>, Thoreau[6>, suốt ngày chỉ nghiên cứu lĩnh vực đấy. Còn sếp tôi thì cứ coi thường, ông nghĩ rằng những thứ không kiếm được tiền đều là rubbish (Vật vô giá trị, người thừa), cho nên bọn tôi sau lưng viện trưởng đều gọi ông là rubbish. Về sau chẳng hiểu sao sếp tôi lại biết được, nói rằng khi gọi là fast food (Đồ ăn nhanh) có khi lại hay, và gọi tắt là FF.
[4> Là nhà thơ, nhà soạn kịch, họa sĩ, nhà văn người Mỹ (1894 – 1962).
[5> Ralph Waldo Emerson (1803 – 1882) là nhà viết tiểu luận, nhà thơ, triết gia người Mỹ, và cũng là người đi đầu trong phong trào tự lực cánh sinh và triết lý siêu việt.
[6> Henry David Thoreau (1817 – 1862), là nhà văn, nhà thơ, nhà tự nhiên học, nhà sử học, nhà triết học, nhà địa hình học mẫu mực người Mỹ.
Và thật trùng hợp, viện trưởng lại có họ là Phó.
Mà ông rất ghét mọi người gọi ông là Viện Trưởng Phó[7>, vì như thế dễ khiến người khác hiểu rằng học viện chúng tôi không có viện trưởng.
[7> Cách phát âm Vinệ trưởng Phó (Fu Yuanzhang) giống như cách phát âm phó viện trưởng (cũng là Fu yuanzhang).
Sếp tôi bước tới, mở miệng là nhắc: "Quyển sách kia đọc tới đâu rồi?".
Tôi cười ha há, vẫn chưa trả lời thì viện trưởng nói: "Chẳng mấy khi có dịp đi chơi, thôi đừng nhắc mấy cái chuyện biên dịch sách vở đấy nữa, đời người lúc nào cần hưởng thụ thì cứ hưởng thụ đi đã".
Sếp tôi mới "hứ" một tiếng, gọi một đĩa thịt bò bít tết tái, viện trưởng ngồi cùng mâm với bố mẹ nuôi tôi, hỏi mấy câu rất đời thường rằng: "Dụ Tịch có phải là chưa có người yêu không? Có cần phải giới thiệu cho em một anh không?".
Tôi cũng đáp luôn: "Có ạ".
Bố nuôi tôi thì liên tục nháy mắt với tôi, nghĩ một lúc tôi cũng định đính chính lại, viện trưởng Phó tỏ ra rất vui vẻ nói: "Cháu trai bác trong cũng được, điều kiện gia đình cũng tốt, bản thân nó càng không có gì phải bàn, là bác sĩ khoa ngoại bệnh viện Đông Hoa".
Lập tức có người nói ngay: "Dụ Tịch chắc biết người đó, là Cao Y Thần đấy".
Giờ tôi mới hiểu vừa rồi tại sao bố nuôi tôi lại cứ nháy mắt.
Tôi còn biết nói sao nữa, chỉ đành gật đầu: "Dạ biết ạ".
Viện trưởng càng vui nói: "Biết nhau thì tốt quá rồi, cháu thấy sao?".
Nếu mà gán ghép tôi với Cao Y Thần thành một đôi thật thì đúng là xong chuyện. Cả đời tôi sống trong cái bóng bắt gian và chống lại bắt gian. Nên tôi mở tròn mắt vẻ ngây thơ vô tội, tỏ ra như rất ngạc nhiên nói: "Không phải anh Cao có bạn gái rồi ạ? Lần trước cháu còn gặp hai người tay trong tay đi dạo phố, tình cảm lắm".
Rồi còn tỏ vẻ như rất ngại nói: "Viện trưởng à, liệu bác có thể giới thiệu cho cháu ai đó còn độc thân được không ạ? Chứ phải làm người thứ ba thì cháu không làm được đâu".
Mọi người cười ha ha, kể cả cái điện thoại đang nằm yên trong túi tôi cũng rung liên hồi.
Tôi nghĩ có khi mình bị trúng tà mất rồi, là điện thoại của Cao Y Thần gọi.
Không ngờ anh ta cũng tới đây cùng chúng tôi, tôi thấy nản, những lời vừa nãy chắc cũng lọt đến tai anh ta ít nhiều rồi. Anh ta bảo tôi ra ngoài nói chuyện, tôi cũng chỉ đành nghe theo.
Đã rất tối rồi, màn đêm đã bao phủ hoàn toàn. Tôi tới cái đình đằng sau sàn, ở đó có một cái cây rất cổ, gió thổi, lá kêu xào xào, giống như chuông gió được treo trên bầu trời, thi thoảng có chiếc lá khô rơi xuống chân. Đó chính là tiếng thu.
Khẽ nghiêng đầu dựa vào lan can, tôi cảm thấy hình như có người đang giật giật tóc tôi. Dưới ánh sáng mờ mờ tôi phát hiện ra ngón tay của Cao Y Thần đang đan vào mái tóc tôi, mờ ảo khiến người ta thấy hơi run sợ.
Tôi hơi nghiêng mặt nói: "Ối, đừng giật tóc em, em không muốn còn trẻ thế mà đã phải dùng Bá Vương[7> đâu".
[7> Bá Vương là thương hiệu dầu gội đầu dành cho những ai bị rụng tóc, hói đầu.
Đuôi mắt anh ta rất nịnh, tôi thấy Cao Y Thần có một vẻ bề ngoài rất hút gái, hơn nữa lại trở thành một khí chất lười biếng phong lưu.

