XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1143
- Tình trạng: Hoàn thành
Avatar của cô ấy tối luôn, nhưng lại sáng ngay lập tức, cô ấy bảo: "Dụ Tịch, à, nhớ là đừng có nóng vội nhé, nhớ lời dạy của tớ, kiểu con trai như vậy chỉ có thể cưa chầm chậm thôi, không được làm gì hấp tấp quá".

Nhớ lại Cố Tông Kỳ nói câu bông đùa hôm nọ, tôi gục trán xuống bàn phím.

Bên ngoài mặt trời sáng rực, tĩnh mịch. Tôi bắt đầu kiểm điểm lại cuộc sống ba năm qua, giống như mùa thu rực rỡ, bề ngoài thì chói lọi nhưng thực ra còn cách cái lạnh lẽo của mùa đông không xa nữa rồi.

Giờ đến yêu tôi còn không biết nữa, huống hồ bảo tôi bày tỏ tình cảm với một người con trai mà tôi thấy tuyệt vời.

Con người tôi từ khi Đồng Nhược Thiên ra đi dường như đã bị hoá đá, không thể có biến chuyển gì được nữa, dần dần bắt đầu mọc ra sâu rồi. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng phần nào đó của đời tôi đã bị người đàn ông kia mang đi.

Cảm giác trái tim rung động và chịu đựng, có thể yêu hèn mọn, khóc âm thầm, tất cả đều dở dang.

Có khi dễ dàng rung động trước một người, nhưng lại toàn chùng bước, càng tiến về phía trước càng lo sợ sự thật được công bố. Chắc là vì chúng ta đều đang sống trong phập phồng lo sợ nên mới chối từ làm người chịu tội thay.

Tóm lại tôi đã kiểm điểm xong và phát hiện ra rằng không phải lỗi ở tôi, nên tôi lại vui vẻ đi ăn cơm.

Trên đường tôi gặp giáo sư Trương ở trung tâm tư vấn tâm lý của trường. Thầy là bạn thân với sếp tôi. Tôi chạy lên nói chuyện với thầy vài câu, thầy bảo chứng trầm cảm của cô em gái tôi nghe chừng nặng lên chút ít.

Đó là câu trả lời tôi đã sớm nghĩ tới, tôi thở dài nói: "Ngày trước nó thường xuyên than ngắn thở dài, thỉnh thoảng lại khóc lóc, lần này lại còn tự tử, haiz, nó thật đáng thương".

Thầy nghiêm khắc nói: "Bệnh trầm cảm này khi phát tán đến mức nặng có thể thường xuyên xuất hiện suy nghĩ muốn chết, có thể là tự sát hoặc tự thương".

"Giống như Hemingway[1> ạ?".

[1 Ernest Miller Hemingway: là một tiểu thuyết gia một nhà văn viết truyện ngắn và là một nhà báo người Mỹ. Năm 1961, vài ba tuần trước sinh nhật lần thứ 62 của mình, ông đã chết tại nhà riêng ở Ketchum, Idaho, sau khi tự nã đạn vào đầu mình bằng một khẩu súng săn.

Thầy thở dài một tiếng nói: "May là học ngành Văn học, quãng đời còn lại của ông phải áp dụng phương pháp điều trị ECT[2>, nhưng mà thầy vẫn nghĩ là em gái em nên viết cái gì đó, có khi lại trở thành Hemingway thứ hai ấy chứ".

[2> ECT là phương pháp điều trị bằng xung điện hay còn gọi là liệu pháp choáng điện, là phương pháp điều trị bệnh trầm cảm hiệu quả nhất.

Tôi tròn mắt, không đưa ra ý kiến gì, hỏi: "À, thế bố mẹ em có nói gì không ạ?".

"Thầy khuyên là nên cho Dụ Lộ uống thuốc để khống chế bệnh không bị nặng hơn. Này Dụ Tịch, sao mà hai chị em em đối ngược nhau nhiều vậy? Em thì tính cởi mở, Dụ Lộ thì xém chút nữa đã chết, sao mà khác nhau nhiều thế?".

Tôi ngẩn ra một lúc, cười cười nói: "Thực ra cũng chẳng có gì khác đâu ạ, ha ha".

Thực ra mà nói Dụ Lộ vốn không nên bị như thế, nó lúc nhỏ đáng yêu lắm, ảnh ở nhà vẫn còn lưu giữ lại khoảnh khắc huy hoàng một thời ấy.

Nhiều khi tôi không hề trách bố mẹ tôi thiên vị, tôi hồi nhỏ phải nỗ lực bao nhiêu thì tôi đều cố gắng bấy nhiêu, mãi cho đến năm lớp sáu[3> mới được đeo khăn quàng đỏ, so với tôi thì Dụ Lộ cứ như một thiên sứ vậy.

[3> Ở Trung Quốc lớp sáu mới là năm cuối tiểu học.

Năm bảy tuổi nó đã vào đội nghệ thuật Tiểu Đinh Hương, học piano, lĩnh xướng, học thì giỏi đến mức khiến người ta ghen tỵ. Mặc dù hai đứa tôi nhìn khá giống nhau nhưng từ nhỏ đến giờ, mọi ánh mắt hay yêu thương đều được dành cho nó.

Vậy mà bây giờ mọi thứ lại thay đổi, ánh mắt của mọi người đổ dồn vào tôi, còn tình thương của bố mẹ vẫn dành cho nó.

Tục ngữ đã nói rồi, hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều, Dụ Lộ như thế, bố mẹ tôi dường như phải chịu toàn bộ trách nhiệm.

Bữa tối ăn chẳng thấy ngon miệng gì, tự nhiên tôi lại thấy nhớ cô em gái.

Vậy là tôi bắt taxi về nhà, gõ cửa một hồi chẳng thấy ai ra, đành lôi chùm chìa khoá lâu lắm rồi không được dùng đến, mở cửa thấy mọi thứ quăng lung tung bành trên sàn, búp bê này, cả sách vở nữa.

Trong nhà chỉ bật mỗi ngọn đèn vàng, nhìn cứ như là trong rừng rậm vậy.

Bố mẹ tôi ngồi trên sofa thở dài, tôi vội hỏi: "Có chuyện gì vậy ạ?".

"Em con làm chị giúp việc tức quá bỏ đi rồi".

Tôi "ồ" một tiếng, chẳng nói chẳng rằng nhặt các thứ lên ghế. Mẹ tôi bắt đầu than thở: "Em con đúng là nóng tính, chị giúp việc thì cũng không được học hành tử tế, lại mở xem sách của em con, thế là nó mới nổi cơn tam bành nói những câu khó nghe làm cho chị giúp việc tức quá bỏ đi luôn"

"Tìm người khác vậy".

"Làm gì mà dễ dàng thế, khó lắm mới tìm được một người giúp việc nhanh nhẹn, thôi vậy, đành tìm người khác chứ biết sao".

Bố tôi châm điếu thuốc, hút vài hơi mới quay sang hỏi tôi: "Con về làm gì vậy?".

Tôi ngước mắt nhìn, trong làn khói thuốc tôi thấy bố tôi khẽ chau mày, dấu ấn thời gian đã lộ rõ trên khuôn mặt ông. Môt nhân viên nghiên cứu quèn bừng bừng khí thế một thời đã leo lên được vị trí vạn người nay cũng đã già yếu rồi.

"Con về lấy ít đồ". Ngoài cái lý do này ra tôi không biết tìm lý do nào khác.

Prev 1 ... 17 18 19 20 21 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000011s. Total load: 0.000426