Tôi thấy bắt buộc phải thông qua việc nghiên cứu sách vở để dò xét tình bạn giữa chúng tôi, thế nên tôi tìm mấy cuốn về giải phẫu.
Lúc đi ăn cơm, anh lớp trên thấy đống sách đấy tỏ vẻ rất tò mò, lật trang đầu tiên ra là xương, trang thứ hai là cơ, trang thứ ba là cơ quan nội tạng, rồi âm thầm đặt chúng về chỗ cũ.
"Anh đi gọi thêm chút rau". Nói xong vội vàng lượn mất.
Tôi khệnh khạng ôm đống sách đấy đến bệnh viện Đông Hoa, thấy một nhóm bác sĩ mặc áo blouse trắng, tay cầm báo cáo chẩn đoán đi ra từ thang máy, đang bước về phòng phẫu thuật, sau đó thấy tiếng bố nuôi tôi: "Mở một cuộc phẫu thuật nữa, y tá đâu? Người đi đâu hết cả rồi?".
Ông hét hết cỡ, tôi cũng phải dựng hết tóc gáy.
Rồi từ hành lang hai ba cô y tá chạy vội vào, xin lỗi rối rít. Đằng sau có người vỗ vai tôi hỏi: "Dụ Tịch, sao giờ mới tới? Sách gì thế này?".
Mọi người đều quay ra nhìn tôi, tôi cũng cảm nhận được tóc tôi lại dựng hết cả lên.
Ghét thật, sao ánh mắt mọi người lại cứ đổ dồn về phía tôi thế, nhưng người vừa gọi tôi là Cố Tông Kỳ, anh chẳng để ý tới ánh mắt của người khác, cúi đầu xuống, từ từ nói: "Ồ, là mấy cuốn này à, để vào phòng cho anh nhé".
Tôi ngạc nhiên khi nghe mấy câu đấy, chỉ "Vâng" một tiếng rồi đi vào văn phòng, vừa đi tôi vừa nghĩ thấy Cố Tông Kỳ đúng là một người rất thông minh. Tôi tới phiền anh vậy mà trước mắt người khác anh là lại tỏ ra anh là người phiền tới tôi, thực ra là giữ thể diện cho tôi.
Trong phòng chỉ có hai ba sinh viên thực tập, tôi ngồi đợi một lát thì anh bước vào, cười hỏi tôi: "Có phẫu thuật đấy, đi xem không?".
Tôi sướng đến mức nhảy cẫng lên: "Của anh à?".
Anh cười: "Tiểu phẫu thôi nên anh mới được làm, phẫu thuật thoát vị bẹn, à phải rồi, giáo sư Trần tiến hành phẫu thuật, cắt u gan, còn có một ca là phẫu thuật cắt bỏ đoạn cuối ống mật chủ, ít nhất cũng phải mất mười mấy tiếng đấy, có hứng thú đi xem không?".
Tôi cười tít cả mắt nói: "Đi chứ, nhất định là có đi".
Anh dẫn tôi qua, y tá giúp tôi mặc trang phục phẫu thuật, đội mũ, đeo khẩu trang và đi ủng. Tôi bước đi khó khăn, quay ra thì thầm với Cố Tông Kỳ: "Có cần phải rửa tay không?".
Đôi mắt tuyệt đẹp của anh nhìn tôi chớp: "Em đừng thò tay vào là được rồi".
Rồi anh cúi xuống lấy xà phòng rửa tay, từ từng cái móng tay, ngón tay thon dài ngâm trong bromo geramine[4>, ngâm rửa một lúc lâu mới nhấc ra lau khô bằng khăn bông, lúc này y tá tới mặc trang phục cho anh.
[4> Một loại dung dịch để sát khuẩn.
Tôi cứ ngẩn ngơ ngắm tay anh, tự nhiên lại muốn nói với anh thật nhiều, muốn hỏi anh rằng lúc ngâm tay như thế có đau không, mỗi ngày phải rửa bao nhiêu lần, có hối hận vì đã làm bác sĩ không, trong suy nghĩ của anh thế nào được coi là một danh y?
Và tôi đã gọi anh lại, phòng phẫu thuật rộng như thế có rất nhiều cửa kính ngăn cách, nhưng vẫn nhìn thấy mọi người trong đó đều rất bận rộn, tôi bảo anh: "Cố Tông Kỳ à, lát nữa phẫu thuật kết thúc anh có thể cho em xem bàn tay của anh được không?".
Ánh mắt anh thoáng kinh ngạc nhưng lập tức trở lại bình thường, nói: "Được".
Cố Tông Kỳ gây mê cho một ông già tám mươi tuổi rồi tiến hành phẫu thuật thoáng vị háng, nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng mà ông già ấy hơi béo, hơn nữa cơ lại căng. Nghe cậu sinh viên thực tập đứng bên cạnh nói, vốn vết mổ sẽ không to lắm, nhưng lớp mỡ lại dày, nên kết cấu giải phẫu càng không rõ ràng, tổ chức tách rời rất khó khăn.
Không khí trong ca phẫu thuật vẫn khá nhẹ nhàng, cậu sinh viên thực tập vừa nói chuyện với tôi vừa kéo hai cái móc, tôi nhìn dáng vẻ của cậu ấy mà thấy kỳ kỳ. Cuối cùng cậu ấy không chịu được nữa tay run run nói: "Thầy Cố à, sắp kết thúc rồi chứ ạ? Lưng em sắp gãy đến nơi rồi".
Tôi xì một cái rồi bật cười, sau đó bị y tá đuổi xuống quầy phẫu thuật. Bên cạnh là ca phẫu thuật cắt khối u gan do bố nuôi tôi tiến hành, dưới ánh đèn trắng ông đang cúi đầu xuống, phía bên kia bác sĩ gây mê cuống quýt nói: "Chủ nhiệm à, huyết áp thấp quá".
Tôi nghĩ ông chắc sẽ hơi lo lắng chút xíu, ai dè ông nói lớn: "Nghĩ cách đi chứ, tôi trả lương cho anh là để làm việc cơ mà!".
Đằng sau lưng vang lên tiếng cười khe khẽ, Cố Tông Kỳ bước xuống từ quầy phẫu thuật, đứng cạnh tôi ghé vào tai tôi nói thầm: "Đây là câu cửa miệng của bố nuôi em đấy". Môi anh chạm vào vành tay tôi, mê hoặc mà sexy.
Anh sang phòng phẫu thuật bên cạnh, bệnh nhân ung thư túi mật chủ, cần phải cắt bỏ nang mật, túi mật chủ, đầu tuỵ, tá tràng, một phần dạ dày, sau đó lại nối tuỵ với tá tràng, mật với ruột, dạ dày với ruột.
Cố Tông Kỳ làm trợ thủ, tôi đứng xem một ca thôi mà đã buồn ngủ díp cả mắt, nhưng vẫn phải cố theo. Kết quả là bố nuôi quay sang nhìn tôi, cô y tá đứng bên cạnh nói ca này còn phải làm khoảng một tiếng nữa, nên tôi lặng lẽ đi ra.
Về văn phòng giở sách xem, trên bàn Cố Tông Kỳ có một cuốn là Thập gia luận trang, tôi thấy khá hay, nên vùi đầu vào đọc, không biết ngồi bao lâu đến khi cậu sinh viên thực tập xách đồ ăn nhanh vào, tôi mới lớ ngớ hỏi: "Mấy giờ rồi?".
"Sáu giờ rồi".
"Bọn họ vẫn chưa xong cơ à?".
Lúc đi ăn cơm, anh lớp trên thấy đống sách đấy tỏ vẻ rất tò mò, lật trang đầu tiên ra là xương, trang thứ hai là cơ, trang thứ ba là cơ quan nội tạng, rồi âm thầm đặt chúng về chỗ cũ.
"Anh đi gọi thêm chút rau". Nói xong vội vàng lượn mất.
Tôi khệnh khạng ôm đống sách đấy đến bệnh viện Đông Hoa, thấy một nhóm bác sĩ mặc áo blouse trắng, tay cầm báo cáo chẩn đoán đi ra từ thang máy, đang bước về phòng phẫu thuật, sau đó thấy tiếng bố nuôi tôi: "Mở một cuộc phẫu thuật nữa, y tá đâu? Người đi đâu hết cả rồi?".
Ông hét hết cỡ, tôi cũng phải dựng hết tóc gáy.
Rồi từ hành lang hai ba cô y tá chạy vội vào, xin lỗi rối rít. Đằng sau có người vỗ vai tôi hỏi: "Dụ Tịch, sao giờ mới tới? Sách gì thế này?".
Mọi người đều quay ra nhìn tôi, tôi cũng cảm nhận được tóc tôi lại dựng hết cả lên.
Ghét thật, sao ánh mắt mọi người lại cứ đổ dồn về phía tôi thế, nhưng người vừa gọi tôi là Cố Tông Kỳ, anh chẳng để ý tới ánh mắt của người khác, cúi đầu xuống, từ từ nói: "Ồ, là mấy cuốn này à, để vào phòng cho anh nhé".
Tôi ngạc nhiên khi nghe mấy câu đấy, chỉ "Vâng" một tiếng rồi đi vào văn phòng, vừa đi tôi vừa nghĩ thấy Cố Tông Kỳ đúng là một người rất thông minh. Tôi tới phiền anh vậy mà trước mắt người khác anh là lại tỏ ra anh là người phiền tới tôi, thực ra là giữ thể diện cho tôi.
Trong phòng chỉ có hai ba sinh viên thực tập, tôi ngồi đợi một lát thì anh bước vào, cười hỏi tôi: "Có phẫu thuật đấy, đi xem không?".
Tôi sướng đến mức nhảy cẫng lên: "Của anh à?".
Anh cười: "Tiểu phẫu thôi nên anh mới được làm, phẫu thuật thoát vị bẹn, à phải rồi, giáo sư Trần tiến hành phẫu thuật, cắt u gan, còn có một ca là phẫu thuật cắt bỏ đoạn cuối ống mật chủ, ít nhất cũng phải mất mười mấy tiếng đấy, có hứng thú đi xem không?".
Tôi cười tít cả mắt nói: "Đi chứ, nhất định là có đi".
Anh dẫn tôi qua, y tá giúp tôi mặc trang phục phẫu thuật, đội mũ, đeo khẩu trang và đi ủng. Tôi bước đi khó khăn, quay ra thì thầm với Cố Tông Kỳ: "Có cần phải rửa tay không?".
Đôi mắt tuyệt đẹp của anh nhìn tôi chớp: "Em đừng thò tay vào là được rồi".
Rồi anh cúi xuống lấy xà phòng rửa tay, từ từng cái móng tay, ngón tay thon dài ngâm trong bromo geramine[4>, ngâm rửa một lúc lâu mới nhấc ra lau khô bằng khăn bông, lúc này y tá tới mặc trang phục cho anh.
[4> Một loại dung dịch để sát khuẩn.
Tôi cứ ngẩn ngơ ngắm tay anh, tự nhiên lại muốn nói với anh thật nhiều, muốn hỏi anh rằng lúc ngâm tay như thế có đau không, mỗi ngày phải rửa bao nhiêu lần, có hối hận vì đã làm bác sĩ không, trong suy nghĩ của anh thế nào được coi là một danh y?
Và tôi đã gọi anh lại, phòng phẫu thuật rộng như thế có rất nhiều cửa kính ngăn cách, nhưng vẫn nhìn thấy mọi người trong đó đều rất bận rộn, tôi bảo anh: "Cố Tông Kỳ à, lát nữa phẫu thuật kết thúc anh có thể cho em xem bàn tay của anh được không?".
Ánh mắt anh thoáng kinh ngạc nhưng lập tức trở lại bình thường, nói: "Được".
Cố Tông Kỳ gây mê cho một ông già tám mươi tuổi rồi tiến hành phẫu thuật thoáng vị háng, nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng mà ông già ấy hơi béo, hơn nữa cơ lại căng. Nghe cậu sinh viên thực tập đứng bên cạnh nói, vốn vết mổ sẽ không to lắm, nhưng lớp mỡ lại dày, nên kết cấu giải phẫu càng không rõ ràng, tổ chức tách rời rất khó khăn.
Không khí trong ca phẫu thuật vẫn khá nhẹ nhàng, cậu sinh viên thực tập vừa nói chuyện với tôi vừa kéo hai cái móc, tôi nhìn dáng vẻ của cậu ấy mà thấy kỳ kỳ. Cuối cùng cậu ấy không chịu được nữa tay run run nói: "Thầy Cố à, sắp kết thúc rồi chứ ạ? Lưng em sắp gãy đến nơi rồi".
Tôi xì một cái rồi bật cười, sau đó bị y tá đuổi xuống quầy phẫu thuật. Bên cạnh là ca phẫu thuật cắt khối u gan do bố nuôi tôi tiến hành, dưới ánh đèn trắng ông đang cúi đầu xuống, phía bên kia bác sĩ gây mê cuống quýt nói: "Chủ nhiệm à, huyết áp thấp quá".
Tôi nghĩ ông chắc sẽ hơi lo lắng chút xíu, ai dè ông nói lớn: "Nghĩ cách đi chứ, tôi trả lương cho anh là để làm việc cơ mà!".
Đằng sau lưng vang lên tiếng cười khe khẽ, Cố Tông Kỳ bước xuống từ quầy phẫu thuật, đứng cạnh tôi ghé vào tai tôi nói thầm: "Đây là câu cửa miệng của bố nuôi em đấy". Môi anh chạm vào vành tay tôi, mê hoặc mà sexy.
Anh sang phòng phẫu thuật bên cạnh, bệnh nhân ung thư túi mật chủ, cần phải cắt bỏ nang mật, túi mật chủ, đầu tuỵ, tá tràng, một phần dạ dày, sau đó lại nối tuỵ với tá tràng, mật với ruột, dạ dày với ruột.
Cố Tông Kỳ làm trợ thủ, tôi đứng xem một ca thôi mà đã buồn ngủ díp cả mắt, nhưng vẫn phải cố theo. Kết quả là bố nuôi quay sang nhìn tôi, cô y tá đứng bên cạnh nói ca này còn phải làm khoảng một tiếng nữa, nên tôi lặng lẽ đi ra.
Về văn phòng giở sách xem, trên bàn Cố Tông Kỳ có một cuốn là Thập gia luận trang, tôi thấy khá hay, nên vùi đầu vào đọc, không biết ngồi bao lâu đến khi cậu sinh viên thực tập xách đồ ăn nhanh vào, tôi mới lớ ngớ hỏi: "Mấy giờ rồi?".
"Sáu giờ rồi".
"Bọn họ vẫn chưa xong cơ à?".

