Polly po-cket
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1203
- Tình trạng: Hoàn thành
Chiếc máy tính HP của tôi cũng lảo đảo.

Tôi nổi điên, hô một tiếng rồi đứng phắt dậy, giơ thanh Thần chức chỉ thư chỉ vào ma pháp sư, vung hai phát thì tên ma pháp sư ấy lăn ra đất hộc máu mà chết.

Tôi lấy lá ma thuật ra cứu Tiểu Kỳ về, tiếp đầy máu, rồi hai người ngồi quây quanh tên pháp sư, tôi nói: "Chồng à, ngoan nha, ai bắt nạt anh em sẽ đòi công bằng cho anh".

Tiểu Kỳ vẫn còn tức đỏ mắt nói với con ruồi: "Mày còn chưa đi sao?".

"Tôi không đi, tôi cứ chết ở đây đấy, tôi còn muốn chạy khỏa thân".

Thảo nguyên xanh mênh mông, màu vàng của hoa dại tô điểm thêm cho bức tranh ấy, cỏ mọc um tùm, dưới tán cây đa bươm bướm bay lượn, con quái thú đáng yêu không ở trong bụi cây thì ở trong rừng, lúc nào cũng có thể vồ ra ăn thịt người.

Con ruồi đáng ghét kia rơi bịch xuống đất, hét lên: "Có kẻ cưỡng bức, cứu tôi với!". Thế là tôi đành hy sinh thêm chiếc là ma pháp nữa, dùng chiêu vận chuyển đưa con ruồi ấy vào hang tử thi các loại vật chủ động tấn công.

Vậy là dưới trời xanh, trong khu rừng rộng lớn chỉ còn lại tôi và Tiểu Kỳ.

Nhưng tôi lại thấy chán rồi, vì một mình tôi mà phải đóng làm hai vai, trông thật ngớ ngẩn.

Nhân vật Ngai Ngư Tiểu Kỳ trong game có đối tốt với tôi cỡ nào, tôi có tốt với anh ta thế nào đi chăng nữa thì anh ta cũng không phải là Cố Tông Kỳ, cũng chẳng phải là hóa thân của anh ấy, trên màn hình không phải là Cố Tông Kỳ cười tùm tỉm nói với tôi: "Tịch Tịch, thật ngại quá, anh bất cẩn bị gấu xám đánh chết rồi, em mau cứu anh đi".

Thế là tôi tắt máy trèo lên giường ngủ, nửa đêm đang lơ mơ trong giấc ngủ thì tóc bị quấn vào cái chuông của con búp bê bùa chú, âm thanh trong vắt như nước vang lên, tôi bật dậy.

Khi ấy, tôi chỉ muốn vội vàng nói với Cố Tông Kỳ rằng: "Em thích anh".

Em thích anh, thích đến nỗi nhìn thấy anh cũng có thể khiến em vui mừng, khiến em tức giận, cảm xúc đó tới nhanh mà đi cũng nhanh. Thích anh nên mọi dáng đứng dáng đi, nụ cười, và cả mùi hương trên cơ thể cũng đều muốn được gần anh.

Nhưng Cố Tông Kỳ, lời bài hát của Vương Phi nói: "Nếu như hình dáng anh biến thành Snoopy, nếu như anh là giả, tư tưởng linh hồn anh ở một cơ thể khác, thì em còn yêu anh nữa không, người dịu dàng như anh có mọc ba đầu sáu tay, em vẫn muốn ôm anh, ngọt ngào".

Nếu như anh có khuôn mặt của Snoopy[6>, thân hình của mèo Garfield và tính cách của Cố Tông Kỳ, thì liệu em có thích nữa không?

[6> "Snoopy" – tên một con chó trong bộ truyện tranhh nhiều tập của Charles M.Schulz được xuất bản ở Mỹ từ năm 1950 đến năm 2000 và vẫn còn tiếp tục.

Thôi được, em sẽ nuôi anh như một con thú cưng vậy.

Thế nên, việc tỏ tình này cứ đợi đã xem sao.

Mấy ngày sau đó tôi trốn tiệt trong trường, không muốn ra ngoài, tôi định để cho bản thân bình tĩnh lại nhưng viễn cảnh không xa là tôi lại bị bắt đi xem mặt, mẹ nuôi cuối cùng cũng không quên cái đứa ăn hại tôi đây.

Chàng trai lần này xem mặt nói thật là rất được, trẻ trung tinh anh, sạch sẽ tinh tươm, lúc nói chuyện hay nhướn mày, ánh mắt tập trung, nhưng ánh mắt ấy lại hồ đồ tới mức ngây thơ.

Tôi chỉ cảm nhận được rằng ánh mắt anh ta nhìn tôi như muốn nướng chín tôi vậy, thế nên tôi co co vai, thò tay vào trong, cố tạo tư thế uốn người nói: "Ui chết, xin lỗi nhé, dây áo lót tuột mất rồi".

Khoảng thời gian tiếp theo tôi đều không ngừng chỉnh chỉnh sửa sửa dây áo, còn anh ta thì cũng liên tục phải quay mặt đi chỗ khác, tôi băn khoăn không biết liệu anh ta có mắc chứng bệnh nào về đầu bị xoay không nữa, tôi kéo áo để lộ một khe hở nói rất chi là ngạc nhiên: "Ôi thôi, chết rồi, thảo nào mà thấy khó chịu vậy, hóa ra là mặc nhầm áo lót của mẹ!".

Anh ta sầm mặt, tôi gãi gãi đầu nói: "Hi hi, có lúc quần lót cũng vô tình để lẫn với nhau...", rồi tôi đưa tay xuống phía dưới, vẻ mặt kinh ngạc thốt lên: "Ui, đúng là nhầm thật...".

Khuôn mặt tinh anh kia bỗng chốc sa sầm lại.

Lúc đó tôi muốn nói với anh ta rằng thực ra tình cảm giữa hai mẹ con tôi cũng chưa tới mức mặc chung một cái quần lót, chỉ là hai chúng tôi dùng tiền chung của một người, đó là bố tôi.

Lúc gần ăn xong tôi khệnh khạng bước ra ngoài, thực ra anh chàng đó tốt thật, tôi đi xem mặt bao nhiêu lần rồi chỉ có anh ta là hơi lọt vào mắt tôi một chút.

Mà lại còn mời tôi đi quán trà Hồng Kông nhất phẩm, gọi món pudding sữa tôi yêu thích.

Nghĩ tới đây tôi liền nhớ tới Cố Tông Kỳ, dạo này tôi điên điên khùng khùng kinh khủng, cái gì cũng có thể liên tưởng với Cố Tông Kỳ, tôi thấy mình sống đến lúc này rồi đúng là có chút bi ai, giống như trái đất, đầu tiên là quay quanh mặt trời rồi mới quay quanh mình.

Hôm đó ngoài trời mưa nhỏ, cảm giác cái lạnh thấm cả vào mặt, tuy không nhìn thấy giọt mưa bay nhưng mặt đất lại ướt thẫm, hòa trộn với màu nước, ánh đèn đường chiếu vào phản chiếu lại hơi ẩm lạnh giá.

Cửa hàng trang trí sắc đỏ rực rỡ, chiếc bình phong hình hoa mẫu đơn đỏ thắm đặt giữa đại sảnh, tượng thần tài đặc trưng của vùng Hồng Kông, Ma Cao đặt ở quầy thu ngân, phía trước đặt đầy nến đỏ, tôi chỉ thấy trước mắt là một màu đỏ như ý cát tường.

Prev 1 ... 47 48 49 50 51 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000428