XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1195
- Tình trạng: Hoàn thành
Và cứ như vậy tôi lại khe khẽ cắn khóe miệng anh, từ từ thưởng thức, nụ hôn của anh không ngọt ngào, thậm chí có vị hơi chua đắng, nhưng tôi không biết mình đang làm gì, chỉ muốn được hôn, hoặc có thể là dùng cơ thể để chứng minh nỗi sợ hãi của mình.

Còn nỗi đau khổ và sự sợ hãi sắp biến mất, không phải chắc chắn đang dần mất đi đó sao, nên trong khoảng thời gian nhất định, tôi dùng cách không thể lý giải đó để thay đổi, hoặc là chuyển thành bi kịch.

Đôi môi anh vẫn mền như kẹo hoa quả, nhưng tôi lại không thấy được hương thơm ngọt thanh nhẹ ấy. Tay tôi từ từ đưa lên trên, rất ấm áp, thậm chí là mềm mại, có nét mềm mại của cành lá và sự tự hào bền bỉ mạnh mẽ.

Hơi thở của anh bây giờ không ổn định, rất nhanh, cơ thể anh ôm chặt lấy tôi, có sự thay đổi rõ rệt. Nhiều ngày gặp anh, nhưng tôi chưa thấy anh hoảng loạn bao giờ cả, lần này như đùa vậy, tôi lại không có ham muốn cơ thể, chỉ có khát khao tâm linh.

Lấy sự gần gũi của hai cơ thể để che giấu đi nỗi bất an trong lòng tôi.

Trong mắt anh có nỗi niềm nào đó mà tôi không thể hiểu được, và nó chất chứa ham muốn cay đắng bị dồn nén và một nỗi đau không tên nào đó, tôi đã cởi mấy cái cúc áo sơ mi của anh, để lộ ra bộ ngực rắn rỏi, tôi khẽ cắn bộ ngực ấy, vết cắn còn hằn trên đó.

Lúc ấy, đôi mắt tôi chắc chắn chỉ có sự bình yên, hoặc nếu khác thì chỉ là sự rung động tình cảm, chứ chắc chắn còn lâu mới có thể gọi là tình dục được.

Anh quay người tôi lại, đẩy vòng tay tôi ra, ức chế mà buồn bã nói: "Tịch Tịch, đừng thế nữa."

Tay tôi bị anh nắm chặt, ngón tay bị giữ chặt lấy, chẳng động đậy được. Ngực anh hơi trùng xuống, khuôn mặt lúc bình tĩnh và vô tư, như tia sáng ấm áp, có pha lẫn chút dục vọng.

Tôi áp nhẹ vào tai anh, hỏi: "Cố Tông Kỳ, anh muốn có em không?"

Người anh cứng đờ lại, khẽ thả lỏng tay tôi, tôi lại hỏi: "Anh không muốn em thật sao? Anh muốn, thì tại sao lại từ chối, có phải là anh không thích em?"

"Không phải như thế."

"Thế thì là như thế nào?"

Bầu không khí mát lạnh dần biến mất, hơi thở ham muốn đó giữa chúng tôi cũng dần bị cắt đứt. Không biết tự lúc nào mà anh đã buông lỏng tay tôi, anh mặc lại chiếc áo sơ mi, rất lâu sau mới nói: "Tịch Tịch, không phải như thế."

"Thế thì là cái gì?"

Đôi mắt anh lại trở lại thần sắc bình thường vốn có, nói một cách mông lung: "Anh không muốn em như thế này, em chỉ có sự đau khổ và sợ hãi, không phải tình yêu, nên mới dễ dàng gần anh như thế."

"Vậy có sao không?"

"Anh có thể giúp em chấp nhận nỗi đau đớn, nhưng không cần dùng cách này để quên đi nỗi đau...Cách này, em có biết không, đối với anh nó thật tàn nhẫn."

Nước mắt tôi chợt trào ra.

"Em xin lỗi, chỉ là em buồn quá, buồn quá thôi, có người chết trước mắt mình, nên em rất sợ, bao nhiêu máu như thế, và còn khuôn mặt không cam tâm đó nữa. Em nghĩ, nếu một ngày nào đó những người thân xung quanh em cũng không còn nữa, thì em sẽ phát điên mất, em cũng sẽ không sống được nữa đúng không, em không biết nữa..."

Khoảng hụt hồi ức nào đó cũng khiến tôi không thể nhớ lại những gì đã qua của tôi và anh, cơ thể anh quen thuộc với hơi thở của tôi, vậy trước kia, tôi cũng như thế với anh phải không?

Tôi nhắm mắt lại, nhớ lại trong bóng tối mù mịt, mang theo chút hơi thở của anh, ký ức đó giống như tấm thủy tinh bị vỡ vụn, không thể ghép lại được.

"Sinh lão bệnh tử là chuyện đương nhiên thôi, có niềm vui thì sẽ có nỗi buồn, Tịch Tịch à, đừng nghĩ ngợi nhiều như vậy, mọi người luôn ở bên em, chẳng ai đi đâu cả, chỉ là.."

"Chỉ là gì?"

"Nếu họ chẳng may phải ra đi, cũng không phải là họ muốn như thế, vậy em vẫn phải cố gắng sống tốt chứ đúng không?"

"Kính koong", cánh cửa phòng mở ra, bố nuôi vẻ mặt ngạc nhiên nhìn hai chúng tôi, sau đó rất bình tĩnh đóng cửa lại, tiếng ông từ cửa phòng nhẹ nhàng vọng lại: "Tiểu Cố, sau khi mổ ruột thừa không được vận động mạnh, đây là lời bác sĩ dặn."

"Con đâu có!" Tôi vội phản ứng.

"Không có thì mặc áo vào!"

Mặt tôi đỏ bừng lên, vội vã cài lại áo, nói với Cố Tông Kỳ: "Xin lỗi, hôm nay em không nên..."

"Không sao, bữa tối em muốn ăn gì, ở đây ngột ngạt quá rồi nhỉ, đưa em ra ngoài dạo một chút được không?"

"Vâng"

Anh vuốt tóc tôi: "Giáo sư Trần gọi em kìa, anh đi xem bệnh nhân đã, muốn tìm anh thì đến phòng trực nhé!"

"Vâng, được rồi".

Tôi mở cửa bước ra, thấy bố nuôi đang ngồi ở cầu thang, khuôn mặt nghiêm khắc: "Dụ Tịch, con có biết Dụ Lộ vừa cãi nhau với bố mẹ con, nó nói muốn ra nước ngoài đấy."

"Nó nói muốn đi đâu ạ?"

"Đức".

Tôi bật cười: "Đức á, nó muốn đến đó làm gì, đứa trẻ trung học sang đó, trai gái sống thử, nhảy lầu tự sát, thành dân di cư trái phép suốt ngày lo lắng trốn chạy cảnh sát, công khai đánh nhân viên trong trường, bị cảnh sát đuổi về nước, rồi nhảy thoát y buổi đêm...nhiều lắm".

"Rồi còn nữa, muốn ở lại đó nên lấy kỹ sư xây dựng người Đức nữa."

Tôi ngẩng đầu ngạc nhiên, cửa cầu thang có bóng một người: "Muỗi, sao cậu lại đến vậy?"

Bố nuôi nhìn tôi lấy làm lạ: "Mắt mũi thế nào vậy, con nhìn nhầm à?"

Prev 1 ... 68 69 70 71 72 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000421