Tay cậu vẫn gõ nhịp trên mép bàn, thứ âm thanh có hồi luật gõ đều đều khiến cho Tô Vận Cẩm lòng dạ rối bời, lời của cậu ta từng câu từng từ rành rọt lọt vào tai, thế mà cô dường như chẳng hiểu chút nào cả, ánh mắt thẫn thờ vô cùng. Cô chỉ biết rằng bàn tay đang nắm lấy tay cô bỗng nhiên siết chặt hơn, trong cơn mơ màng lảo đảo, trong lòng cô cuộn lên thứ dự cảm chẳng lành, chẳng lẽ sẽ có thứ gì đó vì những việc xảy ra hôm nay mà thay đổi.
Trình Tranh nhìn thấy trong mắt Thẩm Cư An thoáng loé lên nét kinh ngạc, biết rằng những lời vừa rồi của mình không phải không có tác dụng. Trong lòng không hề cảm thấy chút vui sướng nào. Đây là một đòn phản kích tuyệt vọng trong lúc đã thua không thể lui thêm bước nào nữa, cứ cho là đã làm tổn thương đến đối thủ, đến chỗ đứng của bản thân cậu cũng chẳng thể trở lại được nữa, không cần đến Tô Vận Cẩm khinh bỉ cậu, đến bản thân cậu cũng cảm thấy nhục nhã vì cái hèn hạ của chính mình. Thế nhưng cậu không thể để tâm quá nhiều như thế được, cô ta luôn bảo cậu không có lý lẽ gì hết, giờ thì cậu cho cô ta thử nghe lý lẽ của cậu đây. Đằng nào thì cậu cũng không thể trơ mắt trông bọn họ tình ý mặn nồng còn bản thân chỉ một mình liếm láp vết thương.
Thẩm Cư An rất nhanh chóng lấy lại thần thái tự nhiên, anh để Tô Vận Cẩm đang nửa thức nửa ngủ tựa lên bờ vai mình, lặng lẽ nói với Trình Tranh: " Hoá ra là vậy. Đúng là máu thịt một nhà, cậu làm tôi một lần nữa chứng kiến cái " tự tin" riêng có trong huyết thống Chương gia nhà các người. Rất tiếc ,những cái cậu nói ở đây chẳng thay đổi được gì hết, điều duy nhất có thể khiến tôi từ bỏ Tô Vận Cẩm chỉ có thể là lựa chọn của chính cô ấy. Xin lỗi, Vận Cẩm uống nhiều rồi, tôi phải đưa cô ấy về ký túc xá ".
Trình Tranh nhìn Tô Vận Cẩm đang yên lành nhắm mắt tựa trên người Thẩm Cư An, cậu biết lựa chọn của cô sẽ chẳng thể là cậu. Đúng như Thẩm Cư An vừa nói , nụ hôn tối hôm ấy chỉ là ngộ nhận của cậu mà thôi, cậu chán nản nhìn Thẩm Cư An gọi tính tiền, sau đó nửa ôm nửa dìu Tô Vận Cẩm để đi về.
Lúc Tô Vận Cẩm vừa mới đứng dậy, thân người đang tựa trong long Thẩm Cư An khẽ động đậy, dường như vô thức thốt từ miệng ra hai chữ.
Lời nói của cô không lớn, thế nhưng đủ khiến cho hai người đàn ông ngay bên cạnh cùng một lúc đờ ra như hoá đá.
" Trình Tranh.. ".
Sáng hôm sau, Tô Vận Cẩm thức dậy trên giường ký túc xá giữa một trận đau đầu rã rời, cô nửa ngồi trên giường, những ký ức buổi tối hôm trước cứ khi liến khi đứt tràn về trong óc cô, cô vẫn nhớ cô uống rất nhiều, hình như là Thẩm Cư An đưa cô về.
Cô vừa bước xuống giường ,vừa bóp trán đi rửa mặt mũi, bạn cùng phòng Tiểu Văn cười ám muội hỏi: " Vận Cẩm, tối qua cậu uống bao nhiêu thế? Say sưa đến mức này".
" Một cốc bia".
Tiểu Văn chớp mắt, " Một cốc bia mà cậu ra nông nỗi này? Hí hí, có điều nói đi cũng phải nói lại, nếu mà có anh chàng đẹp trai như thế đưa về, chẳng cần giọt rượu nào tớ cũng say bí ti".
Tô Vận Cẩm cười cười, chăm chú vào rửa mặt súc miệng. Ai ngờ Tiểu Văn hứng thú tới mức từ giường mình nhỏm dậy, đi ra bên cạnh thúc thúc khuỷu tay vào cô, "Này, nói thật đi, anh chàng đẹp trai tối hôm qua ở đâu ra đấy?".
" Tối hôm qua đưa tớ về là.."
" Cứ giả vờ mãi cũng chả giống đâu",Tiểu Văn trách. " Anh ta chắc không phải ở trường mình, tớ thừa biết trường mình làm sao mà sinh ra được kiểu nam sinh hay ho như thế. "
" Hay ho như thế nào?" Tô Vận Cẩm dứt khoát bỏ cái khăn mặt trong tay xuống.
" Cũng khó miêu tả lắm, tóm lại là người ngợm không chê vào đâu được, khuôn mặt thì đúng kiểu tớ thích.. À, hình như chính là anh chàng mà Tiểu Lộ nói, hôm trước tự xưng là bạn trai của cậu ở dưới nhà ý. Thế rốt cuộc ai mới là ...".
Tiếp sau đó Tiểu Văn nói những gì, Tô Vận Cẩm đã hoàn toàn không có chút ấn tượng nào nữa, cô lập bập thay quần áo, nhằm thẳng ký túc xá của Thẩm Cư An mà đi, không làm sao gạt bỏ nổi mối hồ nghi trong lòng. Rõ ràng cô nhớ đến lúc cuối mình vẫn ngả trên vai Thẩm Cư An, anh chẳng có lý do gì để giao cô cho Trình Tranh đưa về ký túc xá cả, lẽ nào tối hôm qua có chuyện gì đó mà cô không biêt?
Sau khi chạy đến ký túc xá của Thẩm Cư An, thấy bạn cùng phòng bảo anh đã ngoài, Tô Vận Cẩm chẳng nghĩ ngợi gì chạy thẳng đến thư viện. Từ trước đến nay chưa bao giờ cô nôn nóng muốn trông thấy Thẩm Cư An như thế này, cô muốn biết tối hôm qua rốt cuộc là có chuyện gì.
Quả nhiên , Tô Vận Cẩm đã tìm thấy anh ở chỗ cũ trong thư viện. Lúc cô bước đến, Thẩm Cư An đang vùi đầu vào đống sách vở, trông thấy cô cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ mỉm cười với cô như mọi khi,bảo: " Em đến đấy à, tỉnh rượu chưa, trong người có chút khó chịu chỗ nào không?"
Tô Vận Cẩm ngồi xuống bên cạnh anh, hỏi thẳng thừng: " Tối qua tại sao người đưa em về lại là cậu ta? ".
Thẩm Cư An nhìn cô nói: " Như thế không được hay sao?".
" Là ý gì?",Tô Vận Cẩm trừng mắt.
Thẩm Cư An không nói gì, nghĩ đoạn , chầm chậm sát lại bên cô, trước khi cô kịp phản ứng, anh đã hôn phớt qua môi cô, nụ hôn nhẹ nhàng tựa chồn chuồn đạp nước, sau đó lại lui người ra, " Vận Cẩm, anh phát hiện ra là từ hồi chúng mình ở bên nhau, anh chưa từng hôn em bao giờ".
Tô Vận Cẩm ít nhiều đã hiểu ra, " Anh vẫn còn để bụng những lời cậu ta nói, lần đó em chỉ là ... "
" Không cần giải thích ", Thẩm Cư an nhẹ nhàng cắt ngang lời cô. " Anh đã nói là sẽ không vì lời lẽ nào của bất cứ ai mà từ bỏ em, huống hồ chuyện đã qua rồi cũng chẳng cần nhắc lại".
Trình Tranh nhìn thấy trong mắt Thẩm Cư An thoáng loé lên nét kinh ngạc, biết rằng những lời vừa rồi của mình không phải không có tác dụng. Trong lòng không hề cảm thấy chút vui sướng nào. Đây là một đòn phản kích tuyệt vọng trong lúc đã thua không thể lui thêm bước nào nữa, cứ cho là đã làm tổn thương đến đối thủ, đến chỗ đứng của bản thân cậu cũng chẳng thể trở lại được nữa, không cần đến Tô Vận Cẩm khinh bỉ cậu, đến bản thân cậu cũng cảm thấy nhục nhã vì cái hèn hạ của chính mình. Thế nhưng cậu không thể để tâm quá nhiều như thế được, cô ta luôn bảo cậu không có lý lẽ gì hết, giờ thì cậu cho cô ta thử nghe lý lẽ của cậu đây. Đằng nào thì cậu cũng không thể trơ mắt trông bọn họ tình ý mặn nồng còn bản thân chỉ một mình liếm láp vết thương.
Thẩm Cư An rất nhanh chóng lấy lại thần thái tự nhiên, anh để Tô Vận Cẩm đang nửa thức nửa ngủ tựa lên bờ vai mình, lặng lẽ nói với Trình Tranh: " Hoá ra là vậy. Đúng là máu thịt một nhà, cậu làm tôi một lần nữa chứng kiến cái " tự tin" riêng có trong huyết thống Chương gia nhà các người. Rất tiếc ,những cái cậu nói ở đây chẳng thay đổi được gì hết, điều duy nhất có thể khiến tôi từ bỏ Tô Vận Cẩm chỉ có thể là lựa chọn của chính cô ấy. Xin lỗi, Vận Cẩm uống nhiều rồi, tôi phải đưa cô ấy về ký túc xá ".
Trình Tranh nhìn Tô Vận Cẩm đang yên lành nhắm mắt tựa trên người Thẩm Cư An, cậu biết lựa chọn của cô sẽ chẳng thể là cậu. Đúng như Thẩm Cư An vừa nói , nụ hôn tối hôm ấy chỉ là ngộ nhận của cậu mà thôi, cậu chán nản nhìn Thẩm Cư An gọi tính tiền, sau đó nửa ôm nửa dìu Tô Vận Cẩm để đi về.
Lúc Tô Vận Cẩm vừa mới đứng dậy, thân người đang tựa trong long Thẩm Cư An khẽ động đậy, dường như vô thức thốt từ miệng ra hai chữ.
Lời nói của cô không lớn, thế nhưng đủ khiến cho hai người đàn ông ngay bên cạnh cùng một lúc đờ ra như hoá đá.
" Trình Tranh.. ".
Sáng hôm sau, Tô Vận Cẩm thức dậy trên giường ký túc xá giữa một trận đau đầu rã rời, cô nửa ngồi trên giường, những ký ức buổi tối hôm trước cứ khi liến khi đứt tràn về trong óc cô, cô vẫn nhớ cô uống rất nhiều, hình như là Thẩm Cư An đưa cô về.
Cô vừa bước xuống giường ,vừa bóp trán đi rửa mặt mũi, bạn cùng phòng Tiểu Văn cười ám muội hỏi: " Vận Cẩm, tối qua cậu uống bao nhiêu thế? Say sưa đến mức này".
" Một cốc bia".
Tiểu Văn chớp mắt, " Một cốc bia mà cậu ra nông nỗi này? Hí hí, có điều nói đi cũng phải nói lại, nếu mà có anh chàng đẹp trai như thế đưa về, chẳng cần giọt rượu nào tớ cũng say bí ti".
Tô Vận Cẩm cười cười, chăm chú vào rửa mặt súc miệng. Ai ngờ Tiểu Văn hứng thú tới mức từ giường mình nhỏm dậy, đi ra bên cạnh thúc thúc khuỷu tay vào cô, "Này, nói thật đi, anh chàng đẹp trai tối hôm qua ở đâu ra đấy?".
" Tối hôm qua đưa tớ về là.."
" Cứ giả vờ mãi cũng chả giống đâu",Tiểu Văn trách. " Anh ta chắc không phải ở trường mình, tớ thừa biết trường mình làm sao mà sinh ra được kiểu nam sinh hay ho như thế. "
" Hay ho như thế nào?" Tô Vận Cẩm dứt khoát bỏ cái khăn mặt trong tay xuống.
" Cũng khó miêu tả lắm, tóm lại là người ngợm không chê vào đâu được, khuôn mặt thì đúng kiểu tớ thích.. À, hình như chính là anh chàng mà Tiểu Lộ nói, hôm trước tự xưng là bạn trai của cậu ở dưới nhà ý. Thế rốt cuộc ai mới là ...".
Tiếp sau đó Tiểu Văn nói những gì, Tô Vận Cẩm đã hoàn toàn không có chút ấn tượng nào nữa, cô lập bập thay quần áo, nhằm thẳng ký túc xá của Thẩm Cư An mà đi, không làm sao gạt bỏ nổi mối hồ nghi trong lòng. Rõ ràng cô nhớ đến lúc cuối mình vẫn ngả trên vai Thẩm Cư An, anh chẳng có lý do gì để giao cô cho Trình Tranh đưa về ký túc xá cả, lẽ nào tối hôm qua có chuyện gì đó mà cô không biêt?
Sau khi chạy đến ký túc xá của Thẩm Cư An, thấy bạn cùng phòng bảo anh đã ngoài, Tô Vận Cẩm chẳng nghĩ ngợi gì chạy thẳng đến thư viện. Từ trước đến nay chưa bao giờ cô nôn nóng muốn trông thấy Thẩm Cư An như thế này, cô muốn biết tối hôm qua rốt cuộc là có chuyện gì.
Quả nhiên , Tô Vận Cẩm đã tìm thấy anh ở chỗ cũ trong thư viện. Lúc cô bước đến, Thẩm Cư An đang vùi đầu vào đống sách vở, trông thấy cô cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ mỉm cười với cô như mọi khi,bảo: " Em đến đấy à, tỉnh rượu chưa, trong người có chút khó chịu chỗ nào không?"
Tô Vận Cẩm ngồi xuống bên cạnh anh, hỏi thẳng thừng: " Tối qua tại sao người đưa em về lại là cậu ta? ".
Thẩm Cư An nhìn cô nói: " Như thế không được hay sao?".
" Là ý gì?",Tô Vận Cẩm trừng mắt.
Thẩm Cư An không nói gì, nghĩ đoạn , chầm chậm sát lại bên cô, trước khi cô kịp phản ứng, anh đã hôn phớt qua môi cô, nụ hôn nhẹ nhàng tựa chồn chuồn đạp nước, sau đó lại lui người ra, " Vận Cẩm, anh phát hiện ra là từ hồi chúng mình ở bên nhau, anh chưa từng hôn em bao giờ".
Tô Vận Cẩm ít nhiều đã hiểu ra, " Anh vẫn còn để bụng những lời cậu ta nói, lần đó em chỉ là ... "
" Không cần giải thích ", Thẩm Cư an nhẹ nhàng cắt ngang lời cô. " Anh đã nói là sẽ không vì lời lẽ nào của bất cứ ai mà từ bỏ em, huống hồ chuyện đã qua rồi cũng chẳng cần nhắc lại".

