Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hóa ra anh vẫn ở đây


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1083
- Tình trạng: Hoàn thành
Cậu ta dở thức dở ngủ nằm úp trên người cô một hồi, rồi lại bắt đầu lần nữa, cả một đêm dài, đôi nam nữ trẻ tuổi dò dẫm chia sẻ với nhau những cảm xúc dâng trào ẩn kín thật lạ lẫm, mồ hôi ướt đẫm rồi tạnh ráo, cuối cùng Tô Vận Cẩm trước lúc nặng nhọc thiếp đi, chỉ nghe thấy tiếng cậu ta rì rầm gọi tên cô.



Chương 11 - Ngốc ạ, theo anh về nhà



Không biết tình yêu của người khác ra sao, có giống như tình yêu của hai người bọn họ không, như thể tọa trên tàu lượn siêu tốc, thoáng chốc vút tới đỉnh mây, nháy mắt đã trao nghiêng đáy vực.

Mạc Úc Hoa nói: "Hay dở ra sao cũng là cái "trời long đất lở" chính cậu đã lựa chọn"

Sau khi Trình Tranh xuất viện, ở bên Tô Vận Cẩm thêm mấy ngày, cuối cùng vẫn đành quyến luyến bịn rịn trở về trường học. Cậu ta đi rồi, Tô Vận Cẩm qua một ngày mới ý thức được, trong suốt hai ngày đầu gối tay ấp, bọn họ hóa ra không hề nghĩ tới một biện pháp tránh thai nào cả. Nghĩ đến đây, không nén được nỗi sợ hãi, một thân một mình chẳng biết làm sao cho phải, đánh chết cũng không mặt mũi ra tiệm mua thuốc, trăm phương ngàn cách không xong, Vận Cẩm đành tìm đến Mạc Úc Hoa, ấp a ấp úng kể lể đầu đuôi sự tình cho cô nghe. Mạc Úc Hoa không nói đến câu thứ hai, tóm lấy cô chạy ngay ra tiệm thuốc.

Thuốc đã uống rồi, thế nhưng rốt cuộc vẫn không kịp thời điểm phù hợp nhất, đến cả Mạc Úc Hoa cũng chả dám nói rằng tuyệt đối không còn nguy hiểm gì. Tô Vận Cẩm thấp thỏm trải qua một khoảng thời gian lo lắng sợ hãi, tận tới khi kì kinh đến hẹn lại lên, tảng đá đeo nặng trĩu trong lòng mới buông ra nổi, thầm vui mừng vì tình huống kiếp nạn kiểu "tình xuân dào dạt một khi, bào thai bé bỏng lặng lẽ thành hình" hay thấy trên truyền hình trong thực tế thì tỉ lệ xuất hiện lại không mấy cao, nhưng cũng hạ quyết tâm, từ nay sẽ không thể mù quáng dại dột như thế nữa.

Bắt đầu từ hôm Trình Tranh trở lại Bắc Kinh, cả phòng kí túc của Tô Vận Cẩm không ai là không biết cô có người yêu theo học mãi Bắc Kinh xa xôi, vì cậu ta siêng năng gọi điện, nên mượn lời cô bạn cùng phòng tên Tiểu Văn thì, chỉ riêng bắt máy điện thoại thôi đã phải nhấc đến mỏi cả tay rồi. Tô Vận Cẩm trước nay vẫn là người dùng điện thoại ít nhất trong phòng, giờ thường xuyên ở bên giường ôm điện thoại chuyện trò đến tận đêm khuya. Ban đầu cô vẫn còn đôi chút đắm đuối trong nỗi vui sướng của tình yêu cuồng nhiệt, thế nhưng sau một thời gian, cái thói bám dính nhằng nhẵng cùng sự ngang ngược bá đạo của Trình Tranh khiến cô không nén khỏi âm thầm kêu khổ. Thi thoảng cậu ta gọi điện đến ký túc xá nhưng không gặp được cô, hoặc giả có lời nào không vừa ý, thế là đã nổi đóa lên ngay được.

Tô Vận Cẩm vốn là người quen một thân một mình đi về, chỉ trong thời gian ngắn ngủi cô khó lòng thích ứng ngay được với kiểu đem trọn vẹn cuộc sống của mình chẳng chừa lại giao phó cho một người khác. Cho dù là khoảng thời gian ở bên Thẩm Cư An, đứng trước một chàng trai khiến mình mê say làm vậy, cô cũng vẫn cảm thấy bọn họ là hai cá thể hoàn toàn độc lập, hệt như hai đường thẳng song song, dù có kéo ra vô cực thì cũng chỉ gần nhau chứ chẳng thể giao cắt, như vậy khiến cô cảm thấy an toàn phù hợp với mình hơn.

Trình Tranh thì khác, cậu ta khát khao đem hết thảy tâm tư, hết thảy mọi điều gửi gắm nơi Tô Vận Cẩm, còn hận rằng máu thịt hai người chẳng thể hòa chung làm một, đồng thời, cậu ta cũng đòi hỏi Tô Vận Cẩm mang lại cho cậu ta sự chăm chút tương tự. Cậu ta hi vọng có được một Tô Vận Cẩm trọn vẹn hoàn toàn, không giữ lại chút khe kẽ nào, tốt nhất là đến giấc mơ của cô cũng thuộc về cậu ta luôn.

"Vận Cẩm, lúc này em đang làm gì?"

"Vận Cẩm, em đang nghĩ gì đấy?"

"Vận Cẩm, em đi đâu thế?"

"Vận Cẩm, anh nhớ em lắm, em có nhớ anh không?"

"Vận Cẩm, sao chẳng nói gì cả?"

Vận Cẩm, Vận Cẩm, Vận Cẩm!!!

Ngày nào cũng như ngày nào, cậu ta không ngừng hỏi han này nọ, mang theo cái vẻ ương bướng hống hách cùng thói trẻ con cố chấp. Tô Vận Cẩm ban đầu còn nhẫn nại dỗ dành cậu ta. Dần dà đến dỗ dành cũng chẳng còn hơi sức mà làm nữa, thế nên chỉ tỏ thái độ im lặng bất lực, thế nhưng cô càng yên ắng thì cậu ta càng cật vấn. Tô Vận Cẩm cảm thấy Trình Tranh thật giống như một cuộn len bị mèo vờn rối bung, quấn chân cô, vướng víu cô, khiến cô thấy ấm áp, nhưng cũng khiến cô thở chẳng ra hơi.

Hai người cách trở đôi nơi, người Nam kẻ Bắc, xa xôi vô cùng, chỉ cần có chút thời gian rảnh rỗi, Trình Tranh liền lao đến chỗ Tô Vận Cẩm ngay. Lúc thời giờ căng cáp, thứ Sáu cậu qua, Chủ nhật lại về Bắc Kinh. Tô Vận Cẩm xót xa số tiền đổ vào vé máy bay, những khi không giảm giá, một lượt đi - về cơ hồ ngang với toàn bộ sinh hoạt phí của cả một năm học, nếu mẹ cô còn chưa tái giá với bố dượng, hai mẹ con bọn họ không biết phải làm thêm nếm bao nhiêu mới gom đủ từng nấy tiền. Trình Tranh thì trước sau đều không bận tâm, cậu từ tấm bé đã lớn lên trong một gia đình khá giả, tiền chỉ là một thứ kí hiệu, có thể đem đổi lấy những thứ cậu mong muốn, như cách nghĩ của cậu, không có thứ gì khiến cậu khao khát hơn việc hai người ở bên nhau.

Prev 1 ... 41 42 43 44 45 ... 107 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000493
Ring ring