Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hóa ra anh vẫn ở đây


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1101
- Tình trạng: Hoàn thành
"Em nói đúng, cô ấy quả thật rất ổn.", Thẩm Cư An chăm chú nhìn vào ly nước lạnh của mình, thời tiết này, những người gọi một ly nước lạnh làm đồ uống quả thực không nhiều. "Thực ra... cứ cho là cô ấy không ổn đến thế thì cũng có sao." Giọng của anh vẫn điềm đạm như thế.

Trong mắt Tô Vận Cẩm lóe lên một tia kinh ngạc.

Thẩm Cư An cười cười bảo: "Người anh lấy là một cô gái tên "Chương Việt", cô ấy có cái họ thế này, có một người bố thế này, thế là đủ rồi, những cái còn lại chẳng có gì ghê gớm hết".

"Tại sao lại nói ra những lời này với em?" Tô Vận Cẩm đột nhiên phát hiện ra bản thân mình làm cách nào cũng không nặn ra nổi một nụ cười, Thẩm Cư An vẫn mang dáng vẻ tuấn tú nho nhã như xưa, con người ôn hòa tựa gió xuân ấm áp như thế này, vậy mà lời từ miệng nói ra lại lạnh lẽo hơn cả nước đá. "Em có một người bạn thân rất thích nói một câu, cầu nhân được nhân, vậy là hạnh phúc. Lựa chọn của anh em không đưa ra bình luận gì cả, thế nhưng, anh đừng làm tổn thương chị ấy".

"Chẳng có ai đáng bị tổn thương cả", anh chậm rãi uống một hớp nước, như thể hoàn toàn không cảm thấy vị lạnh. "Tin anh đi, hồi trước anh đã từng nói với em rồi, anh luôn biết rất rõ cái mình muốn là gì, Chương Việt cũng vậy. Anh mang đến cho cô ấy một người đàn ông mà cô ấy mong muốn, một mối tình mà cô ấy chờ đợi, cô ấy mang đến cho anh những thành tựu mà anh khao khát bấy nay, điều này đối với cả hai người bọn anh mà nói, chẳng phải cũng là cầu nhân được nhân đấy sao?"

Tô Vận Cẩm không tranh cãi với anh, cô nhìn anh, bỗng nhiên nhớ tới một câu trong Hồng Lâu Mộng: Dù không tình gì người cũng cảm. Ai có thể cự tuyệt nụ cười ấm áp của một người con trai như thế, lúc này cô cảm thấy tính khí trẻ con của Trình Tranh thực ra cũng không đến nỗi khó chịu đựng đến vậy.

"Tại sao lại phải kể với em những thứ này?", Tô Vận Cẩm lặng lẽ thở dài.

"Đừng hiểu lầm, Vận Cẩm, anh không muốn cứu vãn cái gì hết. Anh nói với em những điều này vì anh cảm thấy trò chuyện cùng em rất dễ chịu, xét từ phương diện nào đó chúng mình rất giống nhau, đây có lẽ cũng là một nguyên nhân khiến anh luôn bị em thu hút."

Tô Vận Cẩm đưa tay khẽ chạm vào bóng nắng in trên phiến cửa kính ngay bên cạnh, hồi lâu mới đáp lời: "Anh sai rồi, Cư An, chúng ta không hề giống nhau".

"Thật sao?" anh mỉm cười, ý vị sâu xa.

Buổi chiều hôm ấy Tô Vận Cẩm về đến nhà, ánh mắt nhìn Trình Tranh cũng tự nhiên dịu dàng hơn nhiều, hai người vì thế càng thêm ngọt ngào, qua cơn ân ái nồng nàn, Tô Vận Cẩm đang mơ màng thiếp đi trong vòng tay Trình Tranh, bỗng nhiên cảm thấy một cơn mát lạnh ở tai, bất giác đưa tay lên rờ, thì ra là chiếc hoa tai.

Cô nửa tựa mình vào đầu giường, gỡ xuống xem kỹ. Hóa ra là đợt trước, lúc hai người dạo phố qua một tủ bày trang sức, cô vô tình nhìn thấy đôi hoa tai này, bày ở một góc không lấy gì làm bắt mắt lắm, phần bông tai là một chấm nhỏ màu xanh nhạt. Khi đó Trình Tranh thấy cô hứng thú, liền vội vàng bảo nhân viên ở quầy lấy ra. Hoa tai này làm bằng bạch kim, phía trên khảm một hạt hải lam ngọc nhỏ hình giọt nước, nhìn vào cực kỳ thanh nhã sang trọng. Hải lam ngọc vốn chẳng phải thứ gì đắt đỏ cho cam, có điều hai hạt lam ngọc khảm trên đôi hoa tai này thì độ tinh khiết cực cao, sắc u lam tựa như giọt lệ mỹ nhân ngư, gia công tinh xảo, lại làm ra từ bàn tay nghệ nhân nổi tiếng, thế nên Tô Vận Cẩm xem giá tiền trên nhãn hàng, vội vã bỏ xuống. Trình Tranh thì cứ nằng nặc mua bằng được, anh vẫn luôn muốn tặng cô đồ trang sức, tiếc rằng đối với mấy thứ đồ này cô chẳng mấy hứng thú, hiếm khi thấy cô thích đến thế, anh làm sao có thể bỏ qua.

Tô Vận Cẩm thấy anh khăng khăng, liền bày ra kế hoãn binh, chỉ bảo rằng: "Muốn mua cũng được thôi, chỉ được dùng tiền lương của anh,không được dùng tiền trong nhà. Thêm nữa, em lại không có lỗ tai, hoa tai này có mua cũng không đeo được". Lúc đó anh chàng đành chịu thua. Tô Vận Cẩm cứ nghĩ qua một thời gian anh sẽ quên luôn việc này, ai ngờ anh chàng này tỉ mẩn tích cóp mấy tháng tiền lương thật, lại còn đến riêng xưởng để đặt làm một đôi hoa tai kiểu cặp nữa.

Tô Vận Cẩm cảm động trong lòng, cầm hoa tai đeo lên thật cẩn thận. Đôi bông tai màu lam nho nhỏ khẽ rung rinh bên tai cô, hài hòa khó nói nên lời với vẻ điềm đạm tĩnh lặng của cô.

"Từ nay về sau không cho em được bỏ nó xuống đâu", Trình Tranh vùi đầu vào ngực cô dặn dò.

Tô Vận Cẩm khẽ vuốt mái tóc của anh, nghe thấy anh nói tiếp: "Càng không được bỏ rơi anh".



Chương 13 - Tình yêu khiến chúng ta như bước trên băng mỏng



Prev 1 ... 48 49 50 51 52 ... 107 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000576
XtGem Forum catalog