Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hóa ra anh vẫn ở đây


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1104
- Tình trạng: Hoàn thành
Tô Vận Cẩm máy móc kiếm một chiếc khăn ướt lau lau mặt, cất gọn sổtiết kiệm rồi lật đật xuống nhà, vừa bước ra khỏi thang máy, đã thấyngay Trình Tranh đứng ngay bên cạnh một vật gì đó rất lớn, nhìn cô cườirạng rỡ vô cùng, " Vận Cẩm, em xem này, hóa ra đây chính là cái ngạcnhiên thú vị mà ông bà cụ nhà anh đã nói. Phiên bản màu xanh sẫm cósố lượng hạn chế của Hummer H2, hôm nay cử riêng người đánh qua đây,không ngờ con mắt của người chỉ quen nghiên cứu khoa học như ông cụlại khá thế này".

Tô Vận Cẩm ngơ ngẩn nhìn chiếc xe việt dã lộng lẫy phô trương trướcmắt, nhất thời không biết nói gì. Trình Tranh ngỡ là cô cũng ngạc nhiênđến ngẩn người hệt như anh lần đầu tiên nhìn thấy, liền kéo cô lên ngồiở hàng ghế lái. "Anh đưa em đi lượn một vòng... Nhìn thấy chưa, ở đâycòn trang bị cả hệ thồng cần gạt tự cảm ứng trong thời tiết mưa tuyếtnữa, lại còn hai màn hình...", Trình Tranh giảng giải cho cô nghe, Tô VậnCẩm thì hỏi lại hệt như phản xạ có điều kiện, "Cái xe này bao nhiều tiềnthế?".

Trình Tranh chau mày nghĩ ngợi, rồi nói, "Vào khoảng năm sáu mươi vạngì đấy, anh cũng không rõ giá tiền cụ thể, mà quan tâm nó bao nhiêulàm gì. Cái này cả thế giới sản xuất không quá tám trăm bảy mươi chiếc,có tiền cũng chưa chắc đã mua được đâu".

"Thế nhưng không có tiền thì càng không màng tới nổi. Hơn năm mươivạn..." Tô Vận Cẩm lắc đầu cười nhăn nhó, chẳng qua cũng chỉ là mộtmón quà sinh nhật, một món đồ chơi kềnh càng, nhưng có lẽ lại là consố không tưởng ở chỗ sống chết hiểm yếu của những người túng quẫn.

"Đừng tưởng là bố anh phóng khoáng nhường này, nếu mà ông cụ ra tayrộng rãi thế, cục phòng chống tham nhũng sẽ mò đến rầy rà ngay, chắcchắn lại là tiền mẹ anh ném rathôi", Trình Tranh nhìn cô nói.cô Vận Cẩm xoay đầu anh nhìn thẳng ra phía trước, "Bố mẹ đã tặng xe

cho anh, thì phải lái cho cẩn thận mới được".Cô vốn định nói với anh điều gì? Giờ thì cô chẳng còn muốn nói gì nữarồi.

Ngày hôm sau, Trình Tranh nằng nặc đòi đưa cô đi làm. Chiếc xe lộng lẫyphô trương trên suốt đường đi đã thu hút biết bao nhiêu sự chú ý, saukhi bước vào công ty, những đồng nghiệp hiếu kì của cô lũ lượt đến thămdò chỗ cô, ngưỡng mộ cô tốt số, trèo được cành cao. Tô Vận Cẩm trướcsau chỉ lặng lẽ không hé một lời, cũng may bình thường cô cũng ít nói,nên lúc này cũng không đến nỗi đắc tội với đồng nghiệp.

Buổi trưa trước giờ nghỉ, Vận Cẩm gọi điện thoại cho Thẩm Cư An, đếnchiều, tám vạn tệ đã y hẹn chuyển vào tài khoản của cô, cô tức tốcchuyển tổng cộng mười hai vạn cho dượng.Trong lòng Tô Vận Cẩm thầm cảm ơn Thẩm Cư An đã không hỏi nhiều,chẳng chút do dự đưa tay giúp đỡ, nhưng cô cũng hiểu rằng mượn tiền ởchỗ anh thực ra chỉ là bước đường cùng. Không nói đến quan hệ chồngchéo khăng khít giữa anh với Trình Tranh, chỉ riêng mối tình nhập nhằngmột thời giữa cô và anh thôi cũng đã không nên dây dưa tiền nong vớianh rồi, không đến mức cùng đường không lối thoát, cô cũng sẽ không đibước này.
Thực ra, dù biện bạch thế nào đi chăng nữa, cô cũng vẫn nên cầu cứu Trình Tranh, vì hiện giờ anh mới là người gần gũi với cô nhất. Nếu ngay từ lúc mẹ phát hiện ra bệnh tình đã lập tức báo cho cô biết, thì dù có khó xử, cô cũng vẫn mở miệng nói ra, suy cho cùng chẳng có gì quan trọng hơn bệnh tình của mẹ. Thế nhưng mẹ và dượng vì nghĩ đến cảm nhận của cô mà đã lựa chọn cách cực đoan như thế này, cô càng chẳng còn mặt mũi nào đối diện với Trình Tranh. Xưởng may hiện giờ dượng làm việc là phân xưởng nằm trong công ty con thuộc tập đoàn của mẹ Trình Tranh - Chương Tấn Nhân. Tuy chút lỗi lầm dượng phạm phải này khó mà kinh động đến lãnh đạo cấp cao của tập đoàn, nhưng vì Tổng giám đốc Chương đã đích thân tiến cử, lại thêm cả quan hệ về phía Tô Vận Cẩm nữa, mọi thứ không thể đơn giản cho được. Cô không muốn kinh động đến nhà họ Trình, chỉ muốn để dượng âm thầm bù tiền vào cho đủ, khiến tất thảy sự việc hóa giải thành không, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì hết. Còn số tiền và ơn nghĩa của Thẩm Cư An, cô sẽ nghĩ cách dần dần hoàn trả. Anh không phải là chồng cô, cô có thể tuyệt nhiên thoải mái mà coi tiền và ơn nghĩa ấy là món nợ, một khi đã là nợ thì sẽ có ngày trả sạch.

Buổi tối hôm ấy, cô mang nỗi mệt mỏi trở về căn nhà của hai người, vừa mở cửa đã nhìn thấy Trình Tranh ngồi trên sofa. Nghe tiếng động, anh bèn ngoái đầu lại, nhìn cô với ánh mắt có đôi phần xa lạ. Tô Vận Cẩm trong lòng ít nhiều đã hiểu ra, có lẽ sự tình rốt cuộc chẳng thể giấu anh nữa. Biết trước không thể né tránh được, cô quả quyết đi thẳng tới trước mặt anh, ngồi xuống chiếc sofa đối diện.

"Lúc nãy Tiểu Văn, bạn cùng phòng kí túc ngày xưa của em, gọi điện thoại đến, nói là nhà cô ấy dạo này có việc. thế nên số tiền cố ấy định cho em vay để khám bệnh cho mẹ tạm thời không đưa em được. Sau đấy, anh gọi điện thoại cho mẹ em, dượng em nói cảm ơn anh. Không lâu trước đây mẹ anh có nói chuyện với anh, dượng em... Mẹ bảo anh đừng nói gì với em, mẹ sẽ giải quyết ổn thỏa. Tô Vận Cẩm, nói cho anh biết, em lấy đâu ra mười một vạn?"

Prev 1 ... 55 56 57 58 59 ... 107 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000422
Snack's 1967