XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hóa ra anh vẫn ở đây


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1103
- Tình trạng: Hoàn thành
Bản thân Tô Vận Cẩm cũng cảm thấy nên mãn nguyện mới phải, thế nhưng lại càng cảm thấy áp lực hơn. Trình Tranh quấn quýt cô đến vậy, đương nhiên cũng đòi hỏi cô đáp lại yêu thương nồng nhiệt như thế, ngược lại, nếu như cô có sơ sót với anh, thì dù việc ấy có nguồn cơn lý lẽ, anh cũng sẽ không tránh khỏi nghĩ ngợi. Cô gắng hết sức làm Trình Tranh được thỏa nguyện, gắng hết sức bầu bạn bên anh. Tình yêu của anh nặng nề quá, thế nhưng cô chỉ có thể gánh lấy mà thôi.



Chương 15 - Chúng mình chia tay thôi



Một buổi tối cuối thu, Tô Vận Cẩm cùng hai đồng nghiệp ở phòng marketing vừa xong xuôi bữa thết đãi khách hàng quen, bước ra khỏi nhà hàng. Tuy tửu lượng của cô giờ đây đã được tôi luyện đến mức tiến bộ ít nhiều so với trước kia, nhưng vì bụng rỗng không lại bị khách hàng chuốc cho vài ly, nên cô vẫn hơi chuếnh choáng.

"Vận Cẩm, không sao chứ, có cần anh đưa về nhà không?" anh chàng đồng nghiệp vừa xịch tới hạ kính xe xuống hỏi cô.
"Em cảm ơn, không cần đâu ạ." Cô cười cười vẫy tay tạm biệt anh đồng nghiệp, thói chiếm hữu của Trình Tranh khiến cô đã quen gắng hết sức vạch rõ ranh giới với mọi thị phi. Anh đi công tác đã mấy ngày, không thể đến đón cô, thế nên cô mới yên tâm mà ngồi đến tận lúc tàn cuộc, nếu anh mà trông thấy bộ dạng của cô lúc này, ắt hẳn lại nổi trận lôi đình cho mà xem.
Nghĩ đến anh, Tô Vận Cẩm rút chiếc di động từ túi xách ra, không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã bất giác sững sờ hốt hoảng, trên điện thoại mười mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của Trình Tranh, lại còn mấy tin nhắn nữa:

-"Em đang ở đâu đấy? Có nhớ anh không? Anh nhớ em lắm!"

-"Việc của anh ở đây xong sớm rồi, sẽ bay về ngay lập tức, về nhà gặp em nhé!"

-"Sao không nghe điện thoại anh gọi?"

-"Anh về đến nhà rồi, không có chìa khóa, em đang ở đâu đấy?"

-"Tô Vận Cẩm, em mau xuất hiện ngay, em chết chắc rồi!

-"Đừng dọa anh nữa, anh lo lắm."
...
Cơn gió khuya tràn tới, Tô Vận Cẩm thốt nhiên giật mình, chút hơi say mỏng mảnh đã tan sạch. Cô không dám đọc tiếp nữa, cuống cuồng chặn một chiếc xe lại, bảo tài xế phóng hết tốc lực về nhà. Thở phù phù bước ra khỏi thang máy, cô chỉ thấy Trình Tranh đang tựa nghiêng người trên cửa chống trộm, trong tay cầm chiếc áo vest, hành lý quẳng một bên.

Tô Vận Cẩm rón rén chạy lên phía trước, "Em xin lỗi, em xin lỗi, em không biết anh lại về sớm, chắc anh đợi lâu lắm rồi".
Trình Tranh dựng thẳng người lên, làm như không hề nghe thấy lời cô nói, ngửi thấy hơi rượu trên người cô, sắc mặt càng đanh lại lạnh lẽo, cửa vừa mở, anh để mặc cô tự mình đi vào trước. Tô Vận Cẩm chững lại chốc lát ở cửa, cảm thấy ít nhiều sượng sùng, nhưng vội vã giấu đi, giúp anh xách hành lý, rồi theo chân anh đi vào nhà.

Trình Tranh không thèm bật đèn, ngồi huỵch xuống sofa, im lìm chẳng nói năng. Vốn đã quen với bộ dạng hung hăng càn rỡ những lúc nổi cơn nổi cớ của anh, giờ thấy dáng vẻ anh thế này, Tô Vận Cẩm chẳng biết phải cư xử ra sao. Cô bật đèn lên, mang đồ của anh vào phòng, sau đó quay trở lại ngồi đối diện với anh: "Anh đã ăn gì chưa? Có đói không? Em làm chút gì đấy cho anh ăn nhé?".

"Có chết đói cũng không khiến em phải lo", anh hằn học nói.
Tô Vận Cẩm cố nặn ra một nụ cười, nghiêng người đặt tay lên mu bàn tay anh, dịu dàng nói: "Em xin lỗi mà, hôm nay có người khách quen, công việc bình thường vẫn hay qua lại với nhau, thực tình không từ chối được. Thêm nữa, em đâu có ngờ hôm nay anh lại về sớm...".

"Phải rồi, lúc biết rõ là anh ở nhà thì em mới đợi anh, còn lúc nghĩ là anh không về, em liền ra ngoài muốn làm trò gì thì làm. Em đối xử với anh như thế sao? Tô Vận Cẩm, nhiều lúc anh không hiểu nổi em." Trình Tranh hất văng bàn tay cô ra.
Tô Vận Cẩm hít một hơi, từ từ rút tay lại, "Trình Tranh, anh nói có lý một chút đi, tối nay em về muộn, nhưng đúng là vì công việc, lúc ấy xung quanh ồn qua, di động để trong túi, em không nghe thấy chuông reo, cũng không ngờ là anh lại quên mang chìa khóa, em đã xin lỗi rồi, anh còn muốn sao nữa?".

"Công việc quái quỷ gì mà ghê gớm thế, chẳng qua là hầu mấy lão háo sắc uống rượu. Anh đứng ngoài cửa đợi em đến ba tiếng đồng hồ, ba tiếng đồng hồ! Em có biết không? Cũng may là anh thức đêm thức hôm làm cho xong công việc, không trù trừ lấy một giây trở về ngay, từ lúc xuống máy bay đến giờ, đến một giọt nước còn chưa uống."

"Em biết là anh giận, nhưng anh có sự nghiệp của anh, em cũng có công việc của em chứ, trước nay em chưa từng trách móc anh ra ngoài khách khứa, thì ít ra anh cũng thông cảm cho em một chút chứ."

"Anh không biết cách thông cảm cho em, anh không chín chắn – đương nhiên rồi, anh không phảilà Thẩm Cư An, làm sao mà dịu dàng thấu hiểu được như thế. Mà đằng nào anh cũng có biết cuộc em ra ngoài với ai đâu, cũng chẳng buồn để ý."

Tô Vận Cẩm nghiến chặt hàm răng, rồi lại lơi ra, lời của anh khiến người ra muốn nhịn không nhịn nổi, cô bực không thể cho anh một cái tát, nhưng lý trí nhắc nhở cô, có tức giận cũng chẳng ích gì, không nên chấp nhặt với anh, nhường nhịn một chút, việc gì phải châm dầu vào lửa? Cô cố gắng kìm nén cảm xúc bản thân, nhổm người lên bảo: "Em đi rót cho anh cốc nước".

Prev 1 ... 58 59 60 61 62 ... 107 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000566