Mấy năm nay, trong công ty dần dà đã có người biết đến Tô Vận Cẩm ở phòng marketing, cô gái nhìn có vẻ mong manh yếu đuối, bình thường rất kiệm lời, với những việc không liên can đến mình thì chẳng nói nửa câu, thế nhưng công việc giao vào tay cô, bất kể là ai cũng có thể hoàn toàn yên lòng, bởi vì cô luôn giải quyết hết sức chỉn chu hiệu quả. Cùng một việc, anh cho cô ất thời hạn nửa tháng, cô có thể thực hiện rất cẩn thận tinh tế, nhưng nếu chỉ cho cô vỏn vẹn nửa ngày, cô vẫn thục mạng hoàn thành đúng hẹn, nhìn sơ sơ người ta cũng không thể phát hiện ra sai sót gì. Trên bàn rượu luôn có những khách hàng cố tình chọc ghẹo cô gái trẻ sang sủa ưa nhìn này, đặt một cốc rượu to mạnh trước mặt cô, chỉ chờ cô nhõng nhẽo đầu hàng, thế nhưng cô không hề rầm rĩ, chỉ đứng dậy lặng lẽ uống cạn không chừa một giọt, có say cũng cắn răng trụ về tận nhà, có nôn mửa đến long trời lở đất cũng không ai thấy bao giờ. Hiếm có người phụ nữ nào như thế này, dưới vẻ bình tĩnh mềm yếu ẩn giấu cả một khối sức mạnh quật cường; ba bốn năm trở lại đây chức vụ của cô cứ thế cao lên, từ một nhân viên quèn ở bộ phận hoạch định chiến lược phòng marketing lên đến chức phụ trách dự án, phó phòng kế hoạch, trợ lý giám đốc marketing, phó giám đốc marketing, vững vàng ở cấp lãnh đạo bậc trung của công ty. Tuy cô trẻ tuổi, lại là phụ nữ chưa lập gia đình, thế nhưng không ai có thể hoài nghi thành tích và nỗ lực của cô.
Hai mươi lăm tuổi, cô cuối cùng cũng đã cố gắng mua được một căn nhà của riêng mình giữa cái thành phố nhà đất đắt đỏ này, hai mươi bảy tuổi, đã sở hữu một chiếc xe Toyota. Dượng từ lâu đã bỏ công việc ở xưởng may mặc kia, nhờ vào một khoản tiền của Vận Cẩm, hùn vốn với người ta mở chung một quán ăn trên huyện, chịu thương chịu khó thức khuya dậy sớm ít nhiều, cũng đủ qua ngày, ở bên mẹ cô, cuộc sống tạm coi là yên ổn; em gái đỗ vào đại học, Tô Vận Cẩm cũng hết lòng chu cấp tiền nong. Hết thảy mọi sự đều như cô mong ước, một con người nhỏ bé vô danh cố quẫy đạp được đến ngày hôm nay, dù ít nhiều gì cũng nên biết đủ. Tô Vận Cẩm không phải người tham lam, cô rất trân trọng tất cả những gì mình có được lúc này, có điều con tim thiếu vắng một mảnh nào đó, bản thân cô không hề phát hiện ra, chỉ biết cả lúc vui mừng nhất trong lòng vẫn cứ thấy quạnh hiu, nửa đêm tỉnh giấc trống vắng khôn cùng. Cô chẳng thể nào bù đắp cho nổi.
Buổi sáng hôm sau đến công ty làm việc, trên bàn đã ngồn ngộn bao nhiêu là công việc, khiến cô chẳng dư sức cho những than thở vô tích sự. Giờ vào làm đã qua mất hơn ba mươi phút, cô nàng nhân viên tên Lục Lộ vừa mới vào làm hớt hải như ngồi nhầm đống lửa xông vào phòng làm việc chính của bộ phận marketing, vừa ngay đụng phải Tô Vận Cẩm đang tự đi lấy cho mình cốc nước. Tô Vận Cẩm nhìn cô ta một cái, không nói năng gì, Lục Lộ tự thấy chột dạ, vội vàn khom lưng cúi đầu nhanh nhảu chậy vào chỗ mình ngồi ngoan.
Tô Vận Cẩm trở vào phòng làm việc, ngắm nhìn Lục Lộ qua tấm kính chạy sát xuống sàn, cô gái nhỏ trẻ trung bay bổng, tốt nghiệp đại học chưa đầy một năm, chắc là tối hôm qua chơi bời quá độ hoặc giả sang nay oằn oại ngủ nướng, trong tháng này đây đã là lần thứ hai đi làm muộn. Tô Vận Cẩm không phải một bà sếp khắt khe, cô rất ít khi trách mằng hay can thiệp vào cấp dưới, đa phần các lần đều chỉ giữ im lặng, nhưng ai cần cù phấn đấu, ai biếng nhác qua loa, ai đúng ai sai cô đều nhìn thấy, đều ghi nhớ trong lòng, về mặt thưởng phạt cũng có quyết định của riêng mình. Có điều đối với người lạ lung kiểu nhanh nhảu cổ quái như cô gái Lục Lộ này thì Tô Vận Cẩm cũng vô thức dành cho thêm ít nhiều phần khoan dung, chỉ cần đừng gây ra tai họa gì nghiêm trọng, còn dăm ba lỗi vặt này khác cô cũng chỉ nhắm mắt bỏ qua, bởi cô ngưỡng mộ kiểu tuổi trẻ vô tư chẳng nghĩ ngợi nhiều của Lục Lộ. Cô cũng từng có những năm tháng hoa niên như thế này, nhưng Tô Vận Cẩm khi ấy ra sao chứ? Nhạy cảm, tăm tối, đơn độc, cô cũng không biết ngày ấy tại sao mình lại có thể khó chịu đến thế, đến cả một cuộc tình như thế cũng chẳng thê thay đổi thói tự ti của cô, thế nên cô đã đánh mất nó rồi.
Phải chăng là theo tuổi tác mỗi ngày một nhiều thêm, những thở than vô vị cũng càng lúc càng chất chồng? Tô Vận Cẩm đưa ngón tay lên day day thái dương, có lẽ là giấc mơ lâu lắm rồi không gặp đã biến cô trở nên dễ xúc động thế này, cô sắp xếp lại suy nghĩ, tập trung chú ý, vùi đầu vào công việc. Lúc hết giờ làm việc buổi chiều chưa lâu, khi cô vừa dứt cuộc điện thoại với sếp của cô là Giám đốc bán hàng Từ Chí Hằng, Lục Lộ gõ gõ vào của phòng làm việc của cô và thò đầu vào, hớn ha hớn hở bảo: "Sếp ơi, các an hem phòng mình tối nay hẹn đi "bù khú", phái em sang mời chị, chị đi nhé".
"Không đâu, các bạn đi chơi vui nhé", Tô Vận Cẩm cười cười, lại cúi đầu xuống. Được một lát phát hiện có gì đó không ổn, ngước mắt lên nhìn, mới phát hiện ra Lục Lộ mặt mũi nghiêm trọng đứng ngay trước bàn làm việc của cô, Tô Vận Cẩm không dừng được cảm thấy hơi buồn cười: "Còn gì nữa à?". Lục Lộ nghiêm ngắn hung hồn hỏi: " Chị Tô, tối nay chị phải làm thêm à? Hay có hẹn?... Hay người không khỏe? Nếu tất cả đều không đúng thì tại sao chị lại phải thui thủi một mình làm gì, chị có biết kẻ thù lớn của phụ nữ cô đơn là gì không, hoa nở mau mau mà háu lấy, đừng đợi..." ( Chú thích: Câu thơ của Lục Lộ nói đến nằm trong bài Kim Lũ Y của tác giả Đỗ Thu Nương – đời Đường. Nguyên văn: Khuyến quân mạc tích kim luc y, Khuyến quân tích thủ thiếu niên thì; Hoa khai kham chiết trực tu chết, Mạc đãi vô hoa không chiết chi. Tạm dịch: Chàng oưi chớ tiếc áo thêu vàng, Có chăng tiếc giữ tuổi xuân thì, Hoa nở mau mau mà hái lấy, Đừng đợi hoa tàn biết hái chi)
"Dừng!", Tô Vận Cẩm ngắt ngang luận điệu lộn xộn của Lục Lộ. "Nói chị nghe địa điểm nào." Cô vờ như không thấy Lục Lộ ra dấu tay thắng lợi với đồng nghiệp đang thập thò chờ ngoài cửa, có lẽ cô thực sự cần đến sự thả lỏng thích hợp.
"Ở Tả Ngạn ạ, chúng ta ăn uống ở tầng 2, hát karaoke ở tầng 3, lê la quán bar ở tầng 4... Chờ em, chị Tô, em ngồi xe chị." Lục Lộ tấp tểnh chạy ra ngoài, không phát hiện ra một thoáng nghi ngại của Tô Vận Cẩm.
Hai mươi lăm tuổi, cô cuối cùng cũng đã cố gắng mua được một căn nhà của riêng mình giữa cái thành phố nhà đất đắt đỏ này, hai mươi bảy tuổi, đã sở hữu một chiếc xe Toyota. Dượng từ lâu đã bỏ công việc ở xưởng may mặc kia, nhờ vào một khoản tiền của Vận Cẩm, hùn vốn với người ta mở chung một quán ăn trên huyện, chịu thương chịu khó thức khuya dậy sớm ít nhiều, cũng đủ qua ngày, ở bên mẹ cô, cuộc sống tạm coi là yên ổn; em gái đỗ vào đại học, Tô Vận Cẩm cũng hết lòng chu cấp tiền nong. Hết thảy mọi sự đều như cô mong ước, một con người nhỏ bé vô danh cố quẫy đạp được đến ngày hôm nay, dù ít nhiều gì cũng nên biết đủ. Tô Vận Cẩm không phải người tham lam, cô rất trân trọng tất cả những gì mình có được lúc này, có điều con tim thiếu vắng một mảnh nào đó, bản thân cô không hề phát hiện ra, chỉ biết cả lúc vui mừng nhất trong lòng vẫn cứ thấy quạnh hiu, nửa đêm tỉnh giấc trống vắng khôn cùng. Cô chẳng thể nào bù đắp cho nổi.
Buổi sáng hôm sau đến công ty làm việc, trên bàn đã ngồn ngộn bao nhiêu là công việc, khiến cô chẳng dư sức cho những than thở vô tích sự. Giờ vào làm đã qua mất hơn ba mươi phút, cô nàng nhân viên tên Lục Lộ vừa mới vào làm hớt hải như ngồi nhầm đống lửa xông vào phòng làm việc chính của bộ phận marketing, vừa ngay đụng phải Tô Vận Cẩm đang tự đi lấy cho mình cốc nước. Tô Vận Cẩm nhìn cô ta một cái, không nói năng gì, Lục Lộ tự thấy chột dạ, vội vàn khom lưng cúi đầu nhanh nhảu chậy vào chỗ mình ngồi ngoan.
Tô Vận Cẩm trở vào phòng làm việc, ngắm nhìn Lục Lộ qua tấm kính chạy sát xuống sàn, cô gái nhỏ trẻ trung bay bổng, tốt nghiệp đại học chưa đầy một năm, chắc là tối hôm qua chơi bời quá độ hoặc giả sang nay oằn oại ngủ nướng, trong tháng này đây đã là lần thứ hai đi làm muộn. Tô Vận Cẩm không phải một bà sếp khắt khe, cô rất ít khi trách mằng hay can thiệp vào cấp dưới, đa phần các lần đều chỉ giữ im lặng, nhưng ai cần cù phấn đấu, ai biếng nhác qua loa, ai đúng ai sai cô đều nhìn thấy, đều ghi nhớ trong lòng, về mặt thưởng phạt cũng có quyết định của riêng mình. Có điều đối với người lạ lung kiểu nhanh nhảu cổ quái như cô gái Lục Lộ này thì Tô Vận Cẩm cũng vô thức dành cho thêm ít nhiều phần khoan dung, chỉ cần đừng gây ra tai họa gì nghiêm trọng, còn dăm ba lỗi vặt này khác cô cũng chỉ nhắm mắt bỏ qua, bởi cô ngưỡng mộ kiểu tuổi trẻ vô tư chẳng nghĩ ngợi nhiều của Lục Lộ. Cô cũng từng có những năm tháng hoa niên như thế này, nhưng Tô Vận Cẩm khi ấy ra sao chứ? Nhạy cảm, tăm tối, đơn độc, cô cũng không biết ngày ấy tại sao mình lại có thể khó chịu đến thế, đến cả một cuộc tình như thế cũng chẳng thê thay đổi thói tự ti của cô, thế nên cô đã đánh mất nó rồi.
Phải chăng là theo tuổi tác mỗi ngày một nhiều thêm, những thở than vô vị cũng càng lúc càng chất chồng? Tô Vận Cẩm đưa ngón tay lên day day thái dương, có lẽ là giấc mơ lâu lắm rồi không gặp đã biến cô trở nên dễ xúc động thế này, cô sắp xếp lại suy nghĩ, tập trung chú ý, vùi đầu vào công việc. Lúc hết giờ làm việc buổi chiều chưa lâu, khi cô vừa dứt cuộc điện thoại với sếp của cô là Giám đốc bán hàng Từ Chí Hằng, Lục Lộ gõ gõ vào của phòng làm việc của cô và thò đầu vào, hớn ha hớn hở bảo: "Sếp ơi, các an hem phòng mình tối nay hẹn đi "bù khú", phái em sang mời chị, chị đi nhé".
"Không đâu, các bạn đi chơi vui nhé", Tô Vận Cẩm cười cười, lại cúi đầu xuống. Được một lát phát hiện có gì đó không ổn, ngước mắt lên nhìn, mới phát hiện ra Lục Lộ mặt mũi nghiêm trọng đứng ngay trước bàn làm việc của cô, Tô Vận Cẩm không dừng được cảm thấy hơi buồn cười: "Còn gì nữa à?". Lục Lộ nghiêm ngắn hung hồn hỏi: " Chị Tô, tối nay chị phải làm thêm à? Hay có hẹn?... Hay người không khỏe? Nếu tất cả đều không đúng thì tại sao chị lại phải thui thủi một mình làm gì, chị có biết kẻ thù lớn của phụ nữ cô đơn là gì không, hoa nở mau mau mà háu lấy, đừng đợi..." ( Chú thích: Câu thơ của Lục Lộ nói đến nằm trong bài Kim Lũ Y của tác giả Đỗ Thu Nương – đời Đường. Nguyên văn: Khuyến quân mạc tích kim luc y, Khuyến quân tích thủ thiếu niên thì; Hoa khai kham chiết trực tu chết, Mạc đãi vô hoa không chiết chi. Tạm dịch: Chàng oưi chớ tiếc áo thêu vàng, Có chăng tiếc giữ tuổi xuân thì, Hoa nở mau mau mà hái lấy, Đừng đợi hoa tàn biết hái chi)
"Dừng!", Tô Vận Cẩm ngắt ngang luận điệu lộn xộn của Lục Lộ. "Nói chị nghe địa điểm nào." Cô vờ như không thấy Lục Lộ ra dấu tay thắng lợi với đồng nghiệp đang thập thò chờ ngoài cửa, có lẽ cô thực sự cần đến sự thả lỏng thích hợp.
"Ở Tả Ngạn ạ, chúng ta ăn uống ở tầng 2, hát karaoke ở tầng 3, lê la quán bar ở tầng 4... Chờ em, chị Tô, em ngồi xe chị." Lục Lộ tấp tểnh chạy ra ngoài, không phát hiện ra một thoáng nghi ngại của Tô Vận Cẩm.

