Sau việc đó Mạnh Tuyết có gọi điện cho Tô Vận Cẩm, hỏi có phải là cô vẫn còn giận Mạnh Tuyết đã gây ra chuyện chia tay giữa cô và Trình Tranh không. Tô Vận Cẩm phải giải thích với Mạnh Tuyết, thực ra việc tan vỡ giữa cô và Trình Tranh chẳng hề dính dáng đến ai, chuyện với Mạnh Tuyết thực ra chỉ là cái ngòi nổ mà thôi, kể cả không có chuyện tối hôm ấy,thì chia tay cũng chỉ là việc sớm muộn xảy ra. Cô không bực tức gì Mạnh Tuyết, còn sở dĩ không thể đến dự đám cưới, là bởi vì ... lúc ấy cô chưa đủ dũng khí để đụng mặt Trình Tranh.
Cô cởi mở bộc bạch về những chuyện này với Mạnh Tuyết, những khúc mắc bao nhiêu năm trong lòng đã được tháo gỡ, cả hai người đều thấy nhẹ nhõm thanh thản. Những người bạn học cũ còn sát cánh bên nhau đến tận bây giờ còn được mấy người? Mạnh Tuyết cưới xong, quan hệ giữa hai người lại tốt hơn nhiều so với hồi còn đi học, tuy không đến mức tri âm tri kỷ, nhưng suy cho cùng cũng thực sự có chút tình cảm bạn bè.
"Hay quá. Đúng là ngưỡng mộ cậu ấy, có một ông chồng yêu thương mình, một đứa con, một người phụ nữ, suy cho cùng phải như thế mới trọn vẹn." Mạc Úc Hoa nói giọng đầy thèm khát, nói ra khỏi miệng rồi mới thấy lỡ lời, bất giác liếc sang Tô Vận Cẩm, không thấy cô tỏ vẻ gì, mới thầm yên lòng.
Tô Vận Cẩm gật gật đầu, "Đúng thế, đấy cũng là một thứ phúc phận. Mẹ tớ bây giờ cũng giục giã liên hồi, phải sốt ruột gấp mười lần tớ ấy chứ".
"Mẹ cậu lo lắng cũng không phải không có lý, đúng là phải cân nhắc việc này rồi, hói trước có Từ Chí Hằng thì không nói làm gì, bây giờ cũng đã chia tay rồi, cậu cũng nên yêu đương cho đàng hoàng tử tế mới được."
"Tớ bảo sẽ suy nghĩ cũng không phải lời nói đãi bôi với bà cụ đâu, nếu thật có mối tốt, cậu nghĩ là tớ không nắm lấy hay sao?" Tô Vận Cẩm cười bảo.
Mạc Úc Hoa cũng cười, "Ở viện bọn tớ có mấy anh bác sĩ chưa vợ, thế nào, nếu cậu có hứng thú thì tớ cũng không ngại nén lòng mà giới thiệu cho cậu luôn".
"Có cái gì mà nén lòng nén dạ, có thứ tốt thì phải để mọi người cùng hưởng chứ. Có điều đã giao hẹn rồi đấy nhé, cái tay dao phẫu thuật kiểu sát thủ lần trước cậu dắt đến thì không suy xét gì đâu."
"Còn lâu, tuyệt đối làm cậu hài lòng ..."
"À đúng rồi, thủ tục đi nước ngoài của cậu đã làm xong chưa?", Tô Vận Cẩm hỏi Mạc Úc Hoa.
Bệnh viện nơi Mạc Úc Hoa đang làm việc có một cơ sở hợp tác tại Dublin, năm nay đơn xin điều động ra nước ngoài công tác của cô đã được phê duyệt, nghe nói thủ tục đã giải quyết hòm hòm rồi, thế nhưng Tô Vận Cẩm bấy nay vẫn chưa hề nghe thấy cô nhắc tới việc này.
Mạc Úc Hoa do dự một hồi, rồi nói với Tô Vận Cẩm: "Tạm thời thì tớ chưa muốn đi". Cô không nói, Tô Vận Cẩm cũng biết lý do.
"Vì cậu ta? Ồ... Cậu cứ tự cân nhắc cho kĩ đi", Tô Vận Cẩm thở dài. Cô còn có thể nghĩ được, tại sao Mạc Úc Hoa lại không hiểu ra cơ chứ?
Chương 18 - Yêu đương một thời giờ hóa thành tro bụi
Chia tay với Mạc Úc Hoa, mỗi người lên một xe rồi, nụ cười của Tô Vận Cẩm cũng dần nguội lạnh, cô định thần lại, nhằm thẳng hướng nhà mình chạy về.
Lúc đỗ lại, xe của Trình Tranh đã chễm chệ ở đó. Trông thấy xe của anh, Tô Vận Cẩm lại dấy lên thứ cảm giác kì lạ, người ta vẫn nói: "Cảnh vẫn như xưa người đâu tá?", anh của bây giờ, xe cũng đã đổi, người ở bên cạnh cũng đã đổi rồi, anh không còn là con người ôm lấy cô thủ thỉ: "Không được rời bỏ anh" nữa. Nghĩ đến đây, Tô Vận Cẩm vội vã nhắc nhở bản thân, khoảng thời gian tới đây rất có khả năng là họ sẽ đụng độ nhiều, cô không nên chìm đắm vào những hồi ức không đâu, khiến anh trông thấy phải chê cười.
Tô Vận Cẩm vừa đợi thang máy vừa cúi đầu lục tìm chìa khóa, cả một bó hồng to bự nằm trong lòng, đến lúc này đây hóa thành vướng víu. "Đinh đông" một tiếng, cửa thang máy đã mở ra, Tô Vận Cẩm ngẩng đầu, người bên trong bước ra, hai người đụng mặt nhau, tất thẩy đều sững lặng.
Cuối cùng thì anh vẫn phản ứng trước, làm ra vẻ đầy kinh ngạc, hệt như đúng thực bao nhiêu năm mới lần đầu gặp lại, "Vận Cẩm! Sao em lại ở đây?".
Tô Vận Cẩm nhìn chăm chăm vào anh, trong lòng cười gằn một tiếng, trên mặt cũng đồng thời phối hợp ngay một nụ cười đầy bất ngờ, "Em sống ở đây...anh thì sao?".
"Sao mà trùng hợp thế, anh vừa mới dọn về đây từ tuần trước. Đúng là không ngờ, chúng mình cuối cũng lại trở thành hàng xóm, nếu anh bảo thế này là duyên phận em không phận lòng chứ?". Trên khuôn mặt anh là nét nửa cười nửa không cô vốn quen thuộc đến thế, thế nhưng cô lại cảm thấy con người ở trước mặt mình sao mà xa cách.
"Làm sao phải phận lòng, nói không chừng duyên phận của chúng ta chính là làm hàng xóm của nhau cũng nên", cô nương theo lời anh mà nói.
"Hoa hồng đẹp quá", hai bàn tay anh đút trong túi quần, vẻ thư thái thốt ra lời khen ngợi. "Trông thấy bó hoa to thế này anh lại hỏi: "Em ổn không?" thì nghe chừng quá thừa nhỉ? Sao thế, một mình à? Sứ giả tặng hoa không đưa em về hay sao?".
" "Anh ấy" hôm nay không rảnh lắm", Tô Vận Cẩm trả lời qua quýt.
"Ồ...", anh làm ra vẻ đột ngột hiểu sự tình. "Lâu lắm rồi không gặp, mấy năm nay em vẫn khỏe chứ?"
Tô Vận Cẩm cười: "Nhờ trời, cũng coi là tạm ổn".
"Thế thì tốt rồi, thế nên anh mới nói, người ta hiểu về hạnh phúc cũng dăm phương bảy cách." Trình Tranh dường như không phải vô tư mà nói ra câu ấy.
Cô cởi mở bộc bạch về những chuyện này với Mạnh Tuyết, những khúc mắc bao nhiêu năm trong lòng đã được tháo gỡ, cả hai người đều thấy nhẹ nhõm thanh thản. Những người bạn học cũ còn sát cánh bên nhau đến tận bây giờ còn được mấy người? Mạnh Tuyết cưới xong, quan hệ giữa hai người lại tốt hơn nhiều so với hồi còn đi học, tuy không đến mức tri âm tri kỷ, nhưng suy cho cùng cũng thực sự có chút tình cảm bạn bè.
"Hay quá. Đúng là ngưỡng mộ cậu ấy, có một ông chồng yêu thương mình, một đứa con, một người phụ nữ, suy cho cùng phải như thế mới trọn vẹn." Mạc Úc Hoa nói giọng đầy thèm khát, nói ra khỏi miệng rồi mới thấy lỡ lời, bất giác liếc sang Tô Vận Cẩm, không thấy cô tỏ vẻ gì, mới thầm yên lòng.
Tô Vận Cẩm gật gật đầu, "Đúng thế, đấy cũng là một thứ phúc phận. Mẹ tớ bây giờ cũng giục giã liên hồi, phải sốt ruột gấp mười lần tớ ấy chứ".
"Mẹ cậu lo lắng cũng không phải không có lý, đúng là phải cân nhắc việc này rồi, hói trước có Từ Chí Hằng thì không nói làm gì, bây giờ cũng đã chia tay rồi, cậu cũng nên yêu đương cho đàng hoàng tử tế mới được."
"Tớ bảo sẽ suy nghĩ cũng không phải lời nói đãi bôi với bà cụ đâu, nếu thật có mối tốt, cậu nghĩ là tớ không nắm lấy hay sao?" Tô Vận Cẩm cười bảo.
Mạc Úc Hoa cũng cười, "Ở viện bọn tớ có mấy anh bác sĩ chưa vợ, thế nào, nếu cậu có hứng thú thì tớ cũng không ngại nén lòng mà giới thiệu cho cậu luôn".
"Có cái gì mà nén lòng nén dạ, có thứ tốt thì phải để mọi người cùng hưởng chứ. Có điều đã giao hẹn rồi đấy nhé, cái tay dao phẫu thuật kiểu sát thủ lần trước cậu dắt đến thì không suy xét gì đâu."
"Còn lâu, tuyệt đối làm cậu hài lòng ..."
"À đúng rồi, thủ tục đi nước ngoài của cậu đã làm xong chưa?", Tô Vận Cẩm hỏi Mạc Úc Hoa.
Bệnh viện nơi Mạc Úc Hoa đang làm việc có một cơ sở hợp tác tại Dublin, năm nay đơn xin điều động ra nước ngoài công tác của cô đã được phê duyệt, nghe nói thủ tục đã giải quyết hòm hòm rồi, thế nhưng Tô Vận Cẩm bấy nay vẫn chưa hề nghe thấy cô nhắc tới việc này.
Mạc Úc Hoa do dự một hồi, rồi nói với Tô Vận Cẩm: "Tạm thời thì tớ chưa muốn đi". Cô không nói, Tô Vận Cẩm cũng biết lý do.
"Vì cậu ta? Ồ... Cậu cứ tự cân nhắc cho kĩ đi", Tô Vận Cẩm thở dài. Cô còn có thể nghĩ được, tại sao Mạc Úc Hoa lại không hiểu ra cơ chứ?
Chương 18 - Yêu đương một thời giờ hóa thành tro bụi
Chia tay với Mạc Úc Hoa, mỗi người lên một xe rồi, nụ cười của Tô Vận Cẩm cũng dần nguội lạnh, cô định thần lại, nhằm thẳng hướng nhà mình chạy về.
Lúc đỗ lại, xe của Trình Tranh đã chễm chệ ở đó. Trông thấy xe của anh, Tô Vận Cẩm lại dấy lên thứ cảm giác kì lạ, người ta vẫn nói: "Cảnh vẫn như xưa người đâu tá?", anh của bây giờ, xe cũng đã đổi, người ở bên cạnh cũng đã đổi rồi, anh không còn là con người ôm lấy cô thủ thỉ: "Không được rời bỏ anh" nữa. Nghĩ đến đây, Tô Vận Cẩm vội vã nhắc nhở bản thân, khoảng thời gian tới đây rất có khả năng là họ sẽ đụng độ nhiều, cô không nên chìm đắm vào những hồi ức không đâu, khiến anh trông thấy phải chê cười.
Tô Vận Cẩm vừa đợi thang máy vừa cúi đầu lục tìm chìa khóa, cả một bó hồng to bự nằm trong lòng, đến lúc này đây hóa thành vướng víu. "Đinh đông" một tiếng, cửa thang máy đã mở ra, Tô Vận Cẩm ngẩng đầu, người bên trong bước ra, hai người đụng mặt nhau, tất thẩy đều sững lặng.
Cuối cùng thì anh vẫn phản ứng trước, làm ra vẻ đầy kinh ngạc, hệt như đúng thực bao nhiêu năm mới lần đầu gặp lại, "Vận Cẩm! Sao em lại ở đây?".
Tô Vận Cẩm nhìn chăm chăm vào anh, trong lòng cười gằn một tiếng, trên mặt cũng đồng thời phối hợp ngay một nụ cười đầy bất ngờ, "Em sống ở đây...anh thì sao?".
"Sao mà trùng hợp thế, anh vừa mới dọn về đây từ tuần trước. Đúng là không ngờ, chúng mình cuối cũng lại trở thành hàng xóm, nếu anh bảo thế này là duyên phận em không phận lòng chứ?". Trên khuôn mặt anh là nét nửa cười nửa không cô vốn quen thuộc đến thế, thế nhưng cô lại cảm thấy con người ở trước mặt mình sao mà xa cách.
"Làm sao phải phận lòng, nói không chừng duyên phận của chúng ta chính là làm hàng xóm của nhau cũng nên", cô nương theo lời anh mà nói.
"Hoa hồng đẹp quá", hai bàn tay anh đút trong túi quần, vẻ thư thái thốt ra lời khen ngợi. "Trông thấy bó hoa to thế này anh lại hỏi: "Em ổn không?" thì nghe chừng quá thừa nhỉ? Sao thế, một mình à? Sứ giả tặng hoa không đưa em về hay sao?".
" "Anh ấy" hôm nay không rảnh lắm", Tô Vận Cẩm trả lời qua quýt.
"Ồ...", anh làm ra vẻ đột ngột hiểu sự tình. "Lâu lắm rồi không gặp, mấy năm nay em vẫn khỏe chứ?"
Tô Vận Cẩm cười: "Nhờ trời, cũng coi là tạm ổn".
"Thế thì tốt rồi, thế nên anh mới nói, người ta hiểu về hạnh phúc cũng dăm phương bảy cách." Trình Tranh dường như không phải vô tư mà nói ra câu ấy.


