Trình Tranh cảm thấy bước chân cô rời xa, đứng dậy phía sau lưng cô, mặt mũi nhoè mờ nước mắt nói: " Tô Vận Cẩm, cái gì em cũng không nói, tại sao em không nói! Thứ đàn bà ích kỷ này, dựa vào cái gì chỉ có thể là anh đi tìm em, chứ em thì không thể đi tìm anh, bốn năm rồi, anh vẫn cứ ở đây, nhưng em thì ở đâu chứ?"
Thang máy chầm chậm khép lại, cũng che khuất luôn vẻ mặt của Tô Vận Cẩm. Cô ở đâu ư? Cô vốn chẳng đi đâu xa, có điều không dám quay đầu lại.
Từ hôm ấy trở đi, Trình Tranh mất hút khỏi tầm mắt cô, có lẽ anh đã dọn ra khỏi khu nhà này rồi. Cuộc sống của Tô Vận Cẩm khôi phục lại trạng thái yên ổn, điều kỳ lạ là, không còn anh nữa, quan hệ giữa cô với bác sĩ Ngô lại nhạt dần đi. Trong thời gian ấy, bác sĩ Ngô gọi điện hẹn gặp hai lượt, cả hai lượt cô đều tìm cớ thoái thác, dần dà, cũng thưa nhặt liên hệ. Mạc Úc Hoa nói đúng, chuyện nam nữa bây giờ cũng chỉ là như thế thôi, mọi người đều bận rộn, không ai có thời gian để mà tiêu hao sức lực quá nhiều vào chuyện yêu đương. Tình cảm cũng có giá cả, nếu giá thành cao mà lợi nhuận không xác định, kiểu nhập nhằng thế này ai thèm làm chứ? Người ta vẫn nói đàn bà cứng cỏi sợ đàn ông đeo bám, thế nhưng cái kiểu " đàn ông đeo bám" bị hắt hủi nhưng không xa rời, càng chà đạp càng thêm quyết chí rốt cuộc ở đâu rồi? Cũng may là đàn bà con gái bây giờ đã quen rồi, có ai thiếu vắng người nào mà không thể sống được chứ?
Chu Tử Dực ly hôn rồi - bốn năm trước, anh ta ở Thượng Hải, có một lần đêm khuya uống say khướt, lái xe ngoằn ngoèo trên đường, sau đó tông lên dải phân cách, không những con xe Porsche yêu dấu va đập thành một đống sắt thép nhầu nhĩ, đến bản thân anh ta cũng trở thành một thứ đồ chơi tan nát. Sau khi đưa anh ta vào phòng chăm sóc đặc biệt, ông bố bà mẹ lắm tiền tìm cho anh ta bác sĩ và hộ lý giỏi nhất, đắp cho anh ta những thứ thuốc men và điều trị đắt nhất, thế nhưng chỉ đến thăm mấy bận. Vợ sắp cưới của anh ta thường gọi điện đường dài xuyên đại dương từ nước ngoài về cho anh ta, thế nhưng điều ấy cũng chẳng làm cho tình trạng của anh ta cải biến chút nào.
Bạn học ngày xưa đều đến bệnh viện thăm anh ta, duy chỉ có Mạc Úc Hoa không đến. Đến ngày thứ sáu anh ta nằm viện, cô vứt bỏ công việc thực tập ngay sát tầm tay, nhắn nhủ một tiếng với giáo viên hướng dẫn, cũng bất chấp có được đồng ý hay không đã một mình bay thẳng đến Thượng Hải, áo xống chưa kịp thay ra đã một mực săn sóc trước giường bệnh Chu Tử Dực. Chu Tử Dực khi ấy cảm thấy ngại ngùng, nhưng không thể phủ nhận, trong tình hình đó, anh ta cần đến cô.
Lúc ở Thượng Hải, Mạc Úc Hoa biết được chuyện của Tô Vận Cẩm, gọi điện thoại về cho cô. Tô Vận Cẩm trên điện thoại cũng không tài nào hiểu được. Chu Tử Dực là cái thá gì chứ, đến cô còn chẳng thể quên nổi năm cấp III ấy, thái độ của anh ta cự tuyệt Mạc Úc Hoa khiến người ta vô cùng khó chịu. Cứ cho là chuyện cũ không nhắc, thế nhưng cùng lắm thì anh ta cũng chỉ là một người bạn học cùng cấp III chẳng mấy khi liên lạc, sự nghiệp tình yêu của anh ta đều bội thu, đắc chí biết bao, thế mà vừa xảy ra chuyện, dựa vào cái gì mà một người ban đầu bị anh ta trốn tránh như thú dữ gặp cơn hồng thuỷ lại phải vì anh mà làm thế này.
Cô thấy không đáng thay cho Mạc Úc Hoa, đàn bà có lúc ngu ngốc thế đấy.
Cứ như thế, Mạc Úc Hoa săn sóc Chu Tử Dực hai tháng trời, tận đến lúc anh ta có thể xuống giường đi lại. Kiến thức chuyên khoa cộng với nết chịu thương chịu khó của cô đối với anh ta khi đó chẳng khác gì cứu tinh từ trên trời rơi xuống. Anh ta dựa dẫm vào cô như thế, nửa đêm tỉnh giấc trên giường bệnh không thấy cô, lòng dạ như lửa đối; không phải cơm cô bưng đến, đều không có cảm giác muốn ăn.
Thế nhưng vết thương của anh ta cuối cùng cũng khỏi, hôm anh ta xuất viện, bố mẹ, bạn bè, cấp dưới đến đón anh ta chật kín phòng bệnh, anh ta cũng không biết Mạc Úc Hoa đã rời đi tự lúc nào. Tối hôm ấy, anh ta gọi điện thoại cho Mạc Úc Hoa, bảo: " Úc Hoa, tớ cảm ơn cô, vĩnh viễn không bao giờ quên, nếu có một ngày cậu cần đến tớ, thì cho dù là nước sôi lửa bỏng tớ cũng lao vào vì cậu."
Mạc Úc Hoa thông minh chẳng đến cỡ nào, nhưng cô biết Chu Tử Dực là một người khôn ngoan, cái gì cũng có giá hết, cái " nước sôi lửa bỏng" mà anh ra nói chính là cái giá anh ta đưa cho cô. Nhưng cô không cần đến thứ này, vậy nên cô nói rõ ràng với anh ta trên điện thoại, " Tớ cần cậu lao vào nước sôi lửa bỏng làm gì, đừng có coi bản thân mình ghê gớm đến thế, tớ đi Thượng Hải, không phải vì cậu, mà là vì bản thân tớ. Cậu chẳng phải nợ nần gì hết.". Cô khiến anh ta được thanh thản, nhưng chủ yếu là khiến mình nhẹ nhõm.
Nửa năm sau khi bệnh anh ta bình phục, cô nhận được thiếp mời đám cưới của anh ta. Cô vợ chưa cưới xinh đẹp cuối cùng đã du học trở về, kẻ có tình cuối cùng đã kết mối lương duyên.
Vậy nên bây giờ Mạc Úc Hoa nói với Tô Vận Cẩm: " Ly hôn? Cậu ta kết hôn chẳng liên quan gì đến tớ, ly hôn thì dính dáng gì?"
Lời nói khỏi miệng đương nhiên là nhẹ nhõm, Tô Vận Cẩm định nói, nếu thật chẳng can hệ gì, tôi gì cậu phải lần lữa trì hoãn thời gian đi nước ngoài? Nếu không vì người đàn ông "chẳng dính dáng gì" đó, thì là vì ai?
Ngày 9 tháng 9 Âm lịch, Quan Âm Đản.
Người Lĩnh Nam tín mộ Phật rất đông, đến ngày này, ở các đền chùa miếu mạo lớn thiện nam tín nữ như mắc cửi.
Thang máy chầm chậm khép lại, cũng che khuất luôn vẻ mặt của Tô Vận Cẩm. Cô ở đâu ư? Cô vốn chẳng đi đâu xa, có điều không dám quay đầu lại.
Từ hôm ấy trở đi, Trình Tranh mất hút khỏi tầm mắt cô, có lẽ anh đã dọn ra khỏi khu nhà này rồi. Cuộc sống của Tô Vận Cẩm khôi phục lại trạng thái yên ổn, điều kỳ lạ là, không còn anh nữa, quan hệ giữa cô với bác sĩ Ngô lại nhạt dần đi. Trong thời gian ấy, bác sĩ Ngô gọi điện hẹn gặp hai lượt, cả hai lượt cô đều tìm cớ thoái thác, dần dà, cũng thưa nhặt liên hệ. Mạc Úc Hoa nói đúng, chuyện nam nữa bây giờ cũng chỉ là như thế thôi, mọi người đều bận rộn, không ai có thời gian để mà tiêu hao sức lực quá nhiều vào chuyện yêu đương. Tình cảm cũng có giá cả, nếu giá thành cao mà lợi nhuận không xác định, kiểu nhập nhằng thế này ai thèm làm chứ? Người ta vẫn nói đàn bà cứng cỏi sợ đàn ông đeo bám, thế nhưng cái kiểu " đàn ông đeo bám" bị hắt hủi nhưng không xa rời, càng chà đạp càng thêm quyết chí rốt cuộc ở đâu rồi? Cũng may là đàn bà con gái bây giờ đã quen rồi, có ai thiếu vắng người nào mà không thể sống được chứ?
Chu Tử Dực ly hôn rồi - bốn năm trước, anh ta ở Thượng Hải, có một lần đêm khuya uống say khướt, lái xe ngoằn ngoèo trên đường, sau đó tông lên dải phân cách, không những con xe Porsche yêu dấu va đập thành một đống sắt thép nhầu nhĩ, đến bản thân anh ta cũng trở thành một thứ đồ chơi tan nát. Sau khi đưa anh ta vào phòng chăm sóc đặc biệt, ông bố bà mẹ lắm tiền tìm cho anh ta bác sĩ và hộ lý giỏi nhất, đắp cho anh ta những thứ thuốc men và điều trị đắt nhất, thế nhưng chỉ đến thăm mấy bận. Vợ sắp cưới của anh ta thường gọi điện đường dài xuyên đại dương từ nước ngoài về cho anh ta, thế nhưng điều ấy cũng chẳng làm cho tình trạng của anh ta cải biến chút nào.
Bạn học ngày xưa đều đến bệnh viện thăm anh ta, duy chỉ có Mạc Úc Hoa không đến. Đến ngày thứ sáu anh ta nằm viện, cô vứt bỏ công việc thực tập ngay sát tầm tay, nhắn nhủ một tiếng với giáo viên hướng dẫn, cũng bất chấp có được đồng ý hay không đã một mình bay thẳng đến Thượng Hải, áo xống chưa kịp thay ra đã một mực săn sóc trước giường bệnh Chu Tử Dực. Chu Tử Dực khi ấy cảm thấy ngại ngùng, nhưng không thể phủ nhận, trong tình hình đó, anh ta cần đến cô.
Lúc ở Thượng Hải, Mạc Úc Hoa biết được chuyện của Tô Vận Cẩm, gọi điện thoại về cho cô. Tô Vận Cẩm trên điện thoại cũng không tài nào hiểu được. Chu Tử Dực là cái thá gì chứ, đến cô còn chẳng thể quên nổi năm cấp III ấy, thái độ của anh ta cự tuyệt Mạc Úc Hoa khiến người ta vô cùng khó chịu. Cứ cho là chuyện cũ không nhắc, thế nhưng cùng lắm thì anh ta cũng chỉ là một người bạn học cùng cấp III chẳng mấy khi liên lạc, sự nghiệp tình yêu của anh ta đều bội thu, đắc chí biết bao, thế mà vừa xảy ra chuyện, dựa vào cái gì mà một người ban đầu bị anh ta trốn tránh như thú dữ gặp cơn hồng thuỷ lại phải vì anh mà làm thế này.
Cô thấy không đáng thay cho Mạc Úc Hoa, đàn bà có lúc ngu ngốc thế đấy.
Cứ như thế, Mạc Úc Hoa săn sóc Chu Tử Dực hai tháng trời, tận đến lúc anh ta có thể xuống giường đi lại. Kiến thức chuyên khoa cộng với nết chịu thương chịu khó của cô đối với anh ta khi đó chẳng khác gì cứu tinh từ trên trời rơi xuống. Anh ta dựa dẫm vào cô như thế, nửa đêm tỉnh giấc trên giường bệnh không thấy cô, lòng dạ như lửa đối; không phải cơm cô bưng đến, đều không có cảm giác muốn ăn.
Thế nhưng vết thương của anh ta cuối cùng cũng khỏi, hôm anh ta xuất viện, bố mẹ, bạn bè, cấp dưới đến đón anh ta chật kín phòng bệnh, anh ta cũng không biết Mạc Úc Hoa đã rời đi tự lúc nào. Tối hôm ấy, anh ta gọi điện thoại cho Mạc Úc Hoa, bảo: " Úc Hoa, tớ cảm ơn cô, vĩnh viễn không bao giờ quên, nếu có một ngày cậu cần đến tớ, thì cho dù là nước sôi lửa bỏng tớ cũng lao vào vì cậu."
Mạc Úc Hoa thông minh chẳng đến cỡ nào, nhưng cô biết Chu Tử Dực là một người khôn ngoan, cái gì cũng có giá hết, cái " nước sôi lửa bỏng" mà anh ra nói chính là cái giá anh ta đưa cho cô. Nhưng cô không cần đến thứ này, vậy nên cô nói rõ ràng với anh ta trên điện thoại, " Tớ cần cậu lao vào nước sôi lửa bỏng làm gì, đừng có coi bản thân mình ghê gớm đến thế, tớ đi Thượng Hải, không phải vì cậu, mà là vì bản thân tớ. Cậu chẳng phải nợ nần gì hết.". Cô khiến anh ta được thanh thản, nhưng chủ yếu là khiến mình nhẹ nhõm.
Nửa năm sau khi bệnh anh ta bình phục, cô nhận được thiếp mời đám cưới của anh ta. Cô vợ chưa cưới xinh đẹp cuối cùng đã du học trở về, kẻ có tình cuối cùng đã kết mối lương duyên.
Vậy nên bây giờ Mạc Úc Hoa nói với Tô Vận Cẩm: " Ly hôn? Cậu ta kết hôn chẳng liên quan gì đến tớ, ly hôn thì dính dáng gì?"
Lời nói khỏi miệng đương nhiên là nhẹ nhõm, Tô Vận Cẩm định nói, nếu thật chẳng can hệ gì, tôi gì cậu phải lần lữa trì hoãn thời gian đi nước ngoài? Nếu không vì người đàn ông "chẳng dính dáng gì" đó, thì là vì ai?
Ngày 9 tháng 9 Âm lịch, Quan Âm Đản.
Người Lĩnh Nam tín mộ Phật rất đông, đến ngày này, ở các đền chùa miếu mạo lớn thiện nam tín nữ như mắc cửi.

