Tận đến lúc bắp chân dội đến mọt cơn đau điếng, cậu mới buông cô ra. Tô Vận Cẩm run rẩy lùi lại một bước, cố sức dùng tay quệt ngang môi, cũng là quệt hết những kinh hãi cùng ngại ngùng trên khuôn mặt, quay đầu đi tiếp. Lần này Trình Tranh không đuổi theo nữa, cậu chỉ sững sờ ngóng cô cahỵ xa dần, rồi khe khẽ thốt lên: "Tôi chẳng muốn làm thế nào hết, chỉ là không biết phải phải làm thế nào mới có thể khiến cậu nhìn đến tôi. Từ trước đến nay đều là vậy."
Cậu không rõ là cô có nghe hay không, trong lòng bỗng nhiên sáng rõ như ngộ ra chân lý, hoá ra là thế ... Hoá ra là thế!
Về đến cửa lớp, Trình Tranh trông thấy mấy cái đầu đang tò mò nhòm ngó. Chu Tử Dực từ đám đó thò đầu ra, nhìn thấy cậu quay trở lại, liền bám chặt lấy vai cậu, khẽ giọng hỏi: "Người anh em, vừa nãy cậu đuổi kịp rồi không đánh con nhỏ đó đấy chứ?".
"Phì!" Trình Tranh hất bàn tay đang đặt trên vai của mình ra, không thèm trả lời thứ câu hỏi vớ vẩn như thế. Chu Tử Dực gượng cười tiếp tục xáp lại: "Tớ bảo này, cậu đừng có nghĩ ngợi quá, thằng con trai nào gặp phải chuyện này cũng cảm thấy cấu hổ nhục nhã như thế thôi mà".
"Cậu biến đi, đừng phiền tôi". Trình Tranh cười cười, phởn phơ đi về chỗ ngồi, tâm tư vẫn còn đang chìm đắm trong vị ngọt ngào của đôi môi Tô Vận Cẩm, cảm thấy trái tim này không còn thuộc về bản thân nữa, tự nhiên cũng chẳng để ý đến ánh mắt cảm thông của bạn bè của bạn bè xung quanh đang nhìn vào mình.
Chu Tử Dực thì thào phía sau cậu: "Anh chàng nay trúng tà rồi, bị một con bé nhà quê sỉ nhục như thế, mà lại cười hớn ha hớn hở, chắc không đến nỗi bị kích động quá độ thế chứ?".
Cả buổi tối hôm ấy Tô Vận Cẩm không xuất hiện ở lớp học nữa, lúc giáo viên trực đi kiểm tra chuyên cần, Mạc Úc Hoa nộp một tờ đơn xin phép nghỉ học cho cô.
Anh chàng Trình Tranh "bị kích động quá độ" thì cứ ngóng nhìn chỗ ngồi bỏ trống phái trước, cả buổi tối đều cảm thấy ngơ ngẩn.
Trong mắt các bạn học, mối quan hệ giữa Trình Tranh và Tô Vận Cẩm sau "sự kiện băng vệ sinh" cũng chẳng có gì khác đi. Trình Tranh vẫn thường xuyên vô cớ gây sự trên chọc Vận Cẩm như xưa,
Vận Cẩm thì vẫn cứ im lìm chống đỡ, bọn họ đều không hề mở miệng nhắc tới sự việc đó, cũng không có người ngoài cuộc nào cố tình khơi ra, dương như chưa từng có chuyện gì xảy ra hết. Thế nhưng Trình Tranh biết rằng, nó chỉ là có vẻ chưa từng chưa từng xảy ra thôi, còn trong tim anh chàng, những gì cần sinh ra thì đã sớm nảy mầm từ lâu. Nhìn khuôn mặt của Tô Vận Cẩm cậu chịu không thể đoán ra suy nghĩ của cô, cô càng không tỏ vẻ gì, con tim cậu chàng càng chẳng có lấy một manh mối nào.
Có lúc Trình Tranh nghĩ, nếu như thái độ của cô đối với cậu cay nghiệt một chút, đốp lại cậu một, hai lượt, hoặc giả mắng chửi cậu "lưu manh", có lẽ cậu sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, bởi chí ít điều này chứng minh rằng nụ hôn buổi tối hôm ấy là có thực, chứ không phải chỉ là cơn mộng mị hão huyền một mình cậu vẽ vời ra. Cô có nghe thấy câu nói cuối cùng mà cậu thốt ra không, rốt cuộc cô có biết cậu đang nghĩ gì không? Bất kể ra sao đi nữa, cũng đừng nên không mảy may lay động thế này.
Cậu không còn nói những lời độc địa, nhưng vẫn thích cố ý thò chân xuống gầm ghế của cô mà lay qua lay lại, cô cứ cau mày quay xuống cậu lại làm mặt vô tội cười; tấm lưng cô gầy guộc, có lúc qua lớp vải áo đồng phục màu xanh giặt đã phai màu lờ mờ nhìn thấy được sợi dây áo con màu trắng, Trình Tranh không dám tưởng tượng thêm, mỗi lần ngó mắt nhìn đều cảm thấy mặt đỏ bừng, tim đập rộn. Rất nhiều năm sau đó, Trình Tranh cứ nghĩ lại mùa hè của năm thứ ba trung học ấy, cậu ngắm nhìn cô ở phía sau, trong lòng vẫn dấy lên vị ngọt ngào ngơ ngẩn.
Như Trình Tranh thấy, tư duy logic của Tô Vận Cẩm đúng là lộn xộn. Theo ấn tượng của cậu, xưa nay cô chưa từng qua được môn Số học. Cái khiến người ta bực tức nhất là, bình thường lúc cô đụng phải những câu không hiểu, cứ toàn một thân một mình xoay xoả, rõ ràng ở phía sau cô có một người hăng hái giúp đỡ đang gào thét trong câm lặng: hỏi tôi đi, hỏi tôi đi mà! Thế nhưng trước nay cô đều không cảm nhận được điều ấy. Đến lúc thật bí bách cùng cực cô thà hỏi Tống Minh chứ chưa từng hỏi cậu.
Cái cậu Tống Minh đó, Anh ngữ thì cừ, nhưng mấy môn Toán, Lý, Hoá thì xoàng xoàng thôi. Rất nhiều lần Trình Tranh ở phía sau nghe cậu ta giảng giải cho Tô Vận Cẩm, cơ man là lời lẽ tầm phào, có điều chẳng có gì căng thẳng nghiêm trọng, hai người trong cuộc kẻ hỏi người đáp ôn tồn chậm rãi, ngược lại anh chàng Trình Tranh ngoài cuộc đứng nhìn thì tức phát khùng. Cho đến một hôm, Trình Tranh chịu hết xiết khi thấy Tô Vận Cẩm vì một câu đại số điển hình đến mức không thể điển hình hơn mà phải bàn luận cả nửa ngày với Tống Minh, lúc tan học đi qua người cô, cậu chàng đùng đùng hung hãn lấy tay đập mạnh lên bàn cô một tờ nháp viết kín đặc đường hướng và các bước giải bài, sau đó không cho cô cơ hội từ chối, vội vã chạy biến đi. Đến lúc anh chàng trở về chỗ ngồi, đã thấy Tô Vận Cẩm giơ tờ nháp trong tay lên định nói gì đó với cậu.
"Cậu đừng nghĩ linh tinh, chỉ là tôi thực tình không chịu được người khác ngu ngốc thế", Trình Tranh vượt lên ngang với cô, đỏ mặt phân bua.
Tô Vận Cẩm nghe thấy thế cũng chậm rãi rành rọt đáp lời: "Cậu cũng đừng nghĩ vớ vẩn, chỉ là tôi muốn hỏi cậu xem đây là chữ gì".
Cậu không rõ là cô có nghe hay không, trong lòng bỗng nhiên sáng rõ như ngộ ra chân lý, hoá ra là thế ... Hoá ra là thế!
Về đến cửa lớp, Trình Tranh trông thấy mấy cái đầu đang tò mò nhòm ngó. Chu Tử Dực từ đám đó thò đầu ra, nhìn thấy cậu quay trở lại, liền bám chặt lấy vai cậu, khẽ giọng hỏi: "Người anh em, vừa nãy cậu đuổi kịp rồi không đánh con nhỏ đó đấy chứ?".
"Phì!" Trình Tranh hất bàn tay đang đặt trên vai của mình ra, không thèm trả lời thứ câu hỏi vớ vẩn như thế. Chu Tử Dực gượng cười tiếp tục xáp lại: "Tớ bảo này, cậu đừng có nghĩ ngợi quá, thằng con trai nào gặp phải chuyện này cũng cảm thấy cấu hổ nhục nhã như thế thôi mà".
"Cậu biến đi, đừng phiền tôi". Trình Tranh cười cười, phởn phơ đi về chỗ ngồi, tâm tư vẫn còn đang chìm đắm trong vị ngọt ngào của đôi môi Tô Vận Cẩm, cảm thấy trái tim này không còn thuộc về bản thân nữa, tự nhiên cũng chẳng để ý đến ánh mắt cảm thông của bạn bè của bạn bè xung quanh đang nhìn vào mình.
Chu Tử Dực thì thào phía sau cậu: "Anh chàng nay trúng tà rồi, bị một con bé nhà quê sỉ nhục như thế, mà lại cười hớn ha hớn hở, chắc không đến nỗi bị kích động quá độ thế chứ?".
Cả buổi tối hôm ấy Tô Vận Cẩm không xuất hiện ở lớp học nữa, lúc giáo viên trực đi kiểm tra chuyên cần, Mạc Úc Hoa nộp một tờ đơn xin phép nghỉ học cho cô.
Anh chàng Trình Tranh "bị kích động quá độ" thì cứ ngóng nhìn chỗ ngồi bỏ trống phái trước, cả buổi tối đều cảm thấy ngơ ngẩn.
Trong mắt các bạn học, mối quan hệ giữa Trình Tranh và Tô Vận Cẩm sau "sự kiện băng vệ sinh" cũng chẳng có gì khác đi. Trình Tranh vẫn thường xuyên vô cớ gây sự trên chọc Vận Cẩm như xưa,
Vận Cẩm thì vẫn cứ im lìm chống đỡ, bọn họ đều không hề mở miệng nhắc tới sự việc đó, cũng không có người ngoài cuộc nào cố tình khơi ra, dương như chưa từng có chuyện gì xảy ra hết. Thế nhưng Trình Tranh biết rằng, nó chỉ là có vẻ chưa từng chưa từng xảy ra thôi, còn trong tim anh chàng, những gì cần sinh ra thì đã sớm nảy mầm từ lâu. Nhìn khuôn mặt của Tô Vận Cẩm cậu chịu không thể đoán ra suy nghĩ của cô, cô càng không tỏ vẻ gì, con tim cậu chàng càng chẳng có lấy một manh mối nào.
Có lúc Trình Tranh nghĩ, nếu như thái độ của cô đối với cậu cay nghiệt một chút, đốp lại cậu một, hai lượt, hoặc giả mắng chửi cậu "lưu manh", có lẽ cậu sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, bởi chí ít điều này chứng minh rằng nụ hôn buổi tối hôm ấy là có thực, chứ không phải chỉ là cơn mộng mị hão huyền một mình cậu vẽ vời ra. Cô có nghe thấy câu nói cuối cùng mà cậu thốt ra không, rốt cuộc cô có biết cậu đang nghĩ gì không? Bất kể ra sao đi nữa, cũng đừng nên không mảy may lay động thế này.
Cậu không còn nói những lời độc địa, nhưng vẫn thích cố ý thò chân xuống gầm ghế của cô mà lay qua lay lại, cô cứ cau mày quay xuống cậu lại làm mặt vô tội cười; tấm lưng cô gầy guộc, có lúc qua lớp vải áo đồng phục màu xanh giặt đã phai màu lờ mờ nhìn thấy được sợi dây áo con màu trắng, Trình Tranh không dám tưởng tượng thêm, mỗi lần ngó mắt nhìn đều cảm thấy mặt đỏ bừng, tim đập rộn. Rất nhiều năm sau đó, Trình Tranh cứ nghĩ lại mùa hè của năm thứ ba trung học ấy, cậu ngắm nhìn cô ở phía sau, trong lòng vẫn dấy lên vị ngọt ngào ngơ ngẩn.
Như Trình Tranh thấy, tư duy logic của Tô Vận Cẩm đúng là lộn xộn. Theo ấn tượng của cậu, xưa nay cô chưa từng qua được môn Số học. Cái khiến người ta bực tức nhất là, bình thường lúc cô đụng phải những câu không hiểu, cứ toàn một thân một mình xoay xoả, rõ ràng ở phía sau cô có một người hăng hái giúp đỡ đang gào thét trong câm lặng: hỏi tôi đi, hỏi tôi đi mà! Thế nhưng trước nay cô đều không cảm nhận được điều ấy. Đến lúc thật bí bách cùng cực cô thà hỏi Tống Minh chứ chưa từng hỏi cậu.
Cái cậu Tống Minh đó, Anh ngữ thì cừ, nhưng mấy môn Toán, Lý, Hoá thì xoàng xoàng thôi. Rất nhiều lần Trình Tranh ở phía sau nghe cậu ta giảng giải cho Tô Vận Cẩm, cơ man là lời lẽ tầm phào, có điều chẳng có gì căng thẳng nghiêm trọng, hai người trong cuộc kẻ hỏi người đáp ôn tồn chậm rãi, ngược lại anh chàng Trình Tranh ngoài cuộc đứng nhìn thì tức phát khùng. Cho đến một hôm, Trình Tranh chịu hết xiết khi thấy Tô Vận Cẩm vì một câu đại số điển hình đến mức không thể điển hình hơn mà phải bàn luận cả nửa ngày với Tống Minh, lúc tan học đi qua người cô, cậu chàng đùng đùng hung hãn lấy tay đập mạnh lên bàn cô một tờ nháp viết kín đặc đường hướng và các bước giải bài, sau đó không cho cô cơ hội từ chối, vội vã chạy biến đi. Đến lúc anh chàng trở về chỗ ngồi, đã thấy Tô Vận Cẩm giơ tờ nháp trong tay lên định nói gì đó với cậu.
"Cậu đừng nghĩ linh tinh, chỉ là tôi thực tình không chịu được người khác ngu ngốc thế", Trình Tranh vượt lên ngang với cô, đỏ mặt phân bua.
Tô Vận Cẩm nghe thấy thế cũng chậm rãi rành rọt đáp lời: "Cậu cũng đừng nghĩ vớ vẩn, chỉ là tôi muốn hỏi cậu xem đây là chữ gì".


