- Nhưng anh đừng sợ, dù cho bà đề quyết mà mình không có cũng chẳng sao. Phi Diệp biết Lâm huê tin tưởng mình, chàng sắp đặt trong trí một chương trình cho Lâm Huê hành động nên lựa lời nói:
- Em nên biết dầu anh vô tội nhưng một người có quyền thế như vậy và một người là thám tử, nếu họ toa rập đồng ý bắt anh đem đi cũng vẫn được như thường, làm sao anh cải lại miệng họ?
Lâm Huê lo âu ôm chầm lấy Phi Diệp như sợ mất:
- Vậy thì em phải làm sao hở anh? Hay là em xuất ra số tiền đó trả cho bà ta cho rồi?
Phi Diệp cảm động ôm người yêu cười thương hại:
- Dầu em hết lòng với anh như vậy thì tai tiếng cũng loan đi và công tố viện có quyền truy tố, lúc ấy anh tin rằng ba em sẽ không chịu gả em cho một tướng cướp đâu.
Lâm Huê lo âu:
- Vậy thì phải làm sao anh ơi, xa anh em chết mất... Phi Diệp vuốt ve bờ vai nàng:
- Anh tin anh có đủ thông minh nhận định vụ này quan trọng, em có thể gặp bà Diamond và bịt miệng bả ngay bất cứ lúc nào, em hiểu không? Lâm Huê run rẩy nói lập cập:
- Vậy thì em phải thủ tiêu bả sao?
Phi Diệp tỏ vẻ cương quyết gật đầu:
- Đúng, em phải bịt miệng bả bất cứ lúc nào càng sớm càng tốt. Lâm Huê sợ sệt:
- Nhưng em biết phải làm sao?
Phi Diệp nói:
- Anh có một thứ độc dược rất mạnh... Nhưng người ta uống sẽ bịnh nặng và ba ngày sau tự nhiên phát biến chứng mà chết, em có thể tìm dịp cho bả uống, nếu em thuyết phục bả bỏ qua vụ này không nổi.
Lâm Huê gật đầu:
- Nếu làm việc này mà kín đáo được thì em sẽ làm, miễn là cứu được anh và giữ được hạnh phúc cho chúng ta.
Phi Diệp khôn khéo khuyến khích nàng bằng những cái hôn tha thiết nóng bỏng đầy nghệ thuật mà chàng đã học được của Tây Phương. Lâm Huê mê đi trong vòng tay âu yếm của người tình, người mà nàng coi như chính sinh mạng nàng. Càng yêu thì càng lo, Lâm Huê thì thào qua hơi thở dồn dập:
- Xem ý bà Diamond quyết hại anh đó, vậy anh lấy thuốc đưa cho em để chiều nay em gặp bả làm bộ mua một cặp hột xoàn làm bông tai rồi ra tay gấp mới được. Vì tánh Lâm Huê hồn nhiên, hơn nữa bị tình yêu thúc đẩy, nàng không hề nghĩ đến hậu quả, cũng chẳng sợ mình sẽ thành kẻ sát nhân nàng chỉ còn nghĩ một điều duy nhất phải làm cho bằng đựơc là cứu Phi Diệp.
Rồi Lâm Huê nhất nhất theo sự điều khiển của Phi Diệp, chàng bảo nàng:
- Em khoan thay đồ, bây giờ hãy đưa anh đi lấy đã, sau đó anh sẽ thưởng em rất nhiều.
Lâm Huê đặt ngón tay lên môi chàng:
- Em muốn anh thưởng một đám cưới chứ không thích chi hết. Phi Diệp nghĩ đến Tường Vân, nhưng chàng gật đầu liền:
- Nhất định là anh phải ăn khao bằng một đám cưới nếu em thành công.. Còn nếu em thất bại thì chắc chắn phen này anh ở tù rục xương em ạ. Lâm Huê nhẩy lên cổ chàng hôn túi bụi:
- Nhất định em sẽ thành công, phải thành công anh a... anh treo giải thưởng bằng một đám cưới thì em sẽ hết lòng và có can đảm làm tất cả mọi việc cho anh vừa lòng.
Phi Diệp gỡ tay nàng:
- Để anh đi thay đồ còn đi lấy độc dược chớ, trưa rồi nè.
Lâm Huê không hỏi Phi Diệp đi lấy độc dược ở đâu, nàng ngoan ngoãn lái xe đưa Phi Diệp đi theo ý muốn của chàng.
Phi Diệp chỉ cho nàng lái đến nhà mẹ ruột, chàng bảo:
- Anh vô đây chừng năm phút, em ở đây chờ anh.
Đã biết mẹ chàng có những thứ độc dược đặc biệt tự bả bào chế trong phòng thí nghiệm riêng. Phi Diệp đi lối cửa dưới thang lên lầu bên này rồi cúi mình đi qua một hẻm nhỏ vào phòng làm việc của bà Lệ hằng. Mẹ chàng nghe động quay lại:
- Con, sao mấy hôm nay không thấy con, việc cưới vợ cho con làm sao, đến đâu rồi.
Phi Diệp đáp:
- Chắc chờ một hai tháng nữa mẹ à.
Bà Lệ Hằng ngạc nhiên:
- Sao hôm trước con nói phải cưới gấp?
Phi Diệp phải tìm cớ dối mẹ:
- Tại bà Tường Lan kỳ cục quá nên con chờ họ hối thúc con mới làm đám cưới, mình là trai đâu có lỗ mà mẹ sợ.
Bà Lệ Hằng mỉm cười gật đầu:
- Phải.. Con trai đâu có sợ ế.. Nhất là thời buổi chiến chinh này, con xử sự như thế rất phải, có điều mẹ thương con Tường Vân lắm, thấy nó hiền dịu mẹ không mốun để nó buồn khổ như mẹ trước kia.
Phi Diệp đã dối mẹ là Tường Vân mua xe và biệt thự đó cho chàng làm cho bà Lệ hằng càng thương nên mới băn khoăn nhắc nhở cưới nàng.
Phi Diệp cà rà đi lui đi tới nhìn mấy cái nhãn dán ở những ve thuốc rồi thừa lúc mẹ sơ ý chàng lấy một ve bỏ túi, thứ thuốc này chàng đã có lần nghe mẹ nói tác dụng của nó đúng như những lời chàng đã cho Lâm Huê hay.
Trong lúc Lâm Huê chờ chàng ở ngoài, Phi Diệp đã tính thầm trong trí:
- Khi mà Lâm Huê ra tay lo vụ này thì mình phải ở nhà với Tường Vân cho Tường Linh thấy sự hiện diện của mình như thế công việc mới không đổ bể được. Phi Diệp tính toán xong xuôi vui vẻ ra xe đưa ve thuốc cho Lâm Huê mà bảo:
- Em bỏ vô bóp đi rồi đưa anh về nhà, em đi lo vụ này sau khi có tin gì anh sẽ tới chớ em không nên đến anh, chúng ta phải hy sinh vài ngày xa nhau em ạ. Lâm Huê gật đầu nhưng ngập ngừng nói:
- Trong khi em mắc lo việc cho anh thì em không muốn anh ở bên Tường Vân mà phản bội tình em, anh phải hứa như thế em mới có can đảm làm việc này. Phi Diệp gật đại nhưng trong lòng đã ngán nết ghen của Lâm Huê, chàng nghĩ:
- Em nên biết dầu anh vô tội nhưng một người có quyền thế như vậy và một người là thám tử, nếu họ toa rập đồng ý bắt anh đem đi cũng vẫn được như thường, làm sao anh cải lại miệng họ?
Lâm Huê lo âu ôm chầm lấy Phi Diệp như sợ mất:
- Vậy thì em phải làm sao hở anh? Hay là em xuất ra số tiền đó trả cho bà ta cho rồi?
Phi Diệp cảm động ôm người yêu cười thương hại:
- Dầu em hết lòng với anh như vậy thì tai tiếng cũng loan đi và công tố viện có quyền truy tố, lúc ấy anh tin rằng ba em sẽ không chịu gả em cho một tướng cướp đâu.
Lâm Huê lo âu:
- Vậy thì phải làm sao anh ơi, xa anh em chết mất... Phi Diệp vuốt ve bờ vai nàng:
- Anh tin anh có đủ thông minh nhận định vụ này quan trọng, em có thể gặp bà Diamond và bịt miệng bả ngay bất cứ lúc nào, em hiểu không? Lâm Huê run rẩy nói lập cập:
- Vậy thì em phải thủ tiêu bả sao?
Phi Diệp tỏ vẻ cương quyết gật đầu:
- Đúng, em phải bịt miệng bả bất cứ lúc nào càng sớm càng tốt. Lâm Huê sợ sệt:
- Nhưng em biết phải làm sao?
Phi Diệp nói:
- Anh có một thứ độc dược rất mạnh... Nhưng người ta uống sẽ bịnh nặng và ba ngày sau tự nhiên phát biến chứng mà chết, em có thể tìm dịp cho bả uống, nếu em thuyết phục bả bỏ qua vụ này không nổi.
Lâm Huê gật đầu:
- Nếu làm việc này mà kín đáo được thì em sẽ làm, miễn là cứu được anh và giữ được hạnh phúc cho chúng ta.
Phi Diệp khôn khéo khuyến khích nàng bằng những cái hôn tha thiết nóng bỏng đầy nghệ thuật mà chàng đã học được của Tây Phương. Lâm Huê mê đi trong vòng tay âu yếm của người tình, người mà nàng coi như chính sinh mạng nàng. Càng yêu thì càng lo, Lâm Huê thì thào qua hơi thở dồn dập:
- Xem ý bà Diamond quyết hại anh đó, vậy anh lấy thuốc đưa cho em để chiều nay em gặp bả làm bộ mua một cặp hột xoàn làm bông tai rồi ra tay gấp mới được. Vì tánh Lâm Huê hồn nhiên, hơn nữa bị tình yêu thúc đẩy, nàng không hề nghĩ đến hậu quả, cũng chẳng sợ mình sẽ thành kẻ sát nhân nàng chỉ còn nghĩ một điều duy nhất phải làm cho bằng đựơc là cứu Phi Diệp.
Rồi Lâm Huê nhất nhất theo sự điều khiển của Phi Diệp, chàng bảo nàng:
- Em khoan thay đồ, bây giờ hãy đưa anh đi lấy đã, sau đó anh sẽ thưởng em rất nhiều.
Lâm Huê đặt ngón tay lên môi chàng:
- Em muốn anh thưởng một đám cưới chứ không thích chi hết. Phi Diệp nghĩ đến Tường Vân, nhưng chàng gật đầu liền:
- Nhất định là anh phải ăn khao bằng một đám cưới nếu em thành công.. Còn nếu em thất bại thì chắc chắn phen này anh ở tù rục xương em ạ. Lâm Huê nhẩy lên cổ chàng hôn túi bụi:
- Nhất định em sẽ thành công, phải thành công anh a... anh treo giải thưởng bằng một đám cưới thì em sẽ hết lòng và có can đảm làm tất cả mọi việc cho anh vừa lòng.
Phi Diệp gỡ tay nàng:
- Để anh đi thay đồ còn đi lấy độc dược chớ, trưa rồi nè.
Lâm Huê không hỏi Phi Diệp đi lấy độc dược ở đâu, nàng ngoan ngoãn lái xe đưa Phi Diệp đi theo ý muốn của chàng.
Phi Diệp chỉ cho nàng lái đến nhà mẹ ruột, chàng bảo:
- Anh vô đây chừng năm phút, em ở đây chờ anh.
Đã biết mẹ chàng có những thứ độc dược đặc biệt tự bả bào chế trong phòng thí nghiệm riêng. Phi Diệp đi lối cửa dưới thang lên lầu bên này rồi cúi mình đi qua một hẻm nhỏ vào phòng làm việc của bà Lệ hằng. Mẹ chàng nghe động quay lại:
- Con, sao mấy hôm nay không thấy con, việc cưới vợ cho con làm sao, đến đâu rồi.
Phi Diệp đáp:
- Chắc chờ một hai tháng nữa mẹ à.
Bà Lệ Hằng ngạc nhiên:
- Sao hôm trước con nói phải cưới gấp?
Phi Diệp phải tìm cớ dối mẹ:
- Tại bà Tường Lan kỳ cục quá nên con chờ họ hối thúc con mới làm đám cưới, mình là trai đâu có lỗ mà mẹ sợ.
Bà Lệ Hằng mỉm cười gật đầu:
- Phải.. Con trai đâu có sợ ế.. Nhất là thời buổi chiến chinh này, con xử sự như thế rất phải, có điều mẹ thương con Tường Vân lắm, thấy nó hiền dịu mẹ không mốun để nó buồn khổ như mẹ trước kia.
Phi Diệp đã dối mẹ là Tường Vân mua xe và biệt thự đó cho chàng làm cho bà Lệ hằng càng thương nên mới băn khoăn nhắc nhở cưới nàng.
Phi Diệp cà rà đi lui đi tới nhìn mấy cái nhãn dán ở những ve thuốc rồi thừa lúc mẹ sơ ý chàng lấy một ve bỏ túi, thứ thuốc này chàng đã có lần nghe mẹ nói tác dụng của nó đúng như những lời chàng đã cho Lâm Huê hay.
Trong lúc Lâm Huê chờ chàng ở ngoài, Phi Diệp đã tính thầm trong trí:
- Khi mà Lâm Huê ra tay lo vụ này thì mình phải ở nhà với Tường Vân cho Tường Linh thấy sự hiện diện của mình như thế công việc mới không đổ bể được. Phi Diệp tính toán xong xuôi vui vẻ ra xe đưa ve thuốc cho Lâm Huê mà bảo:
- Em bỏ vô bóp đi rồi đưa anh về nhà, em đi lo vụ này sau khi có tin gì anh sẽ tới chớ em không nên đến anh, chúng ta phải hy sinh vài ngày xa nhau em ạ. Lâm Huê gật đầu nhưng ngập ngừng nói:
- Trong khi em mắc lo việc cho anh thì em không muốn anh ở bên Tường Vân mà phản bội tình em, anh phải hứa như thế em mới có can đảm làm việc này. Phi Diệp gật đại nhưng trong lòng đã ngán nết ghen của Lâm Huê, chàng nghĩ:

