Lâm Huê nghĩ mình cần đem vài bộ nên nàng lấy va ly đó xuống bỏ vô vài bộ quần áo thứ hàng tốt khỏi ủi và cho luôn cái bóp tay vô đó khóa lại. Cũng may Lâm Huê đang tính đi nên đã mặc đồ đàng hoàng đỡ mất thời giờ và bối rối, nàng xách luôn cái bóp nhỏ mới quàng ở tay mà đi luôn xuống thang lầu.
Chương 24:
Không ai có thể tưởng Lâm Huê sẽ trốn, nàng khéo léo đi phía trong sân xuống nhà bếp rồi ra sau mở chốt cửa sau. Cửa này một năm chỉ mở một lần nên hơi rít, Lâm Huê quýnh lên ngó quanh.
Chợt một tiếng nói cất lên sau lưng làm cho nàng muốn xỉu, tên bồi hầu bên phòng ông Lâm Lý hỏi nàng:
- Cô tính mở cửa này?
Lâm Huê lịm đi một phút rồi bảo nó:
- Ờ, mở dùm tao rồi gài lại tử tế tao cho ngàn xài nè.
Và nàng mở bóp nhỏ lấy một ngàn cho nó trong khi nó mở chốt cửa dùm nàng. Lâm Huê ra khỏi là rảo bước vọt lẹ, nàng không kêu xe vì sợ họ điều tra ra cái người đã đưa nàng tới chỗ Phi Diệp đợi. Nàng chỉ quẹo chừng mười thước, Phi Diệp từ xa đang chăm chú soi ống viễn kính ngó lại thấy và vội lái xe chạy mau tới sớt nàng thiệt lẹ.
Đã lên được xe Phi Diệp rồi Lâm Huê gục vào ghế vừa run vừa khóc:
- Trời ơi, em lo quá anh à... Em chết mất..!
Phi Diệp thấy thương tâm nên an ủi:
- Thôi nằm im nghỉ đi thoát nạn rồi...
Lâm Huê vẫn khóc rấm rứt làm Phi Diệp hơi khó chịu:
- Anh không ngờ em yếu đến thế.. Phải chi em cứ bình tĩnh thì ai làm gì được em? Lâm Huê bệu bạo:
- Nhỏ lớn em có mạo hiểm như vầy bao giờ, giờ này chắc họ đang tìm bắt em đó... Phi Diệp nói:
- Chưa đâu, em tưởng chờ lấy được cái trát biện lý mau lắm sao? Vả lại họ không ngờ em dám bỏ trốn, tình thế này chỉ có trốn là thượng sách, em đồng ý thế không?
Lâm Huê gật đầu:
- Dĩ nhiên, bởi vì họ bắt em đi thì sẽ lòi ra anh.
Phi Diệp nhếch môi cười khó chịu, trong trí chàng đang nghĩ:
- Đúng vậy ai dè em ngây thơ quá, em đã hai mươi mấy tuổi đầu mà không có thủ đoạn gì cả, đem em đi trốn như thế này cũng đâu phải là thượng sách.. Vậy thì trong khi em mới đi người ta tưởng em đang còn trong phòng thì anh phải ra tay chôn em một chỗ chắc ăn nhứt là hơn.
Phi Diệp liền bảo Lâm Huê:
- Em đến cất va ly ở đây rồi chúng ta đi Cấp, anh nghĩ chúng ta nên tránh Sàigòn ít hôm.
Lâm Huê áp má vào cánh tay chàng:
- Anh làm sao thì làm miễn là thoát nạn rồi em sẽ tìm cách liên lạc với ba em. Phi Diệp gật đầu, xe đã đến nhà bà Lệ Hằng, Phi Diệp bảo Lâm Huê:
- Đưa những đồ quý giá anh cất chỉ đem theo ít tiền và một bộ đồ tắm thay thôi. Lâm Huê đáp:
- Em không có áo tắm.
Phi Diệp nói:
- Ngoài đó thiếu gì áo tắm đẹp, ra đó mình mua. Lâm Huê giao cái bóp lớn cho Phi Diệp:
- Em có đựng riêng tiền, vàng và kim cương trong này, anh cất cho gọn, em đem luôn valy quần áo đi.
Phi Diệp gật đầu:
- Phải đi lẹ lẹ keo họ phát giác ra em không có nhà.
Lâm Huê nói:
- Em có dặn thằng hầu của ba em đừng nói em đã đi rồi. Phi Diệp không bỏ lỡ một phút, chàng cất bóp châu báu vô tủ riêng rồi cùng Lâm Huê ra xe đi gấp.
Chiếc DS21 lướt với tốc độ tối đa hơn một giờ sau hai người đã có mặt tại Cấp. Phi Diệp nói:
- Mình ra tắm trước một lát cho sạch sẽ rồi hãy đi ăn, anh chưa đói em ạ. Lâm Huê mỉm cười gật đầu.. Cùng chàng ghé vào tiệm mua áo tắm và thẳng ra bãi sau.
Mấy phút trôi qua hai người chơi vơi trên bãi biển. Một lượn sóng đánh dạt họ vào bờ.
Vòng tay Lâm Huê ghì chặt lấy Phi Diệp trong nụ hôn nóng bỏng quên cả mây nước chung quanh.
Như một người nhái thiện nghệ, Phi Diệp vừa hôn Lâm Huê vừa dìu nàng chờ một luồng sóng mới trong lúc thủy triều lên.
Không lâu, chỉ năm phút sau khi xuống biển Phi Diệp đã trở vô giữa đám người thản nhiên vui đùa ven bờ cát, không ai để ý đến kẻ đi ra có cặp mà trở vô một mình.
Phi Diệp ung dung lên bãi ôm áo choàng của Lâm Huê ra xe. Giờ này chàng chỉ việc về Sàigòn càng sớm càng tốt, và rủ Tường Vân qua chơi là yên chuyện. Chàng tính đi dọc đường sẽ liệng áo choàng và giày của Lâm Huệ Mỗi đoạn đường dài chàng bỏ một cái cho phi tang. Còn cái bóp nhỏ, Phi Diệp lấy giấy tờ và tiền bạc qua túi mình để về đốt đi chỉ có phấn son và khăn thì chàng liệng luôn cả bóp và chắc chắn sẽ có người lượm cái bóp đẹp đó về xài.
Phi Diệp đã làm đúng ý định gọn bâng trong khoảng thời gian Tường Linh và Lê Đằng lên gõ cửa phòng Lâm Huê.
Thằng hầu của ông Lâm Lý im hơi làm cho mọi người cứ tưởng Lâm Huê còn trong nhà, hoặc trên lầu.
Tìm mãi không thấy Lâm Huê và đã qua sáu giờ chiều Lê Đằng bảo Tường Linh:
- Cô ta không chịu ra thì làm sao, hết giờ có quyền vô nhà tư nhân rồi? Tường Linh nói:
- Để giấy mời mai cổ lên Nha Đô Thành.
Lê Đằng nói nhỏ:
- Và phải cho người canh chừng, tôi e đêm nay cô ta trốn à. Ngay lúc ấy ông Lâm Lý về tới, Tường Linh chào, ông ngạc nhiên nhìn Lê Đằng:
- Hình như ông là thám tử làm trên nhà Đô Thành?
- Dạ thưa phải...
Ông Lâm Lý càng kinh ngạc:
- Vậy ông và cô có việc chi đến đây?
Lê Đằng đưa thẻ hành sự và trát bắt Lâm Huê cho ông Lâm Lý, ông xem xong hoảng hồn nói:
- Con gái tôi làm gì mà bị bắt?
Lê Đằng lựa lời nói:
Chương 24:
Không ai có thể tưởng Lâm Huê sẽ trốn, nàng khéo léo đi phía trong sân xuống nhà bếp rồi ra sau mở chốt cửa sau. Cửa này một năm chỉ mở một lần nên hơi rít, Lâm Huê quýnh lên ngó quanh.
Chợt một tiếng nói cất lên sau lưng làm cho nàng muốn xỉu, tên bồi hầu bên phòng ông Lâm Lý hỏi nàng:
- Cô tính mở cửa này?
Lâm Huê lịm đi một phút rồi bảo nó:
- Ờ, mở dùm tao rồi gài lại tử tế tao cho ngàn xài nè.
Và nàng mở bóp nhỏ lấy một ngàn cho nó trong khi nó mở chốt cửa dùm nàng. Lâm Huê ra khỏi là rảo bước vọt lẹ, nàng không kêu xe vì sợ họ điều tra ra cái người đã đưa nàng tới chỗ Phi Diệp đợi. Nàng chỉ quẹo chừng mười thước, Phi Diệp từ xa đang chăm chú soi ống viễn kính ngó lại thấy và vội lái xe chạy mau tới sớt nàng thiệt lẹ.
Đã lên được xe Phi Diệp rồi Lâm Huê gục vào ghế vừa run vừa khóc:
- Trời ơi, em lo quá anh à... Em chết mất..!
Phi Diệp thấy thương tâm nên an ủi:
- Thôi nằm im nghỉ đi thoát nạn rồi...
Lâm Huê vẫn khóc rấm rứt làm Phi Diệp hơi khó chịu:
- Anh không ngờ em yếu đến thế.. Phải chi em cứ bình tĩnh thì ai làm gì được em? Lâm Huê bệu bạo:
- Nhỏ lớn em có mạo hiểm như vầy bao giờ, giờ này chắc họ đang tìm bắt em đó... Phi Diệp nói:
- Chưa đâu, em tưởng chờ lấy được cái trát biện lý mau lắm sao? Vả lại họ không ngờ em dám bỏ trốn, tình thế này chỉ có trốn là thượng sách, em đồng ý thế không?
Lâm Huê gật đầu:
- Dĩ nhiên, bởi vì họ bắt em đi thì sẽ lòi ra anh.
Phi Diệp nhếch môi cười khó chịu, trong trí chàng đang nghĩ:
- Đúng vậy ai dè em ngây thơ quá, em đã hai mươi mấy tuổi đầu mà không có thủ đoạn gì cả, đem em đi trốn như thế này cũng đâu phải là thượng sách.. Vậy thì trong khi em mới đi người ta tưởng em đang còn trong phòng thì anh phải ra tay chôn em một chỗ chắc ăn nhứt là hơn.
Phi Diệp liền bảo Lâm Huê:
- Em đến cất va ly ở đây rồi chúng ta đi Cấp, anh nghĩ chúng ta nên tránh Sàigòn ít hôm.
Lâm Huê áp má vào cánh tay chàng:
- Anh làm sao thì làm miễn là thoát nạn rồi em sẽ tìm cách liên lạc với ba em. Phi Diệp gật đầu, xe đã đến nhà bà Lệ Hằng, Phi Diệp bảo Lâm Huê:
- Đưa những đồ quý giá anh cất chỉ đem theo ít tiền và một bộ đồ tắm thay thôi. Lâm Huê đáp:
- Em không có áo tắm.
Phi Diệp nói:
- Ngoài đó thiếu gì áo tắm đẹp, ra đó mình mua. Lâm Huê giao cái bóp lớn cho Phi Diệp:
- Em có đựng riêng tiền, vàng và kim cương trong này, anh cất cho gọn, em đem luôn valy quần áo đi.
Phi Diệp gật đầu:
- Phải đi lẹ lẹ keo họ phát giác ra em không có nhà.
Lâm Huê nói:
- Em có dặn thằng hầu của ba em đừng nói em đã đi rồi. Phi Diệp không bỏ lỡ một phút, chàng cất bóp châu báu vô tủ riêng rồi cùng Lâm Huê ra xe đi gấp.
Chiếc DS21 lướt với tốc độ tối đa hơn một giờ sau hai người đã có mặt tại Cấp. Phi Diệp nói:
- Mình ra tắm trước một lát cho sạch sẽ rồi hãy đi ăn, anh chưa đói em ạ. Lâm Huê mỉm cười gật đầu.. Cùng chàng ghé vào tiệm mua áo tắm và thẳng ra bãi sau.
Mấy phút trôi qua hai người chơi vơi trên bãi biển. Một lượn sóng đánh dạt họ vào bờ.
Vòng tay Lâm Huê ghì chặt lấy Phi Diệp trong nụ hôn nóng bỏng quên cả mây nước chung quanh.
Như một người nhái thiện nghệ, Phi Diệp vừa hôn Lâm Huê vừa dìu nàng chờ một luồng sóng mới trong lúc thủy triều lên.
Không lâu, chỉ năm phút sau khi xuống biển Phi Diệp đã trở vô giữa đám người thản nhiên vui đùa ven bờ cát, không ai để ý đến kẻ đi ra có cặp mà trở vô một mình.
Phi Diệp ung dung lên bãi ôm áo choàng của Lâm Huê ra xe. Giờ này chàng chỉ việc về Sàigòn càng sớm càng tốt, và rủ Tường Vân qua chơi là yên chuyện. Chàng tính đi dọc đường sẽ liệng áo choàng và giày của Lâm Huệ Mỗi đoạn đường dài chàng bỏ một cái cho phi tang. Còn cái bóp nhỏ, Phi Diệp lấy giấy tờ và tiền bạc qua túi mình để về đốt đi chỉ có phấn son và khăn thì chàng liệng luôn cả bóp và chắc chắn sẽ có người lượm cái bóp đẹp đó về xài.
Phi Diệp đã làm đúng ý định gọn bâng trong khoảng thời gian Tường Linh và Lê Đằng lên gõ cửa phòng Lâm Huê.
Thằng hầu của ông Lâm Lý im hơi làm cho mọi người cứ tưởng Lâm Huê còn trong nhà, hoặc trên lầu.
Tìm mãi không thấy Lâm Huê và đã qua sáu giờ chiều Lê Đằng bảo Tường Linh:
- Cô ta không chịu ra thì làm sao, hết giờ có quyền vô nhà tư nhân rồi? Tường Linh nói:
- Để giấy mời mai cổ lên Nha Đô Thành.
Lê Đằng nói nhỏ:
- Và phải cho người canh chừng, tôi e đêm nay cô ta trốn à. Ngay lúc ấy ông Lâm Lý về tới, Tường Linh chào, ông ngạc nhiên nhìn Lê Đằng:
- Hình như ông là thám tử làm trên nhà Đô Thành?
- Dạ thưa phải...
Ông Lâm Lý càng kinh ngạc:
- Vậy ông và cô có việc chi đến đây?
Lê Đằng đưa thẻ hành sự và trát bắt Lâm Huê cho ông Lâm Lý, ông xem xong hoảng hồn nói:
- Con gái tôi làm gì mà bị bắt?
Lê Đằng lựa lời nói:

