Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2275
- Tình trạng: Hoàn thành
Lúc Thẩm An Nhược tốt nghiệp, Giang Hạo Dương cũng tốt nghiệp cao học. Rất nhanh anh được nhận tới thành phố Y làm việc, lúc gọi điện thông báo cho Thẩm An Nhược, anh nói: "An Nhược, chi bằng em cũng tới đây làm việc đi, ở đây sơn thủy hữu tình, khí hậu ôn hòa, con người thân thiện, cuộc sống vừa yên tĩnh vừa thảnh thơi, lại không quá lạc hậu, rất hợp với tính cách của em."

Thẩm An Nhược không đáp lại anh, nhưng chẳng biết vô tình hay cố ý thế nào mà phần lớn hồ sơ xin việc của mình đều được gửi tới các công ty tại thành phố Y. Lúc cô kí hợp đồng làm việc tại tập đoàn Chính Dương ở thành phố này, ở quê nhà cũng có những nơi rất nhiệt tình bày tỏ ý muốn giữ cô lại làm việc, nhưng cô vẫn nhất quyết tới đây. Cô tự nói với bản thân, mình không phải vì Giang Hạo Dương mà tới, mà là vì đãi ngộ và cơ hội ở Chính Dương quá tốt. thực ra bản thân cô cũng không hiểu rõ, cuối cùng lý do đó thực sự là gì.

Cứ đơn giản như vậy, thậm chí đến một câu hứa hẹn cũng chưa bao giờ nói. Cho tới rất lâu về sau, Thẩm An nhược mới chấp nhận rằng, thực ra cô đã coi nó là tình yêu, mặc dù nếu so với tình yêu của các cặp đôi khác thì hoàn toàn không giống, nhạt nhẽo vô tị, hết sức thận trọng, cẩn thận từng bước, nhưng đối với cô, nguy cơ trả giá vẫn rất cao.

Cô đã luôn tưởng rằng với một sự khởi đầu bình yêu như thế thì tình yêu cũng nhẹ nhàng như mây bay gió thoảng, chẳng có bất kì giông tố nào. Nhưng cô lại không ngờ rằng thời gian là liều thuốc hóa giải, và cũng là độc dược khiến cho con người ta lạnh nhạt, chán ghét, kiếm cớ để chỉ trích nhau. Cuối cùng theo dòng chảy của thời gian, tất cả đều phải thay đổi.

**** ***
Có người nói: Nếu hai người đã xác định không thể ở bên nhau, vậy thì chỉ mong lúc yêu nồng nhiệt nhất hãy chia tay, như thế có thể lưu giữ lại bên mình những kí ức đẹp nhất, dành những năm tháng còn lại nhớ về nhau.

Thực ra lúc đó mình đã nghĩ, như thế chính là tự hành hạ bản thân và trái tim mình, nếu đã không có cách nào để ở bên nhau, chi bằng buông xuôi tất cả, còn không thì cứ tiến về phía trước đi. Nếu đổi lại là mình, thà rằng để tình yêu bị thực tế phũ phàng mài mòn làm cho phai nhạt dần đi, cuối cùng lạc mất nhau, tốt nhất là biến mất một chút dấu vết cũng không lưu lại, như thế sẽ không phải đau lòng hay tiếc nuối thêm một lần nào nữa.



Chương 4:



Lần cuối cùng Thẩm An Nhược và Giang Hạo Dương cãi nhau, phương án của tổ dự án mà Thẩm An Nhược tham gia cuối cùng cũng đã được đưa vào ứng dụng, vì thế buổi tối tổ trưởng tổ dự án mời mọi người đi uống rượu chúc mừng. Tối hôm đó mọi người uống được kha khá bắt đầu chuyển sang màn chuốc rượu lẫn nhau, An Nhược thấy tình hình không ổn, vội vàng trốn vào nhà vệ sinh.

Cô gọi điện cho Giang Hạo Dương đang đi thực tập dưới vùng quê, mới nói chưa được nửa câu đã thấy không hài lòng, chẳng bao lâu sau thì bắt đầu bực mình khó chịu. Thực ra gọi là cãi nhau thì không đúng, vì cô đã chán cãi vã, giọng nói của Giang Hạo Dương cũng không giữ được kiên nhẫn nữa, chỉ không ngừng lặp lại một câu nói: "Thẩm An Nhược, em đã nói đủ chưa? Bản thân em không thấy quá phiền phức sao? Ngày mai chúng ta nói chuyện tiếp được không, hôm nay anh thật sự rất mệt rồi."

Cuối cùng Thẩm An Nhược kết thúc câu chuyện: "Giang Hạo Dương, không cần phải đợi tới ngày mai đâu. Chúng ta cứ cố gắng duy trì như thế này làm gì, chỉ khiến cả hai đều cảm thấy không thoải mái. Hay chúng ta chỉ làm bạn bình thường thôi, được không?"

Giang Hạo Dương im lặng trong giây lát, lạnh lùng nói: "Tùy em", rồi cúp điện thoại.

Lúc Thẩm An Nhược quay lại, đám đồng nghiệp nam đã uống say tới mức không phân biệt được phương hướng, chí có cô là còn tỉnh. Cô nhìn chòng chọc điện thoại của mình, cả buổi tối chỉ mong nó đổ chuông, nhưng từ đầu đến cuối vẫn im thin thít. Cuối cùng không cam tâm, đành tự mình gọi lại, dù đã kết thúc nhưng cũng muốn nói một câu tạm biệt, một cuộc, hai cuộc... đối phương không nhấc máy.

Thẩm An Nhược nói với chính bản thân. Mình chỉ gọi mười cuộc, nhiều nhất là mười cuộc, cũng là cơ hội cuối cùng của cả hai, nếu anh ấy không nhấc máy, như thế sẽ thực sự dừng lại ở đây. Điện thoại đã nóng ran, một lần nữa thông báo: "Thuê bao không liên lạc được".

Lòng An Nhược mỗi lúc một lạnh lẽo, cô kiên quyết tắt điện thoại, cảm giác tuyệt vọng lan ra khắp cơ thể, bàn chân, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi, dần dần cả người, trái tim cũng bắt đầu cảm thấy nguội lạnh. Cô mím chặt môi, cảm thấy trong đầu là một mớ bùng nhùng nhưng lại tỉnh táo hơn bao giờ hết, cũng tựa như bị lạc ở một ngã tư vô cùng đông đúc, cuối cùng vẫn phải lựa chọn một con đường để đi tiếp.

Sau đó khi mọi người ra về, Thẩm An Nhược nói: "Tôi còn đợi bạn, lát nữa sẽ gặp nhau ở đây luôn." Đám đàn ông đã uống nhiều dặn dò cô một hồi nhưng không cảm thấy có điều gì không ổn.

An Nhược ngồi trên ghế cao ở trước mặt quầy bar, gọi người pha chế rượu mang cho mình một ly cocktail. Người đó hỏi cô: "Cô muốn uống loại nào?"

Prev 1 ... 25 26 27 28 29 ... 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.005100