Gần tới giờ tan làm, cô nhận được điện thoại của phó tổng giám đốc Trương: "An Nhược, đặt cho chú một bàn ở khách sạn trung tâm thành phố, khoảng mười người, là những người có mặt hôm nay. À, mà cháu cũng đi nhé?"
An Nhược im lặng vài giây, cuối cùng cũng mở lời: "Chú Trương, cháu có thể..."
"Tất nhiên là cháu phải đi rồi, đừng ngốc thế. Thật ra chỉ là một bữa cơm đơn giản thôi, chủ nhiệm Tề, tổng giám đốc Nghiêm và chú đêu là đồng đội cùng lên rừng xuống biển năm xưa, rất lâu rồi chưa gặp lại, gặp được ông ấy hôm nay thật sự là niềm vinh hạnh cho chúng ta. Chủ nhiệm Lâm và trưởng phòng Viên cháu đều biết cả rồi, đều là những người rất thân thiện. Được rồi, cứ thế nhé!" An Nhược cúp máy rồi ngẩn ra một lúc, thấy hơi khó xử.
Không khí của bữa tối hôm đó rất vui vẻ, rượu vẫn chưa mời hết được một vòng, mọi người trong bàn ăn đã bắt đầu lần lượt kể chuyện cười, sáng tác những mẩu truyện ngắn, hồi tưởng lại chuyện cũ, nói những câu trên trời dưới đất. An Nhược được đặc cách không phải uống rượu, chỉ dùng một lý nhỏ nước hoa quả. Gần đây cô bị đau dạ dày, cả một bàn đầy hải sản chỉ ăn chút xíu mà vẫn có cảm giác nuốt không trôi.
Cô nghe thấy chủ nhiệm Lâm nói: "Tiểu Thẩm hôm nay ăn ít quá. Trưởng phòng Giang, cậu ngồi vị trí thuận tiện nên để ý chăm sóc đến cô ấy nhiều một chút."
Cả bàn ăn cười rộ lên, trưởng phòng Giang bị chỉ đích danh ngoảnh mặt về phía An Nhược mỉm cười, dùng đũa chung gắp một miếng thịt lợn hầm lớn bỏ vào bát của cô.
An Nhược gật đầu cảm ơn, nghe thấy trưởng phòng Viên nói: "Ôi, sao trưởng phòng Giang lại gắp thịt mỡ cho phụ nữ thế kia? Phụ nữ bây giờ đều rất quan tâm chuyện giảm béo, nhà tôi ngày thường một miếng thịt cũng không dám ăn."
"Anh lại không hiểu gì rồi, miếng má lợn này là thức ăn tốt nhất cho sắc đẹp, chứa rất nhiều collagen. Hơn nữa, Tiểu Nhược thon thả thế này, cần gì phải giảm béo chứ?"
Hai người này thật ra rất thân thiện, lúc đi tháp tùng An Nhược đã ngồi cùng mấy bữa, lần nào cũng chỉ cần đôi ba ly rượu là bắt đầu lôi những thanh niên trong bàn ra trêu chọc, thật sự không hề có ác ý gì. Nhưng hôm nay có người mới, lại không ngờ chủ đề câu chuyện chẳng hiểu sao nhằm đúng vào cô, An Nhược cảm thấy hơi khó chịu, ngẩng đầu lên thấy mọi người đều đang cười, đành đứng dậy mở lời: "Cháu mời các chú một chén ạ."
Lúc này thì đến chủ tịch Nghê cũng phải lên tiếng: "Tiểu Nhược đổi rượu rồi hãy mời. Mặc dù chủ nhiệm Tề luôn bảo vệ cháu, nhưng đại diện cho tập đoàn Chính Dương chúng ta, lại là phụ nữ, phải thể hiện thành ý mới được."
Một ly rượu vang được rót đầy. An Nhược nâng ly nói: "Cháu mời các chú, sau này xin được nhiều chỉ giáo hơn nữa, cháu xin phép cạn trước, các chú cứ tùy ý ạ." Vừa mới uống vào, thực quản và dạ dày của cô như bị thiêu đốt, vậy mà ly rượu mới cạn lại nhanh chóng được rót đầy. Chén rượu này là để mời các vị lãnh đạo của Chính Dương, nhất định phải uống, phó tổng giám đốc Trương cũng mở lời: "An Nhược, cháu xem, cháu lạ không thành tâm rồi, mời chúng ta mà vội vàng quá, chủ nhiệm Tề lần đầu hạ cố đến thăm, vậy nên phải mời riêng chủ nhiệm Tề một chén mới được."
Rồi lại nghe thấy chủ nhiệm Tề cười lớn: "Ôi dào, một chén là đủ lắm rồi. Lão Trương, các anh không cần nể mặt tôi mà hành hạ An Nhược thế đâu."
Khách quý đã mở lời, cuối cùng Thẩm An Nhược cũng được đổi về nước hoa quả, nhưng uống ly rượu mời các vị lãnh đạo trong công ty xong cảm thấy vô cùng khó chịu, dạ dày của cô hình như bắt đầu biểu tình.
Phó chủ nhiệm Lâm cười: "Tiểu Nhược hôm nay quả thật tửu lượng không tồi, uống hai chén rồi mà sắc mặt vẫn không hề thay đổi. Chủ tịch Nghê, nhân viên của Chính Dương các ngài thật đáng nể."
Thẩm An Nhược đành cười nói: "Chủ nhiệm Lâm khen làm cháu xấu hổ quá, thực ra cháu cố gắng lắm rồi, chắc cũng sắp say đến nơi đấy ạ." Sau đó hướng về phía chủ nhiệm Tề khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn.
Chủ nhiệm Tề cũng cười: "Đồng chí nữ này phải được bảo vệ nhiều hơn, nếu không thì chúng ta thật chẳng đáng mặt nam nhi chút nào, chúng ta nhất định phải học tập quan điểm tiến bộ. À đúng rồi, An Nhược, trưởng phòng Giang đây cũng tốt nghiệp cùng trường đại học với cháu đấy, cháu có cảm thấy quen không?"
Thẩm An Nhược quay đầu nhìn trưởng phòng Giang ngồi cạnh mình, mỉm cười nói: "Anh Giang năm đó là học sinh ưu tú, nổi tiếng toàn trường vì văn võ song toàn, tất nhiên là cháu có nhớ."
Hạ Thu Nhạn hôm qua đã trầm ngâm nói với mình qua điện thoại: Đời người cũng như một chuyến xe mà chúng ta là người cầm lái. Đời người cũng như một chuyến xe mà chúng ta là người cầm lái. Tới mỗi điểm dừng, luôn có người xuống xe, có người lên xe tiếp tục cuộc hành trình, được nửa đường lại rời khỏi, còn người đi cùng chúng ta tới điểm cuối cùng thật sự không nhiều, thậm chí là chẳng còn ai cả.
Đây thực ra là những câu văn được lưu truyền rất rộng rãi trên mạng, vốn mang đầy màu sắc cổ động, lại bị cô nàng đem ra để than vãn, trở thành quan niệm đầy bi ai về nhân sinh.
An Nhược im lặng vài giây, cuối cùng cũng mở lời: "Chú Trương, cháu có thể..."
"Tất nhiên là cháu phải đi rồi, đừng ngốc thế. Thật ra chỉ là một bữa cơm đơn giản thôi, chủ nhiệm Tề, tổng giám đốc Nghiêm và chú đêu là đồng đội cùng lên rừng xuống biển năm xưa, rất lâu rồi chưa gặp lại, gặp được ông ấy hôm nay thật sự là niềm vinh hạnh cho chúng ta. Chủ nhiệm Lâm và trưởng phòng Viên cháu đều biết cả rồi, đều là những người rất thân thiện. Được rồi, cứ thế nhé!" An Nhược cúp máy rồi ngẩn ra một lúc, thấy hơi khó xử.
Không khí của bữa tối hôm đó rất vui vẻ, rượu vẫn chưa mời hết được một vòng, mọi người trong bàn ăn đã bắt đầu lần lượt kể chuyện cười, sáng tác những mẩu truyện ngắn, hồi tưởng lại chuyện cũ, nói những câu trên trời dưới đất. An Nhược được đặc cách không phải uống rượu, chỉ dùng một lý nhỏ nước hoa quả. Gần đây cô bị đau dạ dày, cả một bàn đầy hải sản chỉ ăn chút xíu mà vẫn có cảm giác nuốt không trôi.
Cô nghe thấy chủ nhiệm Lâm nói: "Tiểu Thẩm hôm nay ăn ít quá. Trưởng phòng Giang, cậu ngồi vị trí thuận tiện nên để ý chăm sóc đến cô ấy nhiều một chút."
Cả bàn ăn cười rộ lên, trưởng phòng Giang bị chỉ đích danh ngoảnh mặt về phía An Nhược mỉm cười, dùng đũa chung gắp một miếng thịt lợn hầm lớn bỏ vào bát của cô.
An Nhược gật đầu cảm ơn, nghe thấy trưởng phòng Viên nói: "Ôi, sao trưởng phòng Giang lại gắp thịt mỡ cho phụ nữ thế kia? Phụ nữ bây giờ đều rất quan tâm chuyện giảm béo, nhà tôi ngày thường một miếng thịt cũng không dám ăn."
"Anh lại không hiểu gì rồi, miếng má lợn này là thức ăn tốt nhất cho sắc đẹp, chứa rất nhiều collagen. Hơn nữa, Tiểu Nhược thon thả thế này, cần gì phải giảm béo chứ?"
Hai người này thật ra rất thân thiện, lúc đi tháp tùng An Nhược đã ngồi cùng mấy bữa, lần nào cũng chỉ cần đôi ba ly rượu là bắt đầu lôi những thanh niên trong bàn ra trêu chọc, thật sự không hề có ác ý gì. Nhưng hôm nay có người mới, lại không ngờ chủ đề câu chuyện chẳng hiểu sao nhằm đúng vào cô, An Nhược cảm thấy hơi khó chịu, ngẩng đầu lên thấy mọi người đều đang cười, đành đứng dậy mở lời: "Cháu mời các chú một chén ạ."
Lúc này thì đến chủ tịch Nghê cũng phải lên tiếng: "Tiểu Nhược đổi rượu rồi hãy mời. Mặc dù chủ nhiệm Tề luôn bảo vệ cháu, nhưng đại diện cho tập đoàn Chính Dương chúng ta, lại là phụ nữ, phải thể hiện thành ý mới được."
Một ly rượu vang được rót đầy. An Nhược nâng ly nói: "Cháu mời các chú, sau này xin được nhiều chỉ giáo hơn nữa, cháu xin phép cạn trước, các chú cứ tùy ý ạ." Vừa mới uống vào, thực quản và dạ dày của cô như bị thiêu đốt, vậy mà ly rượu mới cạn lại nhanh chóng được rót đầy. Chén rượu này là để mời các vị lãnh đạo của Chính Dương, nhất định phải uống, phó tổng giám đốc Trương cũng mở lời: "An Nhược, cháu xem, cháu lạ không thành tâm rồi, mời chúng ta mà vội vàng quá, chủ nhiệm Tề lần đầu hạ cố đến thăm, vậy nên phải mời riêng chủ nhiệm Tề một chén mới được."
Rồi lại nghe thấy chủ nhiệm Tề cười lớn: "Ôi dào, một chén là đủ lắm rồi. Lão Trương, các anh không cần nể mặt tôi mà hành hạ An Nhược thế đâu."
Khách quý đã mở lời, cuối cùng Thẩm An Nhược cũng được đổi về nước hoa quả, nhưng uống ly rượu mời các vị lãnh đạo trong công ty xong cảm thấy vô cùng khó chịu, dạ dày của cô hình như bắt đầu biểu tình.
Phó chủ nhiệm Lâm cười: "Tiểu Nhược hôm nay quả thật tửu lượng không tồi, uống hai chén rồi mà sắc mặt vẫn không hề thay đổi. Chủ tịch Nghê, nhân viên của Chính Dương các ngài thật đáng nể."
Thẩm An Nhược đành cười nói: "Chủ nhiệm Lâm khen làm cháu xấu hổ quá, thực ra cháu cố gắng lắm rồi, chắc cũng sắp say đến nơi đấy ạ." Sau đó hướng về phía chủ nhiệm Tề khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn.
Chủ nhiệm Tề cũng cười: "Đồng chí nữ này phải được bảo vệ nhiều hơn, nếu không thì chúng ta thật chẳng đáng mặt nam nhi chút nào, chúng ta nhất định phải học tập quan điểm tiến bộ. À đúng rồi, An Nhược, trưởng phòng Giang đây cũng tốt nghiệp cùng trường đại học với cháu đấy, cháu có cảm thấy quen không?"
Thẩm An Nhược quay đầu nhìn trưởng phòng Giang ngồi cạnh mình, mỉm cười nói: "Anh Giang năm đó là học sinh ưu tú, nổi tiếng toàn trường vì văn võ song toàn, tất nhiên là cháu có nhớ."
Hạ Thu Nhạn hôm qua đã trầm ngâm nói với mình qua điện thoại: Đời người cũng như một chuyến xe mà chúng ta là người cầm lái. Đời người cũng như một chuyến xe mà chúng ta là người cầm lái. Tới mỗi điểm dừng, luôn có người xuống xe, có người lên xe tiếp tục cuộc hành trình, được nửa đường lại rời khỏi, còn người đi cùng chúng ta tới điểm cuối cùng thật sự không nhiều, thậm chí là chẳng còn ai cả.
Đây thực ra là những câu văn được lưu truyền rất rộng rãi trên mạng, vốn mang đầy màu sắc cổ động, lại bị cô nàng đem ra để than vãn, trở thành quan niệm đầy bi ai về nhân sinh.

