Polaroid
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2342
- Tình trạng: Hoàn thành
"Anh ngửi được mùi rượu." Trình Thiếu Thần cười. Thẩm An Nhược bỗng cảm thấy an tâm hơn phần nào.

"Tìm anh có việc hả?"

"Không có gì, em gọi nhầm số, em cúp máy ngay đây."

"Có tài liệu của em để quên trên xe anh, cần anh mang sang cho em không?"

"Không cần, cũng không gấp. Anh giải quyết xong việc ở công ty rồi hả?"

"Ừ."

Cuộc điện thoại bỗng rơi vào im lặng. Lại một tiếng sấm vang lên, theo bản năng Thẩm An Nhược để điện thoại xa ra một chút, đang định tắt đi thì nghe tiếng Trình Thiếu Thần vang lên: "Thẩm An Nhược, em đang khóc hả?"

Cô chết lặng, vừa rồi rõ ràng cô có khóc, nhưng chính cô cũng không nghe thấy tiếng khóc của mình, cô tự hỏi có phải Trình Thiếu Thần đang đứng đối diện trong đêm tối mà cô không nhìn thấy anh hay không, đột nhiên nỗi sợ hãi lại ùa về. "Tòa nhà bị cắt điện rồi, em rất sợ bóng tối." Hình như cách nói này có thể lấy lại cho cô chút ít thể diện.

Tiếng cười của Trình Thiếu Thần vang lên trong điện thoại: "Không bị cắt điện đâu, chỉ có phòng em là tối thôi, chắc là đứt cầu dao."

Cầu dao tổng nằm cửa chính, ngay trên đầu cô. Mở được đèn pin trong túi xách, quả nhiên là cầu dao tổng bị đóng. Ánh sáng lại tràn ngập căn phòng, sáng đến nỗi cô không mở nổi mắt, Thẩm An Nhược dần dần lấy lại được nhịp thở, tim cũng đập chậm hơn, cảm thấy mình như sống lại, sinh lực trở về, lúc đó não bộ mới linh hoạt như cũ: "Trình Thiếu Thần, sao anh biết chỉ có phòng em là tối? Anh đang ở đâu thế?" Đầu dây bên kia chỉ im lặng rồi ngắt điện thoại.

Vừa nãy có ánh chớp lóe lên, hình như anh đang ở bên ngoài. Thẩm An Nhược chợt cảm thấy lo lắng, lập tức gọi điện lại, may thay tiếng điện thoại vẫn rất rõ ràng, tiếng tút tút vang lên, cô thấy bất an. Phải đến sáu, bảy hồi chuông, điện thoại mới được kết nối, cô vội vã hỏi: "Anh đang ở đâu? Anh không sao chứ?"

Đầu dây bên kia vẫn im lặng nhưng giờ đã có thể nghe thấy tiếng thở của anh. Có lẽ phải một lúc lâu sau, hoặc cũng có thể là chỉ trong chốc lát, giọng nói của Trình Thiếu Thần mới vang lên, nghe không nhận ra cảm xúc gì của anh: "Thẩm An Nhược, đột nhiên anh nhớ đến lần chúng ta gặp nhau ở quán rượu."

Thẩm An Nhược im lặng, tựa như đang đợi anh nói tiếp, lại không biết thực ra mình đang đợi cái gì, sâu thẳm trong trái tim có điều gì đó mơ hồ lo sợ.

"Anh rất muốn biết, lời đề nghị tối hôm đó của em còn hiệu lực không?"

Thẩm An Nhược thấy trong tim mình có gì đó sụp đổ. Cô đã uống không ít rượu, mặc dù còn khá tỉnh táo nhưng phản ứng vẫn chậm hơn so với bình thường, gây ảnh hưởng đến suy nghĩ. Hoặc có lẽ về cơ bản cô không muốn nghĩ, chỉ tiếp tục hỏi anh: "Anh đang ở đâu?" Đầu dây bên kai không ngắt điện thoại nhưng cũng không có tiếng trả lời.

Thẩm An Nhược cầm điện thoại ngẩn ra vài giây, tâm trí dần trở nên mơ hồ hỗn độn, những cảm xúc không thể gọi tên dâng lên, đột nhiên như hiểu ra điều gì đó, cô đứng lên mở cửa phòng. Đèn cảm ứng ở hành lang sáng lên, Trình Thiếu Thần đang đứng ở tay vịn cầu thang, người và đầu tóc đều hơi ướt, vẻ mặt rất nghiêm túc, chỉ có lúm đồng tiền là càng thêm sâu, đáy mắt như có ý cười. Nhìn cô đứng ở cửa, anh mỉm cười: "Em đang dùng hành động thực tế để đón chào anh phải không?" Giọng nói của anh ấm nhưng hơi khàn, hoàn toàn không giống trước đó.

Thẩm An Nhược nhanh chóng nhận ra mình lại bị anh đùa giỡn, quay người vào muốn đóng cửa nhưng không nhanh tay bằng Trình Thiếu Thần, trước khi cô kịp đóng cửa, anh đã chặn lại. Cô sợ làm anh bị thương nên dừng lại, bực mình cắn môi, hoàn toàn bất ngờ khi anh ngay lập tức đẩy cô vào trong, đá cửa đóng lại, khóa trái, đẩy cô áp sát tường, môi anh phủ lên môi cô, dường như muốn cướp đi hết hơi thở của cô.

Thẩm An Nhược không kịp phản ứng, hoảng loạn đặt tay lên lồng ngực anh ngăn không cho anh tiến lại gần thêm, nhưng hai tay đã bị một tay anh giữ chặt đặt ra sau lưng, tay còn lại ôm chặt eo cô, làm cô càng ép chặt anh. Thẩm An Nhược hoàn toàn mất tự chủ, ý thức cũng mất sạch, ý niệm muốn phản kháng bỗng chốc tiêu tan, để mặc anh cưỡng đoạt, khuấy đảo cho đến khi cô được anh bế lên đặt trên giường. Cô bỗng cảm thấy choáng váng, tâm trí trở nên mơ hồ, chỉ cảm nhận được bàn tay và bờ môi anh đang chu du trên khắp cơ thể mình, đến nơi nào là nơi ấy bùng lên những ngọn lửa nhỏ.

Trời mùa hè nóng nực, quần áo không mặc nhiều, cho đến lúc này, cơ thể của cô đã lồ lộ ngay trước mất anh. Thân thể Thẩm An Nhược như chìm vào bến mê, một tiếng thở dài khe khẽ vang lên trong tim, ý thức cũng rời bỏ, chỉ còn bản năng đang trỗi dậy. Trình Thiếu Thần đột nhiên dừng lại, ngẩng lên một chút, anh nhìn thẳng vào mắt cô: "Em có nhận ra anh là ai không?"

Đôi mắt anh sâu thẳm mà trong suốt, lúc này như ẩn chứa thứ cảm xúc mơ hồ nào đó cũng hệt như cảm giác đê mê trên cơ thể lúc này, Thẩm An Nhược không trả lời, chỉ vươn cánh tay ôm cổ anh, rướn người áp đôi môi lạnh lẽo của mình lên làn môi ấm áp của Trình Thiếu Thần. Trong một thoáng, khi Trình Thiếu Thần tiến vào cơ thể cô, tiếng kêu đau đớn của cô tan biến nơi đầu môi anh.

Prev 1 ... 58 59 60 61 62 ... 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000440