Mưa lại to dần,trên cửa sổ xe toàn là vệt nước nhạt nhòa,cảnh phố như tấm kính mờ,không thể nhìn rõ.Thỉnh thoảng nghe thấy tiếng “vù” một tiếng,hóa ra là có xe vượt qua xe họ.Trên phố ngập không ít nước,lúc đi qua bắn lên vệt nước rào rào,đã nhiều năm không lái xe,xe lại đi rất nhanh,đèn giao thông trên phố anh cũng không để ý,cứ lao thẳng,cảnh sát giao thông quay đầu lại vừa nhìn thấy bóng xe thì đã lướt qua, “tuýt tuýt” thổi còi thì xe của họ đã đi rất xa rồi.
Suốt dọc đường anh chỉ lái xe,từ phía sau Tĩnh Uyển chỉ có thể nhìn thấy ánh áng sáng của mái tóc đen của anh,cái đêm ánh sao lấp lánh anh từng lái xe đưa cô đi như đã cách cả một đời.Ngăn cách không chỉ là tám năm mà là những người đó,những nỗi đau đó ,những vết thương đó,những tổn thương đó…trái tim đã nguội lạnh,hận đã không còn,cuối cùng là quên đi,quên đến mức có thể lạnh lùng điềm tỉnh đối diện.Xe giảm dần tốc độ đã đến bến phà,mưa gió lớn dần,trên bến phà không có một ai,chỉ nghe tiếng mưa ào ào,mưa như những mũi tên cắm xuống đất,anh lái xe lên phà,cả phà chỉ có một chiếc xe của họ,đợi rất lâu cũng không thấy phà chạy,lại qua hơn nửa tiếng đồng hồ,mới có một người mặc áo mưa trông như người quản lý đến gõ gõ cửa xe.
Anh kéo kéo kính xe xuống,mưa lạnh rớt xuống cánh tay anh,gió sông lạnh lẽo thổi vào trong xe,Tĩnh Uyển liền run lên,người đó nói: “Mưa gió to quá,chúng tôi dừng phà rồi”.
Anh không hề đáp lại,tiện tay lấy ví tiền ra,lấy tạm một tậy giấy bạc một trăm đồng đặt vào tay người đó.Người đó nhất thời không nói được gì,một lúc sau mới lúng túng nói: “Gió lớn như vậy e rằng sẽ có nguy cơ lật phà”.Mộ Dung Phong lại thêm một tập dày nữa vào số tiền ấy,người đó thấy đã mấy ngàn đồng,trong lòng vừa sợ hãi vừa vui mừng,cầm số tiền đó đến giữa phà thương lượng mấy câu,lát sau quay lại đã tươi cười niềm nở nói: “Chúng tôi lập tức cho phà chạy”.
Tàu thủy nhỏ phát ra tiếng còi hơi rất dài,chầm chậm rời bờ.Thành phố phồn hoa bên kia sông ngày càng xa dần xung quanh đều là tiếng mưa rào rào,nước sông chảy xiết tàu đi rất chậm,lúc đến giữa sông mưa càng lúc càng lớn,cách xa mười bước không nhìn thấy gì,chỉ thấy vô số hạt mưa từ trên trời rơi xuống,xung quanh đều là nước trắng xóa,ngay cả mặt sông gần đó cũng nhìn không rõ.Anh chợt quay đầu lại,cô không kịp phòng nhìn thẳng vào mắt anh.Bốn mắt nhìn nhau cô không còn lẩn tránh ánh mắt đó nửa.Anh bỗng từ ghế ngồi đưa tay nắm lấy vai cô.Cô bất ngờ bị anh kéo mạnh về phía trước,không đợi cô phản kháng anh đã hôn lên môi cô.Ký ức xa xôi mà thơm nồng ấy như hương hoa thanh khiết,nở ra từng đóa trong ký ức.Trên người cô có mùi hương hoa nhài,cô dùng hết sức lực vùng vẫy,tay anh cũng giữ chặt không động đậy,cô càng vùng vẫy anh càng dùng sức.Khoảng thời gian trước kia lưu chuyển,từng đã kết thúc,không còn dũng khí đối diện với cô nữa nhưng cô lại quay về.
Làm sao anh có thể buông cô lần nữa.
Những kí ức ấm áp đó,những lưu luyến từng có,cô là nồi đau ở trong tim,hễ động vào liền loét ra không thuốc chữa.Chiếc bông tai hình lá cây bỏng dính vào cổ anh,hơi lành lạnh,sự lạnh lẽo ấy thấm tận vào trong đáy tim,cuối cùng bật ra sự tuyệt vọng.Anh không thể chịu đựng được sự đau khổ này nữa.
Cuối cùng cô đã yên lặng,tay cô yếu ớt đặt lên cánh tay anh,dù anh day dẳn thắm thiết thế nào,môi cô vẫn lạnh lẽo không chút ấm áp.Cuối cùng anh buông cô ra.
Anh cảm thấy giữa trời đất như chỉ còn lại hơi nước trắng xóa.Trên trời chút xuống mưa lớn,mặt sông bốc lên sương mù,xung quanh đều là một vùng mênh mang.Cơ thể cô đang run,trong mắt chỉ còn sự lạnh lùng ngỡ ngàng,anh chầm chậm buông tay ra,buông ra từng chút từng chút,trên môi vẫn còn mùi thơm hơi thở của cô lưu lại,cô gần anh như thế,đưa tay ra có thể với tới.Trong tay ù ù toàn là tiếng mưa.
Anh chậm rãi nói: “Tĩnh Uyển,đời này anh chỉ cầu xin em một lần,nhưng em không hề đồng ý anh.Anh vốn cho rằng đời này anh sẽ không cầu xin ai nữa,nhưng hôm nay cuối cùng anh cầu xin em một lần nữa,hãy rời xa Trình Tín Chi.”
Cô chăm chú nhìn vào mắt anh,trong mắt anh đã bình tỉnh đến mức không nhìn ra biểu hiện gì,cô lắc đầu nhè nhẹ: “Em không thể đồng ý với anh,em yêu Tín Chi,anh ấy là chồng em”.Giọng nói của cô rất nhẹ,nhưng từng từ từng chữ rất rõ ràng: “Nếu Tín Chi có thể xảy ra bất trắc gì,em tuyệt đối sẽ không sống tiếp trên cõi đời này nữa”.
Anh quay mặt đi nhìn màng mưa mênh mang bên ngoài rất lâu sau mỉm cười: “Em còn nhớ không, em từng nói hoa lan rất yêu kiều,chỉ sợ không sống được trên đất Bắc.Mấy năm nay anh đã thử rất nhiều lần,cuối cùng trồng được một cây lan Thiên Lý,em muốn xem thử không?”.
Cô đáp lại hờ hửng: “Sau khi em đến Mỹ luôn bị dị ứng,nghe theo ý kiến của bác sĩ trong nhà đã không trồng bất cứ loại hoa nào”.Anh ồ một tiếng chỉ nghe tiếng còi ù ù rất dài,vang trên mặt sông rất xa,trong màn hơi nước trắng đã có thể thấy bờ bên kia màu nâu.Nước sông ào ào chảy qua đáy phà,tạo nên xoáy và sóng nước cuồn cuộn.Nước sông chảy trong nước như chú ngựa tức giận phi nhanh,một đi không trở lại.Gió kèm theo mưa lớn soạt soạt đập vào cửa kính xe,vô số vệt nước chảy xuống,lại càng nhiều vệt nước xuống hơn.
Xe hơi chấn động,cơ thể anh bỗng nhiên run nhẹ,giống như tỉnh mộng.
Tám năm nay luôn nằm mơ rất mơ này,nhưng không đợi được đến khi trời sáng đã tàn nhẫn tỉnh dậy.
Suốt dọc đường anh chỉ lái xe,từ phía sau Tĩnh Uyển chỉ có thể nhìn thấy ánh áng sáng của mái tóc đen của anh,cái đêm ánh sao lấp lánh anh từng lái xe đưa cô đi như đã cách cả một đời.Ngăn cách không chỉ là tám năm mà là những người đó,những nỗi đau đó ,những vết thương đó,những tổn thương đó…trái tim đã nguội lạnh,hận đã không còn,cuối cùng là quên đi,quên đến mức có thể lạnh lùng điềm tỉnh đối diện.Xe giảm dần tốc độ đã đến bến phà,mưa gió lớn dần,trên bến phà không có một ai,chỉ nghe tiếng mưa ào ào,mưa như những mũi tên cắm xuống đất,anh lái xe lên phà,cả phà chỉ có một chiếc xe của họ,đợi rất lâu cũng không thấy phà chạy,lại qua hơn nửa tiếng đồng hồ,mới có một người mặc áo mưa trông như người quản lý đến gõ gõ cửa xe.
Anh kéo kéo kính xe xuống,mưa lạnh rớt xuống cánh tay anh,gió sông lạnh lẽo thổi vào trong xe,Tĩnh Uyển liền run lên,người đó nói: “Mưa gió to quá,chúng tôi dừng phà rồi”.
Anh không hề đáp lại,tiện tay lấy ví tiền ra,lấy tạm một tậy giấy bạc một trăm đồng đặt vào tay người đó.Người đó nhất thời không nói được gì,một lúc sau mới lúng túng nói: “Gió lớn như vậy e rằng sẽ có nguy cơ lật phà”.Mộ Dung Phong lại thêm một tập dày nữa vào số tiền ấy,người đó thấy đã mấy ngàn đồng,trong lòng vừa sợ hãi vừa vui mừng,cầm số tiền đó đến giữa phà thương lượng mấy câu,lát sau quay lại đã tươi cười niềm nở nói: “Chúng tôi lập tức cho phà chạy”.
Tàu thủy nhỏ phát ra tiếng còi hơi rất dài,chầm chậm rời bờ.Thành phố phồn hoa bên kia sông ngày càng xa dần xung quanh đều là tiếng mưa rào rào,nước sông chảy xiết tàu đi rất chậm,lúc đến giữa sông mưa càng lúc càng lớn,cách xa mười bước không nhìn thấy gì,chỉ thấy vô số hạt mưa từ trên trời rơi xuống,xung quanh đều là nước trắng xóa,ngay cả mặt sông gần đó cũng nhìn không rõ.Anh chợt quay đầu lại,cô không kịp phòng nhìn thẳng vào mắt anh.Bốn mắt nhìn nhau cô không còn lẩn tránh ánh mắt đó nửa.Anh bỗng từ ghế ngồi đưa tay nắm lấy vai cô.Cô bất ngờ bị anh kéo mạnh về phía trước,không đợi cô phản kháng anh đã hôn lên môi cô.Ký ức xa xôi mà thơm nồng ấy như hương hoa thanh khiết,nở ra từng đóa trong ký ức.Trên người cô có mùi hương hoa nhài,cô dùng hết sức lực vùng vẫy,tay anh cũng giữ chặt không động đậy,cô càng vùng vẫy anh càng dùng sức.Khoảng thời gian trước kia lưu chuyển,từng đã kết thúc,không còn dũng khí đối diện với cô nữa nhưng cô lại quay về.
Làm sao anh có thể buông cô lần nữa.
Những kí ức ấm áp đó,những lưu luyến từng có,cô là nồi đau ở trong tim,hễ động vào liền loét ra không thuốc chữa.Chiếc bông tai hình lá cây bỏng dính vào cổ anh,hơi lành lạnh,sự lạnh lẽo ấy thấm tận vào trong đáy tim,cuối cùng bật ra sự tuyệt vọng.Anh không thể chịu đựng được sự đau khổ này nữa.
Cuối cùng cô đã yên lặng,tay cô yếu ớt đặt lên cánh tay anh,dù anh day dẳn thắm thiết thế nào,môi cô vẫn lạnh lẽo không chút ấm áp.Cuối cùng anh buông cô ra.
Anh cảm thấy giữa trời đất như chỉ còn lại hơi nước trắng xóa.Trên trời chút xuống mưa lớn,mặt sông bốc lên sương mù,xung quanh đều là một vùng mênh mang.Cơ thể cô đang run,trong mắt chỉ còn sự lạnh lùng ngỡ ngàng,anh chầm chậm buông tay ra,buông ra từng chút từng chút,trên môi vẫn còn mùi thơm hơi thở của cô lưu lại,cô gần anh như thế,đưa tay ra có thể với tới.Trong tay ù ù toàn là tiếng mưa.
Anh chậm rãi nói: “Tĩnh Uyển,đời này anh chỉ cầu xin em một lần,nhưng em không hề đồng ý anh.Anh vốn cho rằng đời này anh sẽ không cầu xin ai nữa,nhưng hôm nay cuối cùng anh cầu xin em một lần nữa,hãy rời xa Trình Tín Chi.”
Cô chăm chú nhìn vào mắt anh,trong mắt anh đã bình tỉnh đến mức không nhìn ra biểu hiện gì,cô lắc đầu nhè nhẹ: “Em không thể đồng ý với anh,em yêu Tín Chi,anh ấy là chồng em”.Giọng nói của cô rất nhẹ,nhưng từng từ từng chữ rất rõ ràng: “Nếu Tín Chi có thể xảy ra bất trắc gì,em tuyệt đối sẽ không sống tiếp trên cõi đời này nữa”.
Anh quay mặt đi nhìn màng mưa mênh mang bên ngoài rất lâu sau mỉm cười: “Em còn nhớ không, em từng nói hoa lan rất yêu kiều,chỉ sợ không sống được trên đất Bắc.Mấy năm nay anh đã thử rất nhiều lần,cuối cùng trồng được một cây lan Thiên Lý,em muốn xem thử không?”.
Cô đáp lại hờ hửng: “Sau khi em đến Mỹ luôn bị dị ứng,nghe theo ý kiến của bác sĩ trong nhà đã không trồng bất cứ loại hoa nào”.Anh ồ một tiếng chỉ nghe tiếng còi ù ù rất dài,vang trên mặt sông rất xa,trong màn hơi nước trắng đã có thể thấy bờ bên kia màu nâu.Nước sông ào ào chảy qua đáy phà,tạo nên xoáy và sóng nước cuồn cuộn.Nước sông chảy trong nước như chú ngựa tức giận phi nhanh,một đi không trở lại.Gió kèm theo mưa lớn soạt soạt đập vào cửa kính xe,vô số vệt nước chảy xuống,lại càng nhiều vệt nước xuống hơn.
Xe hơi chấn động,cơ thể anh bỗng nhiên run nhẹ,giống như tỉnh mộng.
Tám năm nay luôn nằm mơ rất mơ này,nhưng không đợi được đến khi trời sáng đã tàn nhẫn tỉnh dậy.

