Polaroid
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Không Kịp Nói Yêu Em


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1726
- Tình trạng: Hoàn thành
Anh bỗng nhiên đặt ly rượu xuống bàn,không nói năng gì bế bổng cô lên,không đợi cô hốt hoảng kêu lên đã cúi đầu xuống hôn cô.Hơi thở anh phủ lên mặt cô ,mùi rượu nồng nặc,kèm theo mùi khô lạnh của thuốc lá,sự quấn quýt qua bờ môi kẽ răng khiến cô mơ màng trong giây phút,tiếp theo là sự cưỡng đoạt khiến người ta không thở được.Lưng vô đã dựa vào chiếc giường mềm mại,hơi thở gấp gáp của anh khiến cô hơi hoảng loạn,mặt anh nóng bừng,dựa sát vào cổ cô,cúc áo đã bị anh cởi mất mấy cái,cô dùng sức đẩy anh ra: “Cẩn thận đứa bé…”.Anh dừng lại,lại trườn người xuống,áp sát mặt vào bụng cô.Cô xưa nay sợ nhột không chịu được lại đẩy anh ra: “làm gì thế không được làm bậy”.

Anh nói: “anh nghe con nói chuyện”.Cô sững lại một lúc mới đẩy tay anh ra: “nói năng linh tinh”.Anh nói nghiêm chỉnh: “thật đấy,ngay cả con cũng đang nói,mẹ đừng giận cha nữa nhé”.Tĩnh Uyển hứ một tiếng,không nói tiếp gương mặt anh tràn ngập sự ấm áp và yên bình: “em nói xem con chúng ta giống anh hay giống em?”.Trong tim Tĩnh Uyển như con dao đâm thật sâu,suýt nữa rớt nước mắt.Chỉ nghe anh nói: “nếu là con trai anh sẽ cho nó vào quân đội,rèn luyện thật tốt,sau này sẽ thành tài”.Tĩnh Uyển không kìm được nửa,chỉ nắm chặt ga trải giường bên dưới,cố gắng nuốt nước mắt vào trong lòng.Giọng nói anh trầm thấp,vì áp sát vào người cô nên ù ù nghe không rõ: “nếu là con gái tốt nhất là giống em,như vậy mới tốt.Chị năm chỉ hơn anh ba tháng,lúc anh năm tuổi,có lần ở trong vườn thấy chị ấy ngồi trên vai cha hái lựu,ngưỡng mộ chết đi được,chỉ là không hiểu,tại sao cha cứ đánh anh,lại đối xử tốt với chị như thế.Giờ nghĩ lại thấy con gái khiến người ta yêu thương biết bao,đợi đến tết đoan ngọ năm sau,con gái chúng ta đã tròn một tuổi rồi,anh cũng có thể cõng nó hái hoa…”.

Giọng cô giống như không phải của mình: “Tết Đoan Ngọ năm sau…”.Anh phì cười một tiếng,không ngẩng mặt lên,giọng nói vẫn thấp: “Hơi ngốc phải không,bản thân anh cũng thấy ngốc,nhưng từ lúc biết em có thai anh luôn nghĩ con chúng ta sẽ như thế nào”.Anh dừng lại một lát,giọng nói càng thấp hơn,giống như nói mơ: “Tĩnh Uyển anh có lỗi với em.Anh chưa từng cầu xin ai,nhưng lần này anh xin em,em giận anh hận anh đều nhận,anh chỉ xin đừng giận đứa bé này”.

Cơ thể cô run lẩy bẩy,giống như không còn sức lực chịu đựng tất cả mọi thứ,cô không nói nổi,chỉ cố gắng cắn chặt môi,dường như chỉ có nổi đau da thịt mới có thể đè nén nổi đau trong tim.Mặt anh cách lần áo sơ mi,dịu dàng áp vào bụng cô,rất lâu rất lâu sau mới ngẩng đầu lên.Cô chưa từng thấy ánh mắt dịu dàng như thế của anh,trong tim cô lạnh lẽo khó tả,chỉ không muốn đối diện với đôi mắt ấy,theo bản năng cô nhắm mắt lại.

Nụ hôn của anh nhẹ nhàng mà chần chừ,rơi xuống khóe môi cô, nên tai như có tiếng gió trong núi.Anh cõng cô đi lên bậc thang,bậc thang đá xanh,đi lên con đường trong rừng cong cong uốn lượn,cô ôm chặt cổ anh,trên đỉnh đầu là rừng cây lá đỏ như lửa,giống như vô số ngọn lửa đang cháy giữa bầu trời,cũng giống như hoa màu xuân,nở rộ đỏ rực rở.Màu trời ảm đạm âm u như sắp mưa,mây mù thầp đến mức muốn ập xuống.Anh bước lên từng bước mỗi bước hơi lắc lư,nhưng lưng anh to rộng vững chắc,có thể để cô dựa vào như vậy.Côhỏi: “anh từng cõng ai chưa?”.Cô càng ôm chặt lấy anh hơn: “vậy anh phải cõng em cả đời”.

Có một sự tiếp xúc dịu dàng như cánh bướm,mỗi lần chạm vào dường như nở ra một bông hoa tươi đẹp,nở rộ từng bông…chuyện cũ ào vào trong ký ức,từng cảnh từng cảnh hiện lên.Những chuyện xưa mơ hồ đó lênh đênh trôi dạt dào,lặng lẽ héo úa.Chỉ có khuôn mặt anh nóng bừng áp vào tim cô,thật chặt từ bên trong phát ra tiếng tim đập “thình thịch thình thịch thình thịch”,càng ngày càng gấp gáp.Tóc cô quấn vào tay anh,môi anh triền miên trên mặt cô,vô số bông tuyết lặng lẽ rơi bên ngoài cửa sổ.

Cô chìm vào hư không vô tận,nắm chặt lấy vai anh,bốn bề chỉ là tiếng gió nhẹ lướt qua bên tai,cô như bông tuyết chỉ biết rơi mãi xuống,không có điểm dừng,không có phương hướng.Anh là ngọn lửa nóng bỏng,mỗi nơi đều mềm mại,đều cứng rắn.Anh vừa tước đoạt vừa cho đi,khiến cơ thể cô tan xương nát thịt,bị anh nhào nặn lại,nhưng dấu ấn đậm nét nhất của anh vĩnh viển không thể xóa đi.Tuyết rơi càng ngày càng nhiều,gió đập rào rào vào cửa sổ.

Đến hai ,ba giờ sáng tuyết càng lúc càng dày,rèm cửa không kéo lên,ánh sáng trắng bên ngoài chiếu vào trong phòng,như là ánh trăng thanh mát.

Sau khi nhủ cánh tay anh dần dần đè nặng lên người cô,Tĩnh Uyển chầm chậm gỡ tay anh ra,sau đó chầm chậm quay về phía anh,anh ngủ rất say hơi thở đều đều,tóc mái trên trán rủ xuống,giống như đứa trẻ.Cô gọi nhỏ một tiếng: “Bái Lâm”,thấy anh chưa tỉnh lại,cô lại gọi nhỏ anh hai tiếng,cuối cùng to gan gọi vào bên tai cô một tiếng: “Cậu Sáu”.Anh vẫn ngủ say không động đậy,cô bỗng nhiên sợ hãi,cô từng đọc trên một tạp chí Tiếng Anh nói thuốc an thần không được dùng với rượu,nhưng nghiền một nửa vào rượu chắc không sao,cô do dự đưa tay ra ấn vào ngực anh.Tim anh đập chậm rãi mà mạnh mẽ,cô chậm rãi thu tay lại.

Prev 1 ... 83 84 85 86 87 ... 109 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000420