Đợi sau khi lên xe,Trình Tín Chi mới gọi một tiếng: “Doãn tiểu thư”.Nước mắt Tĩnh Uyễn chảy tràn ra,nhưng người ngay trước mặt lần này gần như là người xa lạ,cô đưa tay lên vội lau đi.Trình Tín Chi lấy khăn tay ra ,đưa cho cô.
Cô do dự nhận lấy khăn tay rất sạch,một giọt nước mắt rơi xuống,trong chốc lát đã không thấy nữa,một giọt lớn lại lăn xuống,từng giọt nối tiếp từng giọt…Đèn đường lướt qua cửa xe,từng chiếc lướt qua như sao băng.Mặt anh khuất trong bóng tối,cô yếu ớt thở nhẹ,anh hỏi: “Doãn tiểu thư?”.Bụng lại đau âm ỉ,cô chưa từng sợ hãi đến như vậy.Cô run rẩy quay đầu lại,con phố rộng rãi không người,chỉ có xe của họ đang chạy.Cô lẩm bẩm nói nhỏ: “Cám ơn anh,nhưng tôi thật sự không có cách nào mới nghĩ đến anh.Cho tôi xuống xe ở phía trước,nếu…nếu lúc đó bị anh ta phát hiện…”.Giọng nói của Trình Tín Chi rất nhỏ,truyền đến tai cô có một cảm giác ấm áp khó nói thành lời: “Không có ai nói ra đâu,lái xe và xe là tôi đem theo từ Ủng Nam tới,rất đáng tin.Người ở đồn Trị An nhất định không biết thân phận của cô,nếu không thì quyết không dễ dàng thả cô như vậy.Cho dù sau này họ biết rồi,cũng tuyệt đối không nói ra.Nếu Cậu Sáu biết họ bắt được cô rồi thả ra,e rằng mấy người họ ai cũng mất đầu,cho nên họ nhất định sẽ không nói.Cho dù trưởng ban Trị An cấp trên có biết chút ít,sợ Cậu Sáu truy cứu trách nhiệm cũng sẽ không nói”.Anh phân tích rõ ràng quan hệ lợi hại,Tĩnh Uyển nhem nhóm hi vọng,cắn răng nhè nhẹ: “Xin anh giúp tôi.Vì Trình tiểu thư xin anh giúp tôi”.
Trong bóng tối mắt cô long lanh như ngôi sao,yếu ớt tỏ ra ánh sáng đang sợ,giống như tuyệt vọng,càng giống như một sự điên cuồng không thể giải thích.Anh nhất thời không nói được gì,lúc sau mới nói: “Doãn tiểu thư tôi sẽ cố hết sức giúp cô”.
Tính anh tuy ôn hòa nhưng làm việc dứt khoát,trước tiên về khách sạn gọi điện cho người quen,chỉ nói có một người bà con xa đến dự hôn lễ, mắc bệnh cần tĩnh dưỡng,lập tức mượn một căn nhà,và đưa Tĩnh Uyển đến đó.
Căn nhà đó là một căn nhà nhỏ phía sau có vườn,chỉ có đôi vợ chồng già ở đó trông nhà,vì bình thường quét dọn,tất cả đồ dùng đều mới,cho nên bỏ vải phủ ra,lập tức sắp xếp xong xuôi.Trình Tín Chi thấy căn phòng đó tuy nhỏ nhưng cửa sổ đều đóng kín,không có gió lọt vào.Trên tường dáng giấy trắng rất sạch sẽ,trần nhà cũng không có mạng nhện,bồ hóng…Tuy trong phòng chỉ kê một chiếc giường gỗ đàn trắng,nhưng ga trải còn mới.Bà già coi nhà xách một chiếc lò sưởi đến,một lúc sau căn phòng liền trở nên ám áp.
Đến bây giờ Tĩnh Uyển mới thở phào nhẹ nhõm như được giải thoát,chỉ thấy bụng đau đớn khó chịu,cả cơ thể như không có sức chống đở,cô tựa vào thành giường chầm chậm ngồi xuống.Dưới ánh đèn Trình Tín Chi thấy mặt cô xanh sao không con giọt máu,liền nói: “Có phải Doãn tiểu thư bị bệnh không,có cần mời bác sĩ đến khám không?”.Tĩnh Uyển chầm chậm lắc đầu: “Tôi chỉ mệt thôi”.Trình Tín Chi nói: “Ở đây hơi đơn sơ,nhưng rất an toàn ,Doãn tiểu thư nghỉ đi,nếu ngày mai tôi không đến được,cũng nhất định phái người đến.Tôi nói với họ cô họ Lâm,là em họ phía nhà ngoại của tôi”.
Dưới ánh đèn đôi mắt cô cũng long lanh như nước hồ thu,khẽ nói: “Cảm ơn anh,Trình tiên sinh”.
Trình Tín Chi hơi ái náy nói: “Tôi không phải là quân tử nhiệt tình như đạo xưa”.Khóe miệng Tĩnh Uyển hơi nhếch lên,lộ ra một nụ cười thê lương: “Anh chịu nói thật ra như thế đã là quân tử rồi”.Cô quay mặt đi chỉ nghe thấy tiếng gió bắc ù ù bên ngoài,như muốn thổi đến mức tận đáy tim người ta sinh ra một sự lạnh lẽo mới thôi.
Sau khi Trình Tín Chi đi,Trình Doãn Chi ngồi xem kịch một mình,càng thấy nhàm chán hơn,trên sân khấu một đoạn kịch Tây bì vừa hát xong,rất nhiều người đứng dậy vổ tay khen hay.Trình Doãn Chi quay mặt lại,đúng lúc nhìn thấy một cảnh vệ đang vội vả đi đến,nói một hồi với Thư Đông Tự,Thư Đông Tự lập tức cúi người xuống,nói nhỏ hai câu vào tai Mộ Dung Phong.Chỉ thấy sắc mặt Mộ Dung Phong hơi thay đổi,lập tức đứng dậy quay người đi ra ngoài.
Anh vừa đi các cảnh vệ cũng tiền hô hậu ủng đi theo sau ,khách khứa cũng nhốn nháo nhìn.Hà Tự An đi lên thì thầm vài câu,Mộ Dung Phong không hề dừng bước,vẫn là Thư Đông Tự vội nói một câu gì đó với Hà Tự An,xong liền chạy theo sau Mộ Dung Phong ra ngoài.Hà Tự An cười quay đầu lại nói: “Mọi người đừng lo lắng chỉ là nước bạn phái một đại biểu quan trọng đến chúc mừng,tàu hỏa giờ này mới đến,Cậu Sáu đích thân đi đón,mới mọi người tiếp tục xem kịch”.
Khách khứa liền nhốn nháo bàn luận,có ngưới nói là đặc sứ nước Nga đến,có người nói là dặc sứ nước NHật,vì trên sân khấu đang hát đến đoạn quan trọng,không lâu sau sự chú ý được dồn vào vở kịch.
Cô do dự nhận lấy khăn tay rất sạch,một giọt nước mắt rơi xuống,trong chốc lát đã không thấy nữa,một giọt lớn lại lăn xuống,từng giọt nối tiếp từng giọt…Đèn đường lướt qua cửa xe,từng chiếc lướt qua như sao băng.Mặt anh khuất trong bóng tối,cô yếu ớt thở nhẹ,anh hỏi: “Doãn tiểu thư?”.Bụng lại đau âm ỉ,cô chưa từng sợ hãi đến như vậy.Cô run rẩy quay đầu lại,con phố rộng rãi không người,chỉ có xe của họ đang chạy.Cô lẩm bẩm nói nhỏ: “Cám ơn anh,nhưng tôi thật sự không có cách nào mới nghĩ đến anh.Cho tôi xuống xe ở phía trước,nếu…nếu lúc đó bị anh ta phát hiện…”.Giọng nói của Trình Tín Chi rất nhỏ,truyền đến tai cô có một cảm giác ấm áp khó nói thành lời: “Không có ai nói ra đâu,lái xe và xe là tôi đem theo từ Ủng Nam tới,rất đáng tin.Người ở đồn Trị An nhất định không biết thân phận của cô,nếu không thì quyết không dễ dàng thả cô như vậy.Cho dù sau này họ biết rồi,cũng tuyệt đối không nói ra.Nếu Cậu Sáu biết họ bắt được cô rồi thả ra,e rằng mấy người họ ai cũng mất đầu,cho nên họ nhất định sẽ không nói.Cho dù trưởng ban Trị An cấp trên có biết chút ít,sợ Cậu Sáu truy cứu trách nhiệm cũng sẽ không nói”.Anh phân tích rõ ràng quan hệ lợi hại,Tĩnh Uyển nhem nhóm hi vọng,cắn răng nhè nhẹ: “Xin anh giúp tôi.Vì Trình tiểu thư xin anh giúp tôi”.
Trong bóng tối mắt cô long lanh như ngôi sao,yếu ớt tỏ ra ánh sáng đang sợ,giống như tuyệt vọng,càng giống như một sự điên cuồng không thể giải thích.Anh nhất thời không nói được gì,lúc sau mới nói: “Doãn tiểu thư tôi sẽ cố hết sức giúp cô”.
Tính anh tuy ôn hòa nhưng làm việc dứt khoát,trước tiên về khách sạn gọi điện cho người quen,chỉ nói có một người bà con xa đến dự hôn lễ, mắc bệnh cần tĩnh dưỡng,lập tức mượn một căn nhà,và đưa Tĩnh Uyển đến đó.
Căn nhà đó là một căn nhà nhỏ phía sau có vườn,chỉ có đôi vợ chồng già ở đó trông nhà,vì bình thường quét dọn,tất cả đồ dùng đều mới,cho nên bỏ vải phủ ra,lập tức sắp xếp xong xuôi.Trình Tín Chi thấy căn phòng đó tuy nhỏ nhưng cửa sổ đều đóng kín,không có gió lọt vào.Trên tường dáng giấy trắng rất sạch sẽ,trần nhà cũng không có mạng nhện,bồ hóng…Tuy trong phòng chỉ kê một chiếc giường gỗ đàn trắng,nhưng ga trải còn mới.Bà già coi nhà xách một chiếc lò sưởi đến,một lúc sau căn phòng liền trở nên ám áp.
Đến bây giờ Tĩnh Uyển mới thở phào nhẹ nhõm như được giải thoát,chỉ thấy bụng đau đớn khó chịu,cả cơ thể như không có sức chống đở,cô tựa vào thành giường chầm chậm ngồi xuống.Dưới ánh đèn Trình Tín Chi thấy mặt cô xanh sao không con giọt máu,liền nói: “Có phải Doãn tiểu thư bị bệnh không,có cần mời bác sĩ đến khám không?”.Tĩnh Uyển chầm chậm lắc đầu: “Tôi chỉ mệt thôi”.Trình Tín Chi nói: “Ở đây hơi đơn sơ,nhưng rất an toàn ,Doãn tiểu thư nghỉ đi,nếu ngày mai tôi không đến được,cũng nhất định phái người đến.Tôi nói với họ cô họ Lâm,là em họ phía nhà ngoại của tôi”.
Dưới ánh đèn đôi mắt cô cũng long lanh như nước hồ thu,khẽ nói: “Cảm ơn anh,Trình tiên sinh”.
Trình Tín Chi hơi ái náy nói: “Tôi không phải là quân tử nhiệt tình như đạo xưa”.Khóe miệng Tĩnh Uyển hơi nhếch lên,lộ ra một nụ cười thê lương: “Anh chịu nói thật ra như thế đã là quân tử rồi”.Cô quay mặt đi chỉ nghe thấy tiếng gió bắc ù ù bên ngoài,như muốn thổi đến mức tận đáy tim người ta sinh ra một sự lạnh lẽo mới thôi.
Sau khi Trình Tín Chi đi,Trình Doãn Chi ngồi xem kịch một mình,càng thấy nhàm chán hơn,trên sân khấu một đoạn kịch Tây bì vừa hát xong,rất nhiều người đứng dậy vổ tay khen hay.Trình Doãn Chi quay mặt lại,đúng lúc nhìn thấy một cảnh vệ đang vội vả đi đến,nói một hồi với Thư Đông Tự,Thư Đông Tự lập tức cúi người xuống,nói nhỏ hai câu vào tai Mộ Dung Phong.Chỉ thấy sắc mặt Mộ Dung Phong hơi thay đổi,lập tức đứng dậy quay người đi ra ngoài.
Anh vừa đi các cảnh vệ cũng tiền hô hậu ủng đi theo sau ,khách khứa cũng nhốn nháo nhìn.Hà Tự An đi lên thì thầm vài câu,Mộ Dung Phong không hề dừng bước,vẫn là Thư Đông Tự vội nói một câu gì đó với Hà Tự An,xong liền chạy theo sau Mộ Dung Phong ra ngoài.Hà Tự An cười quay đầu lại nói: “Mọi người đừng lo lắng chỉ là nước bạn phái một đại biểu quan trọng đến chúc mừng,tàu hỏa giờ này mới đến,Cậu Sáu đích thân đi đón,mới mọi người tiếp tục xem kịch”.
Khách khứa liền nhốn nháo bàn luận,có ngưới nói là đặc sứ nước Nga đến,có người nói là dặc sứ nước NHật,vì trên sân khấu đang hát đến đoạn quan trọng,không lâu sau sự chú ý được dồn vào vở kịch.

