Tĩnh Uyển hỏi: “Mộ Dung Phong gần đây không ở đây sao?”.
Trình Cẩn Chi hơi gật đầu: “Anh ấy đi Thiên Lang rồi.Trong ba bốn ngày chắc không về được.Về dự định tương lai,Doãn tiểu thư chắc đã có chủ định rồi,tôi rất vui được giúp Doãn tiểu thư một tay”.
Tĩnh Uyển nói: “Bất luận là cô muốn tôi biến mất,hay là thả cho tôi một con đường sống,cô đích thân đến là không khôn ngoan rồi,Mộ Dung Phong nếu biết cô đến,người đầu tiên nghi ngờ chính là cô”.
Trình Cẩn chi mỉm cười nói: “Cho dù tôi không đến,người đầu tiên ấy nghi ngờ vẫn là tôi,tôi hà tấc sợ cái hư danh đó”.Nói xong Cẩn Chi hơi vênh mặt lên,người hầu gái sau lưng đi lên một bước,lấy từng thứ trong túi ra: “Giấy thông hành,hộ chiếu,visa,vé tàu…”.Giọng Trình Cẩn Chi mang theo chút khẩu miền Nam,vô cùng mềm mại rung động lòng người: “Tôi nghe nói lúc đó Bái Lâm đưa cô ba mươi vạn,cho nên tôi cũng chuẩn bị cho cô ba mươi vạn”.
Tĩnh Uyển hỏi: “Lúc nào có thể đi?”.
Trình Cẩn Chi nói: “Ngày mai sẽ có người đến đón cô.Đúng lúc anh tư của tôi quay về Mỹ,tôi nhờ anh ấy tiện đường chăm sóc cô”.Cô duyên dáng đứng dậy: “Doãn tiểu thư lên đường may mắn nhé”.
Trình Cẩn Chi đã đi đến bên cửa,đột nhiên quay mặt lại nói: “Tôi biết ngay cả cô cũng nói tôi làm một việc thừa,nói thật tôi không yên tâm,Doãn tiểu thư cho dù hôm nay cô và anh ấy như thế này,tôi vẫn không yên tâm.Cho nên cô bắt buộc phải đi,xin cô yên tâm,tôi không hề có ý đồ hại cô,tôi chỉ muôn làm việc mà cả hai ta đều có lợi”.
Tĩnh Uyển hơi mệt quay mặt đi: “Tôi biết cô sẽ không làm hại tôi,nếu tôi chết,Mộ Dung Phong cả đời này sẽ mãi mãi yêu tôi,cho nên cô tuyệt đối không để tôi chết”.
Trình Cẩn Chi tươi cười: “Nói chuyện với người thông minh như Doãn tiểu thư thật thoải mái”.
Tĩnh Uyển cười nhạt: “Phu nhân còn thông minh hơn Tĩnh Uyển,mong phu nhân muốn gì được nấy”.
Trình Cẩn Chi cười nói: “Cảm ơn lời chúc tốt lành của cô”.
Tĩnh Uyển “ùm” một tiếng nói: “xin phu nhân yên tâm”.
Tuy cô rất yếu nhưng đến này hôm sau,cuối cùng lấy tinh thần,được người khác dìu,cô đã lên xe suôn sẻ.Xe lái thẳng đến bến xe,từ đó chuyển thẳng đến Huệ Cảng.Cô vốn là bệnh nhân,lại gắng gượng để lên tàu,gần như đã mệt đến ngất đi.Nghỉ ngơi trong phòng trên tàu một ngày đêm cô mới dần dần hồi phục lại.Cô vẫn say tàu ,người tuy đã tỉnh táo,nhưng ăn bao nhiêu vẫn nôn bấy nhiêu,y tá người Trung Quốc phụ trách chăm sóc cô trên tàu vô cùng cẩn thận,vắt khăn ấm cho cô lau mặt,nói nhỏ: “Doãn tiểu thư cô còn nhớ tôi không?”.
Cô ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt thanh tú đó,cản thấy hơi quen, y tá đó nói nhỏ: “Tôi là Thập Thúy,Nghiêm Thập Thúy cô nhớ ra chưa?”.Cô yếu ớt nhìn cô ấy,cái tên này cô không nhớ rõ lắm,y tá đó lại nói: “Nghiêm Thế Xương là anh trai tôi”.Tĩnh Uyển vất vả hỏi: “Nghiêm đại ca anh ấy…”.Thập Thúy cười nói: “Anh ấy rất ổn,biết tôi được đi cùng với Doãn tiểu thư,anh ấy rất yên tâm”.
Tĩnh Uyển vô cùng yếu ớt, “ồ” một tiếng lại mê mê man man nhắm mắt lại.
Trên tàu tuy có bác sĩ đi cùng ,Trình Tín Chi cũng đến thăm mấy lần,chỉ là mấy lần trước cô đều hôn mê,lần này đến cô cũng mơ hồ,bác sĩ đến đo huyết áp cho cô,cô mê man gọi một tiếng : “mẹ…” Rồi quay đầu lại ngủ thiếp đi.Trình Tín Chi chỉ thấy sắc mặt cô nhợt nhạt,giống như con búp bê bằng giấy,một tay cô rũ xuống thành giường,trên làn da trắng hiện rõ những mạch máu nhỏ,yếu ớt như thể chỉ cần chạm vào là có thể vỡ.Anh đang dặn dò y tá đặt tay cô vào chăn,bỗng nghe thấy cô rên rỉ một tiếng,hơi chau mày,âm thanh nhỏ gần như không nghe thấy: “Bái Lâm…”,khóe mắt rơm rớm lệ: “Em đau…”.
Trong tim anh dấy lên nỗi thương cảm vô hạn,cũng không biết là cảm giác gì,chỉ thấy đồng cảm và thương xót vô cùng,càng có một cảm giác phức tạp khó nói thành lời.Chỉ thấy người y tá Thập Thúy nhìn anh như đang suy nghĩ điều gì,rồi quay mặt đi,lúc này đang là sáng sớm,ánh mặt trời ngày đông chiếu qua cửa sổ,màu vàng nhàn nhạt như không đó khiến người ta luôn mong chờ một tia ấm áp,nhưng cuối cùng ở giữa vẫn ngăn cách một tấm kính.
Anh hơi thất thần nhìn ra ngoài,đã đến vùng biển quốc tế rồi,nhìn ra xa chỉ là biển mênh mang,chỉ có một chú chim hải âu bất ngờ lướt qua tầm mắt,giang rộng đôi cánh trắng,giống như thiên sứ tung cánh.Giữa biển rộng lớn như thế,chiếc tàu lớn như thế cũng chỉ là một phiến lá cô độc,xung quanh đều là biển vô bờ vô bến,dường như vĩnh viễn cũng chỉ là biển.
Nhưng cuối cùng sẽ có một ngày có thể cập bờ.
Chương 31:
Tám năm sau, Trĩ Viên, Ô Trì.
Vẫn là thời tiết đêm xuân,chiều có trận mưa nhỏ,đến lúc hoàng hôn ráng chiều phía Tây đã thấm đẫm nữa bầu trời,ánh mặt trời chiếu xiên xuống cây chuối tây trước cửa,xòe ra những chiếc lá non mơn mỡn,màu xanh mềm mại đó dường như khiến cả rèm cửa cũng ánh thành màu xanh.Thảm cỏ bên dưới không biết là côn trùng gì kêu rỉ rả.Tách trà Thanh Hoa Khang Hy trong tay Trình Doãn Chi khiến anh cảm thấy nóng khó thể cầm được,trà Long Tỉnh trước mưa xanh tươi trong tách,uống vào miệng cảm thấy vừa đắng vừa chát.Đại thiếu phu nhân thấy anh không nói gì,bản thân cũng muốn xoa dịu,liền khẩn thiết nói: “Đã kết hôn rồi,việc đã thành,anh là anh trai cũng đừng có tỏ vẻ ác ý quá”.
Trình Cẩn Chi hơi gật đầu: “Anh ấy đi Thiên Lang rồi.Trong ba bốn ngày chắc không về được.Về dự định tương lai,Doãn tiểu thư chắc đã có chủ định rồi,tôi rất vui được giúp Doãn tiểu thư một tay”.
Tĩnh Uyển nói: “Bất luận là cô muốn tôi biến mất,hay là thả cho tôi một con đường sống,cô đích thân đến là không khôn ngoan rồi,Mộ Dung Phong nếu biết cô đến,người đầu tiên nghi ngờ chính là cô”.
Trình Cẩn chi mỉm cười nói: “Cho dù tôi không đến,người đầu tiên ấy nghi ngờ vẫn là tôi,tôi hà tấc sợ cái hư danh đó”.Nói xong Cẩn Chi hơi vênh mặt lên,người hầu gái sau lưng đi lên một bước,lấy từng thứ trong túi ra: “Giấy thông hành,hộ chiếu,visa,vé tàu…”.Giọng Trình Cẩn Chi mang theo chút khẩu miền Nam,vô cùng mềm mại rung động lòng người: “Tôi nghe nói lúc đó Bái Lâm đưa cô ba mươi vạn,cho nên tôi cũng chuẩn bị cho cô ba mươi vạn”.
Tĩnh Uyển hỏi: “Lúc nào có thể đi?”.
Trình Cẩn Chi nói: “Ngày mai sẽ có người đến đón cô.Đúng lúc anh tư của tôi quay về Mỹ,tôi nhờ anh ấy tiện đường chăm sóc cô”.Cô duyên dáng đứng dậy: “Doãn tiểu thư lên đường may mắn nhé”.
Trình Cẩn Chi đã đi đến bên cửa,đột nhiên quay mặt lại nói: “Tôi biết ngay cả cô cũng nói tôi làm một việc thừa,nói thật tôi không yên tâm,Doãn tiểu thư cho dù hôm nay cô và anh ấy như thế này,tôi vẫn không yên tâm.Cho nên cô bắt buộc phải đi,xin cô yên tâm,tôi không hề có ý đồ hại cô,tôi chỉ muôn làm việc mà cả hai ta đều có lợi”.
Tĩnh Uyển hơi mệt quay mặt đi: “Tôi biết cô sẽ không làm hại tôi,nếu tôi chết,Mộ Dung Phong cả đời này sẽ mãi mãi yêu tôi,cho nên cô tuyệt đối không để tôi chết”.
Trình Cẩn Chi tươi cười: “Nói chuyện với người thông minh như Doãn tiểu thư thật thoải mái”.
Tĩnh Uyển cười nhạt: “Phu nhân còn thông minh hơn Tĩnh Uyển,mong phu nhân muốn gì được nấy”.
Trình Cẩn Chi cười nói: “Cảm ơn lời chúc tốt lành của cô”.
Tĩnh Uyển “ùm” một tiếng nói: “xin phu nhân yên tâm”.
Tuy cô rất yếu nhưng đến này hôm sau,cuối cùng lấy tinh thần,được người khác dìu,cô đã lên xe suôn sẻ.Xe lái thẳng đến bến xe,từ đó chuyển thẳng đến Huệ Cảng.Cô vốn là bệnh nhân,lại gắng gượng để lên tàu,gần như đã mệt đến ngất đi.Nghỉ ngơi trong phòng trên tàu một ngày đêm cô mới dần dần hồi phục lại.Cô vẫn say tàu ,người tuy đã tỉnh táo,nhưng ăn bao nhiêu vẫn nôn bấy nhiêu,y tá người Trung Quốc phụ trách chăm sóc cô trên tàu vô cùng cẩn thận,vắt khăn ấm cho cô lau mặt,nói nhỏ: “Doãn tiểu thư cô còn nhớ tôi không?”.
Cô ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt thanh tú đó,cản thấy hơi quen, y tá đó nói nhỏ: “Tôi là Thập Thúy,Nghiêm Thập Thúy cô nhớ ra chưa?”.Cô yếu ớt nhìn cô ấy,cái tên này cô không nhớ rõ lắm,y tá đó lại nói: “Nghiêm Thế Xương là anh trai tôi”.Tĩnh Uyển vất vả hỏi: “Nghiêm đại ca anh ấy…”.Thập Thúy cười nói: “Anh ấy rất ổn,biết tôi được đi cùng với Doãn tiểu thư,anh ấy rất yên tâm”.
Tĩnh Uyển vô cùng yếu ớt, “ồ” một tiếng lại mê mê man man nhắm mắt lại.
Trên tàu tuy có bác sĩ đi cùng ,Trình Tín Chi cũng đến thăm mấy lần,chỉ là mấy lần trước cô đều hôn mê,lần này đến cô cũng mơ hồ,bác sĩ đến đo huyết áp cho cô,cô mê man gọi một tiếng : “mẹ…” Rồi quay đầu lại ngủ thiếp đi.Trình Tín Chi chỉ thấy sắc mặt cô nhợt nhạt,giống như con búp bê bằng giấy,một tay cô rũ xuống thành giường,trên làn da trắng hiện rõ những mạch máu nhỏ,yếu ớt như thể chỉ cần chạm vào là có thể vỡ.Anh đang dặn dò y tá đặt tay cô vào chăn,bỗng nghe thấy cô rên rỉ một tiếng,hơi chau mày,âm thanh nhỏ gần như không nghe thấy: “Bái Lâm…”,khóe mắt rơm rớm lệ: “Em đau…”.
Trong tim anh dấy lên nỗi thương cảm vô hạn,cũng không biết là cảm giác gì,chỉ thấy đồng cảm và thương xót vô cùng,càng có một cảm giác phức tạp khó nói thành lời.Chỉ thấy người y tá Thập Thúy nhìn anh như đang suy nghĩ điều gì,rồi quay mặt đi,lúc này đang là sáng sớm,ánh mặt trời ngày đông chiếu qua cửa sổ,màu vàng nhàn nhạt như không đó khiến người ta luôn mong chờ một tia ấm áp,nhưng cuối cùng ở giữa vẫn ngăn cách một tấm kính.
Anh hơi thất thần nhìn ra ngoài,đã đến vùng biển quốc tế rồi,nhìn ra xa chỉ là biển mênh mang,chỉ có một chú chim hải âu bất ngờ lướt qua tầm mắt,giang rộng đôi cánh trắng,giống như thiên sứ tung cánh.Giữa biển rộng lớn như thế,chiếc tàu lớn như thế cũng chỉ là một phiến lá cô độc,xung quanh đều là biển vô bờ vô bến,dường như vĩnh viễn cũng chỉ là biển.
Nhưng cuối cùng sẽ có một ngày có thể cập bờ.
Chương 31:
Tám năm sau, Trĩ Viên, Ô Trì.
Vẫn là thời tiết đêm xuân,chiều có trận mưa nhỏ,đến lúc hoàng hôn ráng chiều phía Tây đã thấm đẫm nữa bầu trời,ánh mặt trời chiếu xiên xuống cây chuối tây trước cửa,xòe ra những chiếc lá non mơn mỡn,màu xanh mềm mại đó dường như khiến cả rèm cửa cũng ánh thành màu xanh.Thảm cỏ bên dưới không biết là côn trùng gì kêu rỉ rả.Tách trà Thanh Hoa Khang Hy trong tay Trình Doãn Chi khiến anh cảm thấy nóng khó thể cầm được,trà Long Tỉnh trước mưa xanh tươi trong tách,uống vào miệng cảm thấy vừa đắng vừa chát.Đại thiếu phu nhân thấy anh không nói gì,bản thân cũng muốn xoa dịu,liền khẩn thiết nói: “Đã kết hôn rồi,việc đã thành,anh là anh trai cũng đừng có tỏ vẻ ác ý quá”.

