Thiên Ngọc bối rối nhìn mẹ Khang Luân rồi cũng bước xuống nhà, tránh ánh nhìn hình viên đạn đang soi từng cử chỉ của nó khiến nó cảm thấy rất rất khó chịu, bí bách vô cùng. Bàn chân đặt xuống bậc cuối cùng của cầu thang, nó nghe một giọng nói quen quen, rất quái gở:
- Cô đang làm cái trò gì ở đây?
- Ơ... - Nó tròn mắt ngạc nhiên. - Vậy anh làm gì ở đây?
- Hừ. - Khang Duy khịt mũi. - Đây là nhà tôi!
Thiên Ngọc há hốc miệng kinh ngạc. Đây là nhà của Khang Duy, vậy bác Khang Việt là ba của anh ta rồi. Thật đáng chết, không đâu lại đâm đầu vào làm gia sư cho một thằng nhóc khó bảo, bà mẹ khó tính, và thằng anh thì điên khùng hâm dở. Nó đã từng nghĩ mình thật may mắn, nhưng giờ nó nghĩ lại rồi, số phận nó hình như đang trượt dốc thê thảm, xui xẻo. Nó nhìn chằm chằm vào kẻ trước mặt, khóc không ra nước mắt.
- Sao hôm nay về muộn vậy?
Mẹ Khang Duy cất tiếng nói dịu dàng từ phía sau, kéo nó ra khỏi phút suy nghĩ ngu muội.
- Tôi xin phép.
Nó cúi người chạy thẳng ra ngoài, Khang Duy cười nhạt một cái rồi cũng bước theo sau.
- Cô đứng yên đấy!
Nó khựng người lại, chân run run. Quả này nó chết chắc rồi, về nhà sẽ gọi điện ngay cho bác Khang Việt xin nghỉ làm ngay mới được. Chứ đây là nhà anh ta, hôm nào đi dạy cũng gặp anh ta, mà cứ gặp anh ta thì y như rằng chửi nhau, đá xoáy nhau... Bác Khang Việt sẽ ghét nó mất, sẽ nghĩ xấu về nó mất.
- Có chuyện gì? - Nó luống cuống, run run lên tiếng.
Khang Duy tiến lên phía trước cúi mặt xuống gần sát khuôn mặt nó, đôi mắt đen mở to, xoáy thẳng vào mắt nó khiến nó cảm thấy càng run sợ. Hiện tại, nó còn cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh ta phả vào khuôn mặt. Ặc, kinh quá! Chưa bao giờ nó nhìn kĩ mặt Khang Duy thế này, từng đường nét gần như hoàn hảo, à mà không đúng, phải là quá hoàn hảo.
Nhưng khuôn mặt Khang Duy ngày càng cúi gần sát mặt nó, rốt cuộc anh ta định làm gì? Mặt nó đỏ bừng, đôi vai run lên từng chặp, mắt bỗng nhiên nhắm chặt lại khiến Khang Duy ngẩng đầu lên bật cười ha hả.
- Cô về đi.
Nó giật mình mở mắt nhìn Khang Duy quay người bước vào nhà mà không nén nổi sự xấu hổ. Sao bỗng nhiên lại nhắm mắt chứ, sao mặt lại đỏ nữa chứ? Quá mất mặt nữ nhi thiên hạ. Không để cho Khang Duy có cơ hội làm nó thêm xấu hổ, nó dắt xe ra khỏi cửa, đạp như bay.
Về nhà trong tâm trạng uể oải và mệt mỏi nhất từ trước đến giờ, cả người nó hết hơi như chiếc lá rơi vèo xuống lòng đường. Nó thả mình ngã nhoài xuống giường, đầu không ngừng đập thùm thụp vào gối, mặt nhăn nhó.
- Cậu biết không, Khang Luân là em trai của Khang Duy.
- Ờ... HẢ??? - Nhật Linh đang xem Secret Angle giật mình quay ra nhìn nó lắp bắp. - Ai???
- Là Khang Duy đó, hắn là con trai bác Khang Việt.
Nó nói bằng giọng u ám tội nghiệp nhất có thể, miệng méo xệch muốn khóc mà không khóc nổi. Ngược lại, Nhật Linh lại như cười, rời rạc từng tiếng:
- Vậy là oan gia ngõ hẹp. Có khi nào... cậu với hắn là định mệnh?
- Thôi đi. - Nó bực mình. - Mệnh cái quái gì mà mệnh. Cậu tin cái đó à. Cái mà người ta gọi là định mệnh là do tự mình tìm kiếm, tự mình giành lấy. Không phải tự dưng mà có.
- Vậy tại sao bác Khang Việt lại là ba của Khang Duy chứ?
- Đó... - Nó nhíu mày ấp úng. - Đó chỉ là sự trùng hợp.
- Cái đó không biết được. - Nhật Linh tắt máy tính, nhét sách vở vào cặp. - Tớ đi ngủ trước nhé, hôm nay xem thế thôi. Ngủ đây.
Nó thộn mặt, hôm nào Nhật Linh cũng rủ rê nó thức thật khuya, rúc đầu trong chăn xem mấy bộ phim hài, tình cảm. Hôm nay con bạn lại muốn đi ngủ sớm, chẳng nhẽ mai trời lại nổi cơn giông? Nó cũng chẳng muốn nghĩ nữa, tắt đèn leo lên giường đi ngủ. Mi mắt vừa sụp xuống, khuôn mặt hoàn mỹ ấy bỗng dưng lại hiện lên. Ánh mắt nhìn nó kì lạ, bờ môi cong lên vẽ thành một nụ cười, hơi thở ấm áp phả vào tai nó khiến nó rùng mình mà bật dậy. Đang nghĩ cái gì vậy, nó không điều chỉnh nổi suy nghĩ của mình. Cứ nhắm mắt lại, hình ảnh ấy là hiện lên, gần sát con mắt nó. Chả nhẽ đêm nay mất ngủ?
_oOo_
Nếu có một ngày nào đó bạn có ý định than thở rằng tại sao chỉ có mình mình ế thì mong bạn hãy suy nghĩ lại. Thử tưởng tượng mà xem, quả đất này có rất nhiều người, ông trời khi sinh bạn ra đã gắn bạn với một nửa khác, vấn đề là sau đó lại ném đi đâu đó. Nếu có người không may mắn chẳng tìm ra được một nửa thì đó là do ông trời ném mảnh ghép kia của bạn đi quá xa... Chính vì thế, nếu bạn ế thì nửa kia của bạn cũng vậy. Tức là ở đâu đó trên thế giới vẫn còn người ế giống bạn, chứ không phải một mình.
Cái này liên quan gì hả? Chẳng qua chỉ là muốn ám chỉ một điều hơi ngớ ngẩn một chút, đêm nay Thiên Ngọc mất ngủ để nghĩ ngợi thì cũng đồng nghĩa với việc ở đâu đó trên trái đất cũng có một người nghĩ đến nó. Không xa cho lắm, kẻ đó cũng đang nằm trên chiếc giường ấm áp, hết xoay bên nọ lại lộn sang bên kia. Lưng và vai mỏi nhừ, ức chế mà phải bật dậy...
Cánh cửa tủ lạnh hé mở, Khang Duy lấy chai Sting trong ngăn mát tu một ngụm lớn. À, cái loại Sting này, nước của nó màu đỏ tươi chứ không đục ngầu như cái hôm con nhóc Thiên Ngọc đưa cho anh. Anh nhìn chai Sting, bật cười ha hả như một tên ngộ rồi bỗng ngớ người, anh cười cái gì chứ, sao bỗng nhiên bật dậy?
- Cô đang làm cái trò gì ở đây?
- Ơ... - Nó tròn mắt ngạc nhiên. - Vậy anh làm gì ở đây?
- Hừ. - Khang Duy khịt mũi. - Đây là nhà tôi!
Thiên Ngọc há hốc miệng kinh ngạc. Đây là nhà của Khang Duy, vậy bác Khang Việt là ba của anh ta rồi. Thật đáng chết, không đâu lại đâm đầu vào làm gia sư cho một thằng nhóc khó bảo, bà mẹ khó tính, và thằng anh thì điên khùng hâm dở. Nó đã từng nghĩ mình thật may mắn, nhưng giờ nó nghĩ lại rồi, số phận nó hình như đang trượt dốc thê thảm, xui xẻo. Nó nhìn chằm chằm vào kẻ trước mặt, khóc không ra nước mắt.
- Sao hôm nay về muộn vậy?
Mẹ Khang Duy cất tiếng nói dịu dàng từ phía sau, kéo nó ra khỏi phút suy nghĩ ngu muội.
- Tôi xin phép.
Nó cúi người chạy thẳng ra ngoài, Khang Duy cười nhạt một cái rồi cũng bước theo sau.
- Cô đứng yên đấy!
Nó khựng người lại, chân run run. Quả này nó chết chắc rồi, về nhà sẽ gọi điện ngay cho bác Khang Việt xin nghỉ làm ngay mới được. Chứ đây là nhà anh ta, hôm nào đi dạy cũng gặp anh ta, mà cứ gặp anh ta thì y như rằng chửi nhau, đá xoáy nhau... Bác Khang Việt sẽ ghét nó mất, sẽ nghĩ xấu về nó mất.
- Có chuyện gì? - Nó luống cuống, run run lên tiếng.
Khang Duy tiến lên phía trước cúi mặt xuống gần sát khuôn mặt nó, đôi mắt đen mở to, xoáy thẳng vào mắt nó khiến nó cảm thấy càng run sợ. Hiện tại, nó còn cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh ta phả vào khuôn mặt. Ặc, kinh quá! Chưa bao giờ nó nhìn kĩ mặt Khang Duy thế này, từng đường nét gần như hoàn hảo, à mà không đúng, phải là quá hoàn hảo.
Nhưng khuôn mặt Khang Duy ngày càng cúi gần sát mặt nó, rốt cuộc anh ta định làm gì? Mặt nó đỏ bừng, đôi vai run lên từng chặp, mắt bỗng nhiên nhắm chặt lại khiến Khang Duy ngẩng đầu lên bật cười ha hả.
- Cô về đi.
Nó giật mình mở mắt nhìn Khang Duy quay người bước vào nhà mà không nén nổi sự xấu hổ. Sao bỗng nhiên lại nhắm mắt chứ, sao mặt lại đỏ nữa chứ? Quá mất mặt nữ nhi thiên hạ. Không để cho Khang Duy có cơ hội làm nó thêm xấu hổ, nó dắt xe ra khỏi cửa, đạp như bay.
Về nhà trong tâm trạng uể oải và mệt mỏi nhất từ trước đến giờ, cả người nó hết hơi như chiếc lá rơi vèo xuống lòng đường. Nó thả mình ngã nhoài xuống giường, đầu không ngừng đập thùm thụp vào gối, mặt nhăn nhó.
- Cậu biết không, Khang Luân là em trai của Khang Duy.
- Ờ... HẢ??? - Nhật Linh đang xem Secret Angle giật mình quay ra nhìn nó lắp bắp. - Ai???
- Là Khang Duy đó, hắn là con trai bác Khang Việt.
Nó nói bằng giọng u ám tội nghiệp nhất có thể, miệng méo xệch muốn khóc mà không khóc nổi. Ngược lại, Nhật Linh lại như cười, rời rạc từng tiếng:
- Vậy là oan gia ngõ hẹp. Có khi nào... cậu với hắn là định mệnh?
- Thôi đi. - Nó bực mình. - Mệnh cái quái gì mà mệnh. Cậu tin cái đó à. Cái mà người ta gọi là định mệnh là do tự mình tìm kiếm, tự mình giành lấy. Không phải tự dưng mà có.
- Vậy tại sao bác Khang Việt lại là ba của Khang Duy chứ?
- Đó... - Nó nhíu mày ấp úng. - Đó chỉ là sự trùng hợp.
- Cái đó không biết được. - Nhật Linh tắt máy tính, nhét sách vở vào cặp. - Tớ đi ngủ trước nhé, hôm nay xem thế thôi. Ngủ đây.
Nó thộn mặt, hôm nào Nhật Linh cũng rủ rê nó thức thật khuya, rúc đầu trong chăn xem mấy bộ phim hài, tình cảm. Hôm nay con bạn lại muốn đi ngủ sớm, chẳng nhẽ mai trời lại nổi cơn giông? Nó cũng chẳng muốn nghĩ nữa, tắt đèn leo lên giường đi ngủ. Mi mắt vừa sụp xuống, khuôn mặt hoàn mỹ ấy bỗng dưng lại hiện lên. Ánh mắt nhìn nó kì lạ, bờ môi cong lên vẽ thành một nụ cười, hơi thở ấm áp phả vào tai nó khiến nó rùng mình mà bật dậy. Đang nghĩ cái gì vậy, nó không điều chỉnh nổi suy nghĩ của mình. Cứ nhắm mắt lại, hình ảnh ấy là hiện lên, gần sát con mắt nó. Chả nhẽ đêm nay mất ngủ?
_oOo_
Nếu có một ngày nào đó bạn có ý định than thở rằng tại sao chỉ có mình mình ế thì mong bạn hãy suy nghĩ lại. Thử tưởng tượng mà xem, quả đất này có rất nhiều người, ông trời khi sinh bạn ra đã gắn bạn với một nửa khác, vấn đề là sau đó lại ném đi đâu đó. Nếu có người không may mắn chẳng tìm ra được một nửa thì đó là do ông trời ném mảnh ghép kia của bạn đi quá xa... Chính vì thế, nếu bạn ế thì nửa kia của bạn cũng vậy. Tức là ở đâu đó trên thế giới vẫn còn người ế giống bạn, chứ không phải một mình.
Cái này liên quan gì hả? Chẳng qua chỉ là muốn ám chỉ một điều hơi ngớ ngẩn một chút, đêm nay Thiên Ngọc mất ngủ để nghĩ ngợi thì cũng đồng nghĩa với việc ở đâu đó trên trái đất cũng có một người nghĩ đến nó. Không xa cho lắm, kẻ đó cũng đang nằm trên chiếc giường ấm áp, hết xoay bên nọ lại lộn sang bên kia. Lưng và vai mỏi nhừ, ức chế mà phải bật dậy...
Cánh cửa tủ lạnh hé mở, Khang Duy lấy chai Sting trong ngăn mát tu một ngụm lớn. À, cái loại Sting này, nước của nó màu đỏ tươi chứ không đục ngầu như cái hôm con nhóc Thiên Ngọc đưa cho anh. Anh nhìn chai Sting, bật cười ha hả như một tên ngộ rồi bỗng ngớ người, anh cười cái gì chứ, sao bỗng nhiên bật dậy?


