Pair of Vintage Old School Fru
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1857
- Tình trạng: Hoàn thành
- Không tham gia đâu. - Nhật Linh nháy mắt. - Cái bạn ngồi trên tớ kể, chị cậu í ở trong Hội Sinh viên trường mình đấy, suốt ngày đi vác tù và hàng tổng không à. Bận bịu kinh lắm í. Nào thì chuẩn bị văn nghệ, chương trình giao lưu... thời gian đâu mà học chứ!!!

Thiên Ngọc nghe xong mặt tái mét, tưởng chừng như muốn té xỉu. Từ hôm bắt đầu vào học đến giờ có bao giờ thấy Nhật Linh mở cuốn sách ra đâu. Cặp sáng đi học như thế nào thì trưa mang về nguyên như thế. Sáng hôm sau dậy thì vội vàng bỏ sách hôm trước ra rồi tìm sách loạn xạ mà nhét vào. Học như cái kiểu ấy á? Heo cố gắng bình tĩnh, lấy lại phong độ nhìn Gấu cười giả lả:

- Học á. Đùa chứ có mà cậu sợ đi nhiều rắc rối, không xem được phim, không đọc được truyện í. Đi đi, ở nhà cắm đầu vào đấy mãi rồi không lớn được đâu!

- Này! - Nhật Linh làm mặt nghiêm nghị. - Tớ hỏi nhé. Hội Sinh viên có anh đẹp trai không? Có truyện đọc không? Có được ăn chơi ngủ nghỉ thỏa thích không??? Tớ tự thấy những điều đó, ở nhà có nhiều và đầy đủ hơn.

- Oắt đờ heo... Cậu nghĩ thế mà được đấy??? - Mặt nó đỏ bừng.

- Lại “Oắt đờ heo”, sao cậu cứ suốt ngày rên rỉ cái câu “Oắt đờ heo” đó thế nhỉ? Cứ làm như mỗi mình cậu có không bằng.

Nhật Linh sưng sỉa mặt mày, vênh mặt lên nhìn nó. Nó suýt bật cười vì bộ dạng ngồ ngộ của nhóc bạn thân, nó cười nhếch mép, vẻ mặt tự tin ra trò.

- Thì chả... Làm gì có ai có cái bản quyền như tớ nữa nào?

- Có! – Nhật Linh đáp chắc nịch.

- Ai? - Nó so vai.

- Thì... - Nhật Linh ấp úng, chắc lại cãi thua Thiên Ngọc nữa rồi rồi. Cô bé lắc đầu nguầy nguậy rồi trưng ra bộ mặt hớn hở. - Là ... “Oắt đờ... Gấu”!!!!

Hờ! Sáng tạo! Quả thật sáng tạo! Thiên Ngọc ôm bụng cười như chưa bao giờ được cười như thế. Coi như là đúng rồi đi, nó mặc kệ con bạn đứng đó mà sử dụng cụm từ “Oắt đờ Gấu” của riêng cô bé. Nó chẳng quan tâm, mà rốt cuộc cũng chẳng có gì phải quan tâm.

Thiên Ngọc mãi vẫn chưa ngừng đươc cười, cứ thế đi thẳng. Nhật Linh mặt đỏ bừng lẽo đẽo theo sau. Chậc, ít nhất thì “What the held” còn có nghĩa, chứ thực sự “What the Gấu” là cái gì thì chưa ai thấy bao giờ. Hờ hờ, chưa ai thấy thì tức là đây là một sáng kiến mới, một phát minh vĩ đại, Nhật Linh nghĩ thầm rồi cười hỉ hả. Cô bé đang tự cho mình là một vĩ nhân! Có lẽ vậy, một vĩ nhân chuyên... tự sướng!

Chẳng ép Nhật Linh nữa, về nhà Thiên Ngọc tự tìm hiểu, hỏi Hoàng Quân cẩn thận rồi tỉ mẩn làm đơn xin vào Hội Sinh viên. Phần trăm được nhận cũng không cao, nhưng Hoàng Quân nói với khả năng của nó thì chắc đơn sẽ được duyệt. Nó hí ha hí hửng tưởng tượng đến môi trường mới, chắc chắn sẽ rất vui.

Thật ra cái quan trọng nhất là Hoàng Quân cũng sẽ ở đó, vậy là nếu có muốn gặp nhau thì lí do chính đáng quá rồi. Nó rảo bước nhanh hơn đến phòng hội trưởng Hội Sinh viên, tâm trạng đầy hưng phấn. Nghe nói hội trưởng Hội Sinh viên là một hotboy nổi tiếng của trường với nụ cười tỏa nắng, luôn luôn thân thiện, niềm nở với mọi người. Cái quan trọng là anh ta còn đẹp trai, lịch thiệp, gia thế cũng rất rất rất ổn. Nó vừa bước vừa lẩm bẩm than thở, sao ông trời lại có thể tạo ra một con người hoàn hảo như thế chứ?

Cánh cửa phòng bằng gỗ nâu hiện ra trước mặt, nó không hi vọng mình sẽ may mắn gặp được hội trưởng Hội Sinh viên, nghe nói anh ta rất bận. Nhưng nếu gặp thì tốt, nó sẽ lăng xê bản thân một chút để được nhận chứ. Phải tự tin, tự tin chính là mấu chốt để ăn điểm. Nó hít một hơi dài rồi gõ cửa, giọng con trai ấm áp vang lên:

- Mời vào.

Nó đẩy cửa bước vào, người trước mặt đang ngồi trên ghế quay lưng với nó, nó hít thêm một hơi dài nữa và bắt đầu nói:

- Chào anh! - Nó cúi gằm mặt, tay đặt tờ đơn lên bàn, miệng vẫn tiếp tục nói. - Em là Hoàng Thiên Ngọc, em đến nộp đơn xin gia nhập Hội Sinh viên, em hứa là sẽ làm hết sức có thể và có trách nhiệm với nhiệm vụ được giao. Mong các anh chị chấp nhận đơn của em ạ!

- Để đấy đi.

Câu trả lời vẫn rất ngắn gọn, nó không thích cách cư xử bất lịch sự của kẻ kiệm lời này. Nó ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào phía kẻ ngồi đó.

- Anh... là hội trưởng ạ?

- Ờ.

Miệng nói, tay hắn vẫn không chịu rời bàn phím máy tính, mắt vẫn dán chặt vào trò Gunny trên màn hình. Trưng dụng phòng Hội Sinh viên của trường để chơi game. Tên này cũng được đấy chứ, khá là tài năng đấy. Nó tò mò nhìn từng ngón tay hắn lướt trên bàn phím, khẽ hừ một cái rồi lên giọng:

- Nếu báo cáo với thầy cô giáo anh dùng máy tính trường để chơi game thì sẽ có chuyện gì xảy ra ạ?

- À... - Ngón tay trên bàn phím khựng lại, hắn quay mặt lại nhìn chằm chằm vào nó, nhíu đôi mày lại. - Thì sẽ...

- Là anh à???

Thiên Ngọc ngạc nhiên hét ầm lên, tên này chẳng phải là tên đã khiến nó ngượng chín mặt ở chợ hôm nọ sao? Đúng là hắn rồi, sao hắn lại ở đây cơ chứ? Cả người run bần bật, cục tức trong người nó lên tận cổ, tay nó chạm vào tờ đơn, mặt cúi gằm.

- Là cô à? Hừm! - Hắn nhăn mặt. - Thế mà cô cũng học ở đây đấy. Xem nào. - Hắn giật mạnh tờ đơn trên tay Heo, đọc qua qua rồi nhếch môi tạo thành đường cong kì dị. - Tôi đồng ý đơn của cô. Cô chính thức trở thành thành viên của Hội Sinh viên nhé. Còn tôi là Lê Khang Duy, hội trưởng Hội Sinh viên của Đại học G-Law này.

- Tôi không có nguyện vọng vào Hội Sinh viên nữa. Cảm ơn anh.

Prev 1 ... 4 5 6 7 8 ... 75 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000862