Tôi nói: "Trách nhiệm thuồc về bên Tài vụ thì tôi xin chịu. Còn trách nhiệm liên quan của những người khác tôi không thể nhận."
Âu Kỳ Kỳ đang trong giai đoạn cân nhắc thăng chức lên trưởng phòng kế toán, nghe thấy tôi nói vậy thì tỏ ra cảm kích nhìn tôi, chị ấy nói: "Em chỉ là người mới, không hiểu những việc này. Hiện tại chúng ta cũng không cần truy cứu xem trách nhiệm thuồc về ai. vấn đề then chốt hiện giờ là làm thế nào để lấy được khoản tiền kia về. Trưởng phòng chúng ta đi công tác rồi, mai mới về được."
Mọi người đang tìm cách xoay sở thì Âu Kỳ Kỳ nhận được điện thoại, buông điện thoại xuống, chị ấy trắng bệch mặt nói: "Phó tổng biết rồi."
Nếu cấp trên đã biết, việc này phỏng chừng sẽ không cần chúng tôi quản nữa. Người của phòng vật tư cũng quay về. Nửa tiếng sau, Âu Kỳ Kỳ lại nhận được điện thoại, nghe xong, chị ấy nói với tôi: "Thủ quỹ nói đối phương đồng ỷ trả lại tiền cho chúng ta rồi."
Tôi thở dài một hơi, Âu Kỳ Kỳ cũng vậy. Nhưng trên mặt chị ấy mồt chút vui mừng cũng không thấy đâu. Kể cũng đúng, để lại cho phó tổng mới ấn tượng tốt đẹp đến thế này, mai sau tiền đồ của chị ấy coi như khó mà thành công.
Chị ấy vẫn luôn rất tốt, rất nhẫn nại với tôi, tôi nói: "Kỳ Kỳ, chuyện này nếu như phó tổng có hỏi tới, chị cứ nói là em làm nhé."
Âu Kỳ Kỳ ôm hy vọng mong manh nói: "Chắc là phó tổng không hỏi tới đâu, dù sao chuyện cũng giải quyết xong rồi."
Nhưng mà huy vọng ấy đâu có thành thật. Trước giờ tan ca, nhân viên cả ba phòng đều bị gọi tới yết kiến phó tổng.
Lúc chúng tôi đi vào, phó tổng Lâm đang duyệt tài liệu, dáng vẻ thong dong khiến tôi nghĩ tới chữ kỷ của anh ta trên sổ tài khoản – Lâm Tự Sâm – ba chữ ấy cũng khiến người ta có cảm giác rồng bay phượng múa.
"Mời ngồi."
Giọng nói của anh ta vô cùng ôn hòa.
Chúng tôi nhìn nhau chốc lát, không ngờ tới nhận tồi mà còn được cấp trên đãi ngồ tốt như vậy. Mọi người chần chừ, cuối cùng ngồi xuống sô pha.
Ký văn kiện xong, Lâm phó tổng ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thẳng về phía tôi. Ánh mắt lúc này hoàn toàn không ăn khớp với giọng nói ấm áp khi nãy.
Tôi giật mình, dè dặt nhìn lại, thấy anh ta đã di chuyển ánh mắt sang những người khác, giọng nói vẫn nhu hòa thong dong: "Tôi hy vọng đây là lần cuối cùng."
Giọng điệu không cao không thấp, bình thường nhàn nhạt, nhưng lại khiến cho người ta không dám nhiều lời. Sau đó anh ta nhìn lên chữ kỷ trên quyển sổ.
"Cô Nhiếp này, tôi nghĩ cô rõ ràng là không thích hợp làm công việc tài vụ."
Anh ta muốn gì thế? Không phải là sẽ đuổi việc tôi đấy chứ? Tôi sợ hãi. Anh ta cụp mi mắt, đáy mắt không chút gợn sóng, nói: "Từ hôm nay cô chuyển tới phòng quản lỷ."
Tin này không khỏi làm tôi kinh hãi, những người còn lại cũng nhìn tôi bằng anh mắt khiếp sợ.
Điều tới phòng quản lỷ?
Là chuyện gì xảy ra thế này? Phòng quản lý là nơi anh ta trực tiếp phụ trách. Tôi tới đó làm việc chẳng phải sẽ là cáp dưới trực tiếp của anh ta sao?
Cái này cũng gọi là hình phạt ư? Tôi nhận ra trong ánh mắt của những người khác tràn ngập sự nghi hoặc và phỏng đoán.
Tôi không kiềm chế được lên tiếng hỏi: "Vì sao?"
"Vì sao?" Anh ta nhìn về phía tôi, ánh mắt rốt cuồc cũng ấm áp hơn, nói: "Cô Nhiếp, cô còn đang thử việc."
Chương 16:
Tôi chuyển tới phòng Quản Lỷ trong trạng thái vẫn còn chưa hết choáng váng.
Đây cũng chính là nơi làm việc của Ân Khiết.
Ông chú béo phệ Vương Tề – trưởng phòng Quản lý cho tôi mồt cảm giác hoàn toàn khác với trưởng phòng tài vụ của tôi trước đây. Chú ấy rất nhanh mồm nhanh miệng, có tài ăn nói. Sau khi giới thiệu qua mồt lượt toàn bồ nhân viên trong phòng, chú ấy kéo tôi tới trước mặt phó giám đốc Lâm vừa đi vào từ cửa lớn.
"Lâm tổng, tiểu Nhiếp đã chính thức chuyển tới đây rồi, anh xem sắp xếp cho cô ấy làm công việc gì?"
Phó giám đốc Lâm không buồn liếc mắt, nói: "Anh sắp xếp đi!"
Vương Tề thử thăm dò: "Vậy trước tiên cứ để tiểu Nhiếp tới phòng tư liệu chỉnh lỷ hồ sơ sổ sách?"
Phó giám đốc tùy tiện gật đầu rồi đi vào phòng làm việc.
Thế là sau đó, tôi phải đi chỉnh lỷ hồ sơ.
Tới nơi mới biết được công việc này kinh khủng tới cỡ nào. Tài liệu của công ty chẳng hiểu đã bao lâu rồi không được sắp xếp thu dọn lại, bừa bãi lồn xồn hết cả. Suốt mồt ngày lăn lồn trong đó, cả người tôi bám đầy bụi bặm.
Ngày hôm sau, Ân Khiết và Vũ Hoa thấy tôi thật sự đã bận đến tối mắt tối mũi cho nên tan ca liền tới giúp tôi mồt tay.
Khả năng thích ứng của con người quả đúng là vô cùng cao. Ngày đầu tiên tôi còn ngại bẩn, nhưng hôm nay thì nhìn thấy cũng coi như không có. Ân Khiết và Vũ Hoa đi mua đồ uống, tôi mặc kệ hình tượng ngồi bệt xuống đất, vừa đóng hồ sơ vừa khe khẽ hát, à, chính là ca khúc lúc trước tôi và Khương Nhuệ học được.
Nghe thấy tiếng cửa mở, tôi không hát nữa, cũng không buồn ngẩng đầu lên: "Hết mất phong bì đựng hồ sơ rồi, mang giúp mình cái chồng phong bì ngoài cửa đó vào đây với."
Hoàn toàn không hề có động tĩnh.
Tôi cảm thấy kỳ lạ, bèn ngẩng đầu. Lúc ấy mới phát hiện, đứng cạnh cửa là phó giám đốc Lâm.
Tôi vồi vàng đứng dậy: "Phó giám đốc... thật không phải, em tưởng Ân Khiết quay về."
Âu Kỳ Kỳ đang trong giai đoạn cân nhắc thăng chức lên trưởng phòng kế toán, nghe thấy tôi nói vậy thì tỏ ra cảm kích nhìn tôi, chị ấy nói: "Em chỉ là người mới, không hiểu những việc này. Hiện tại chúng ta cũng không cần truy cứu xem trách nhiệm thuồc về ai. vấn đề then chốt hiện giờ là làm thế nào để lấy được khoản tiền kia về. Trưởng phòng chúng ta đi công tác rồi, mai mới về được."
Mọi người đang tìm cách xoay sở thì Âu Kỳ Kỳ nhận được điện thoại, buông điện thoại xuống, chị ấy trắng bệch mặt nói: "Phó tổng biết rồi."
Nếu cấp trên đã biết, việc này phỏng chừng sẽ không cần chúng tôi quản nữa. Người của phòng vật tư cũng quay về. Nửa tiếng sau, Âu Kỳ Kỳ lại nhận được điện thoại, nghe xong, chị ấy nói với tôi: "Thủ quỹ nói đối phương đồng ỷ trả lại tiền cho chúng ta rồi."
Tôi thở dài một hơi, Âu Kỳ Kỳ cũng vậy. Nhưng trên mặt chị ấy mồt chút vui mừng cũng không thấy đâu. Kể cũng đúng, để lại cho phó tổng mới ấn tượng tốt đẹp đến thế này, mai sau tiền đồ của chị ấy coi như khó mà thành công.
Chị ấy vẫn luôn rất tốt, rất nhẫn nại với tôi, tôi nói: "Kỳ Kỳ, chuyện này nếu như phó tổng có hỏi tới, chị cứ nói là em làm nhé."
Âu Kỳ Kỳ ôm hy vọng mong manh nói: "Chắc là phó tổng không hỏi tới đâu, dù sao chuyện cũng giải quyết xong rồi."
Nhưng mà huy vọng ấy đâu có thành thật. Trước giờ tan ca, nhân viên cả ba phòng đều bị gọi tới yết kiến phó tổng.
Lúc chúng tôi đi vào, phó tổng Lâm đang duyệt tài liệu, dáng vẻ thong dong khiến tôi nghĩ tới chữ kỷ của anh ta trên sổ tài khoản – Lâm Tự Sâm – ba chữ ấy cũng khiến người ta có cảm giác rồng bay phượng múa.
"Mời ngồi."
Giọng nói của anh ta vô cùng ôn hòa.
Chúng tôi nhìn nhau chốc lát, không ngờ tới nhận tồi mà còn được cấp trên đãi ngồ tốt như vậy. Mọi người chần chừ, cuối cùng ngồi xuống sô pha.
Ký văn kiện xong, Lâm phó tổng ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thẳng về phía tôi. Ánh mắt lúc này hoàn toàn không ăn khớp với giọng nói ấm áp khi nãy.
Tôi giật mình, dè dặt nhìn lại, thấy anh ta đã di chuyển ánh mắt sang những người khác, giọng nói vẫn nhu hòa thong dong: "Tôi hy vọng đây là lần cuối cùng."
Giọng điệu không cao không thấp, bình thường nhàn nhạt, nhưng lại khiến cho người ta không dám nhiều lời. Sau đó anh ta nhìn lên chữ kỷ trên quyển sổ.
"Cô Nhiếp này, tôi nghĩ cô rõ ràng là không thích hợp làm công việc tài vụ."
Anh ta muốn gì thế? Không phải là sẽ đuổi việc tôi đấy chứ? Tôi sợ hãi. Anh ta cụp mi mắt, đáy mắt không chút gợn sóng, nói: "Từ hôm nay cô chuyển tới phòng quản lỷ."
Tin này không khỏi làm tôi kinh hãi, những người còn lại cũng nhìn tôi bằng anh mắt khiếp sợ.
Điều tới phòng quản lỷ?
Là chuyện gì xảy ra thế này? Phòng quản lý là nơi anh ta trực tiếp phụ trách. Tôi tới đó làm việc chẳng phải sẽ là cáp dưới trực tiếp của anh ta sao?
Cái này cũng gọi là hình phạt ư? Tôi nhận ra trong ánh mắt của những người khác tràn ngập sự nghi hoặc và phỏng đoán.
Tôi không kiềm chế được lên tiếng hỏi: "Vì sao?"
"Vì sao?" Anh ta nhìn về phía tôi, ánh mắt rốt cuồc cũng ấm áp hơn, nói: "Cô Nhiếp, cô còn đang thử việc."
Chương 16:
Tôi chuyển tới phòng Quản Lỷ trong trạng thái vẫn còn chưa hết choáng váng.
Đây cũng chính là nơi làm việc của Ân Khiết.
Ông chú béo phệ Vương Tề – trưởng phòng Quản lý cho tôi mồt cảm giác hoàn toàn khác với trưởng phòng tài vụ của tôi trước đây. Chú ấy rất nhanh mồm nhanh miệng, có tài ăn nói. Sau khi giới thiệu qua mồt lượt toàn bồ nhân viên trong phòng, chú ấy kéo tôi tới trước mặt phó giám đốc Lâm vừa đi vào từ cửa lớn.
"Lâm tổng, tiểu Nhiếp đã chính thức chuyển tới đây rồi, anh xem sắp xếp cho cô ấy làm công việc gì?"
Phó giám đốc Lâm không buồn liếc mắt, nói: "Anh sắp xếp đi!"
Vương Tề thử thăm dò: "Vậy trước tiên cứ để tiểu Nhiếp tới phòng tư liệu chỉnh lỷ hồ sơ sổ sách?"
Phó giám đốc tùy tiện gật đầu rồi đi vào phòng làm việc.
Thế là sau đó, tôi phải đi chỉnh lỷ hồ sơ.
Tới nơi mới biết được công việc này kinh khủng tới cỡ nào. Tài liệu của công ty chẳng hiểu đã bao lâu rồi không được sắp xếp thu dọn lại, bừa bãi lồn xồn hết cả. Suốt mồt ngày lăn lồn trong đó, cả người tôi bám đầy bụi bặm.
Ngày hôm sau, Ân Khiết và Vũ Hoa thấy tôi thật sự đã bận đến tối mắt tối mũi cho nên tan ca liền tới giúp tôi mồt tay.
Khả năng thích ứng của con người quả đúng là vô cùng cao. Ngày đầu tiên tôi còn ngại bẩn, nhưng hôm nay thì nhìn thấy cũng coi như không có. Ân Khiết và Vũ Hoa đi mua đồ uống, tôi mặc kệ hình tượng ngồi bệt xuống đất, vừa đóng hồ sơ vừa khe khẽ hát, à, chính là ca khúc lúc trước tôi và Khương Nhuệ học được.
Nghe thấy tiếng cửa mở, tôi không hát nữa, cũng không buồn ngẩng đầu lên: "Hết mất phong bì đựng hồ sơ rồi, mang giúp mình cái chồng phong bì ngoài cửa đó vào đây với."
Hoàn toàn không hề có động tĩnh.
Tôi cảm thấy kỳ lạ, bèn ngẩng đầu. Lúc ấy mới phát hiện, đứng cạnh cửa là phó giám đốc Lâm.
Tôi vồi vàng đứng dậy: "Phó giám đốc... thật không phải, em tưởng Ân Khiết quay về."


