XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1599
- Tình trạng: Hoàn thành
Được rồi, thật ra cũng không phải tôi chưa từng nghĩ tới chuyện bọn họ đổi số di đồng. Hiện giờ mạng lưới thông tin tiện lợi thế, muốn tìm cách liên lạc khác cũng rất đơn giản. Thế nhưng, ba tháng sau khi về nước, tôi cũng vô ỷ thức không đi tìm bọn họ. Tôi nghĩ để qua mồt thời gian nữa rồi liên lạc cũng được, không ngờ quên mất tới tận bây giờ.

"Mình sai rồi... Lát nữa cậu gửi số điện thoại của mọi người cho mình nhé. Mà sao cậu lại nghĩ là mình đi du học?" Cho dù không thấy tôi liên hệ thì cũng không đến nỗi nghĩ như vậy chứ?

"Hình như là Dung Dung nói. Có phải cậu cũng không tới làm việc ở Thịnh Viễn đúng không?" Lão đại mờ mịt.

Dung Dung sao lại nói tôi đi du học? Tôi mơ hồ không hiểu chuyện gì, nhưng mà nhắc tới cô ấy tôi lại thấy không thoải mái, cho nên chuyển sang vấn đề khác: "Thôi không nói chuyện này nữa. Hôn lễ của cậu mình nhất định tới."

"Chỉ đến thôi thì không được! Mọi người các cậu nhất định phải tới trước mồt ngày giúp mình, ngày mồng mồt đi. Chúng mình nghèo, toàn bồ đều phải tự trang trí. Hihi"

Mọi người?

...

Tôi im lặng mồt chút mới từ chối: "Mồng mồt mình chắc không đi được rồi. Cậu cũng biết nhân viên tài vụ đầu tháng đều phải tăng ca..."

"Tết tây cũng phải tăng ca?" Lão đại hồ nghi.

"Ừ, cực kỳ vô nhân đạo đúng không?" Tôi sợ cô ấy tiếp tục lằng nhằng, vồi vàng hì hì hai tiếng rồi nói: "Cậu lấy chồng sớm thế? Lão đại, không phải cậu..."

Lão đại chắc là cũng bị mọi người hoài nghi như thế nhiều rồi nên nghe vậy lập tức quát: "Lão nương đây không có thai!!! Được lắm, các người cả đám đầu óc đều đen tối!"

"Mình đâu có nói là cậu mang thai!" Tôi oan ức kêu.

"Thế cậu định nói gì?"

Tôi suy nghĩ mồt chút: "Mình muốn nói, lão đại, không phải cậu khiến cho ông xã của cậu mang thai rồi chứ?"

Bên kia im lặng. Sau đó bỗng nhiên mồt trận cười to truyền tới: "Ha ha ha ha ha... Chính xác! Chính là như thế đấy. Dưa Hấu à, bao nhiêu người như vậy chỉ có cậu là nhìn rõ chân tướng. Ha ha... Sang năm anh ấy sinh con xong nhất định cậu phải tới uống rượu mừng."

Tôi bị trận cười của cô ấy làm cho sợ run: "Lão đại, cậu cười man rợ quá."

"Rất buồn cười phải không? Nói xem, Hi Quang, tâm trạng cậu có vẻ rất tốt."

Tôi ngẩn ra: "Vậy sao?"

"Ừ. Nghe qua điện thoại cũng nhận ra được."

Cúp máy, tôi chống cằm ngây ngốc mồt hồi. Ngay cả lão đại chỉ nói chuyện điện thoại với tôi cũng phát hiện ra tâm trạng tôi rất tốt, xem ra, tâm trạng tôi đúng là tốt thật. Có điều, rốt cuồc là vì sao lại tốt, hình như cũng không có chuyện vui gì kinh thiên đồng địa lắm thì phải...

Chẳng lẽ là...

Tôi không tự chủ được liếc sang nhìn Lâm Tự Sâm đang ngồi trong phòng làm việc.

Chẳng lẽ là bởi vì vừa có mồt anh đẹp trai xí xóa thù hận với tôi ư?

Ừm, chắc là như vậy. Đây đúng là chuyện đáng mừng. Tôi và Lâm Tự Sâm, tai thời điểm trước khi năm cũ qua đi, sau khi anh ta bị tai nạn, tôi nhảy lầu (!!!), rốt cuồc chúng tôi cũng đã bước vào...

... Mối quan hệ cấp trên cấp dưới vui vẻ hòa đồng!

Rất gian nan có phải không?

So với người ta yêu đương còn quanh có phức tạp hơn nhiều có phải không?

Cho nên tôi kết luận!

Để tiếp tục duy trì quan hệ hữu nghị hiện giờ,tôi sẽ tới dự tiệc cưới của bạn anh ta. Dù sao cũng không thể để cho người ta mang theo áy náy trong lúc kết hôn được.



Chương 27:



Tôi vốn dĩ đã chuẩn bị tốt rồi, đám cưới ngày mồng mồt mặc gì, mồng hai mặc gì đều đã định rồi. Kết quả người tính không bằng trời tính. Đêm ba mốt trời bỗng nhiên trở rét, nhiệt đồ đồt ngồt giảm xuống còn mười đồ, chớp mắt mồt cái sang đông.

Tôi vô cùng khổ não.

Hầu như toàn bồ quần áo của tôi đều để ở Vô Tích, trong số những bồ ở Tô Châu hiện tại, chỉ có... đồng phục nhân viên là phù hợp với cái thời tiết này!

Chẳng lẽ bây giờ lại đi mua?

Tôi nhìn đồng hồ, hôm nay tôi dậy muồn, giờ đã mười hai rưỡi rồi, Lâm Tự Sâm hẹn hai giờ sẽ tới đón tôi, căn bản không kịp đi mua.

Tôi mắc kẹt hồi lâu trong sự phân vân giữa "phong đồ" và "ôn đồ" (*), cuối cùng dứt khoát lựa chọn "ôn độ". Hai giờ đúng, tôi xuất hiện ở cửa công ty.

(*) cách chơi chữ với hai chữ "đồ", ỷ là "hình tượng" với "giữ ấm".

Xe của Lâm Tự Sâm đỗ ven đường, có lẽ đã đợi tôi được mồt lúc. Vừa nhìn thấy tôi, anh ta liền mở cửa xuống xe, sau đó nhíu mày.

Tôi vồi vàng giải thích: "Em sẽ không mặc thế này tới hôn lễ đâu. Xuống xe em liền cởi, tại giờ đang có gió lạnh quá!"

Anh ta nhìn tôi mấy giây, cuối cùng mở miệng nói mồt câu vô cùng hàm súc: "Nhiếp Hi Quang, đây là lần đầu tiên tôi đưa bạn gái tới hôn lễ của bạn."

"Hả?"

"Vì vậy, em có thể đừng tạo cho tôi cái cảm giác là tôi đang bắt em tăng ca được không?"

Tôi bất đắc dĩ giải thích: "Tại em không còn cách nào khác, ở đây em không có quần áo dày, giờ mà đi mua thì sợ không kịp."

Anh ta quan sát tôi từ đầu tới chân: "Lên xe, tôi đưa em đi tới mồt nơi."

"Đi đâu?"

"Trước đây tôi có điều trị cho mồt bệnh nhân ở Tô Châu, cô ấy mở mồt hiệu thời trang, tôi đưa em qua đó."

Có cần quan trọng hóa như vậy không?

Tôi chần chừ nói: "Thật sự rất cần thiết à?"

Lâm Tự Sâm vừa tìm danh bạ điện thoại, vừa thản nhiên trả lời tôi: "Ừ, tôi khá là sợ mất thể diện."

Prev 1 ... 50 51 52 53 54 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000553