Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nguyện yêu em lần nữa


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1349
- Tình trạng: Hoàn thành
Trình Gia Gia không hài lòng: "Em suy nghĩ lâu như thế rồi, còn chưa kĩ sao, xem ra lần này anh bị nện không đủ nặng rồi."

Anh thành công, lời anh nói khiến tôi nghĩ đến tâm tình của mình trước khi tới đây, nếu chúng tôi đều muốn ở bên nhau, sao lại chần chừ? Tuy rằng chuyện về sau chẳng ai biết, nhưng cứ quý trọng hạnh phúc trước mắt cái đã, nếu cả dũng khí yêu nhau cũng không có, thì làm sao vững tin bên nhau cả đời được?

Trình Gia Gia thấy tôi không lên tiếng, vươn tay kéo tôi qua, ngồi bên cạnh anh, nhẹ nhàng ôm lấy vai tôi: "Thế nào, đã nghĩ xong chưa?"

Tôi ngẩng đầu, cọ cọ vào cổ anh, đang thế, thì di động Trình Gia Gia reo lên.

Trình Gia Gia nhìn di động, mày lập tức nhíu thật chặt, anh cẩn thận liếc nhìn tôi một cái, nhấn nút nghe: "Gì thế, Tiểu Thanh?"

Tôi xem như hiểu được, hôm nay không phải ngày lành để thân mật rồi, tôi vừa động xuân tâm, không phải bị Lục Tử ngắt ngang thì cũng là mẹ Trình xen giữa, hiện tại thật vất vả mới có hai chúng tôi, Gia Thanh đại tỷ cư nhiên lại gọi tới đạp tôi một phát.

Gia Thanh trong điện thoại hình như khóc kể gì đó với anh, Trình Gia Gia vẫn im lặng nghe, bỗng đột nhiên anh tức giận mở miệng: "Tiểu Thanh, lúc trước xuất ngoại chính là yêu cầu của em, hiện giờ có chút chuyện đã nhao nhao đòi về. Bây giờ, anh không giúp em chùi đít đâu, tự giải quyết đi."

Gia Thanh ở đầu kia điện thoại lập tức khóc lớn lên, Trình Gia Gia thở dài, mềm giọng lại: "Tiểu Thanh, em cũng phải trưởng thành, không phải ai cũng xoay xung quanh em, phục vụ em đâu, chính em làm sai thì tự mình giải quyết, ở nước ngoài đừng có tùy hứng, cũng có đừng nháo mà gây chuyện, học hành cho tốt đi, sau này còn có thể tìm việc ở lại đó hoặc về nước làm. Anh nói xong rồi, em nghe hay không thì tùy, nhưng em nhớ kĩ, về sau chuyện của em, anh không nhúng tay nữa."

Tôi mỉm cười, mặc kệ lời Trình Gia Gia là cố ý cho tôi nghe hay là thật sự dạy dỗ em gái anh, ít ra anh cũng biết vấn đề của em gái anh ở chỗ nào. Anh muốn cho tôi cảm thấy đây là lời thật tình của anh, tôi liền tin rằng anh nói thật, nhân sinh còn dài, trong cuộc sống sẽ còn xuất hiện rất nhiều mân thuẫn, không có Tiểu Thanh, trong cuộc sống của chúng tôi cũng sẽ xuất hiện Tiểu Hoàng, Tiểu Lam, nếu hai người bên nhau mà tới tin tưởng cũng không làm được, sao có thể nắm tay đi hết quãng đời còn lại đây.

Trình Gia Gia còn nói chuyện điện thoại, tôi lặng lẽ đứng lên, đi tới ban công, bên ngoài thời tiết đẹp lắm, mùa đông khó có được một ngày nắng ấm, xoay xoay tay đá đá chân, cảm thấy toàn thân thật thoải mái, ngay cả máu cũng chảy xuôi theo hương vị ánh mặt trời, cuộc sống rất tốt đẹp, nhưng cần chính chúng ta đi tìm.



Lời cuối sách



Một tháng sau Ứng Nhan khởi hành đi công ty mới, dẫn Lí Chính Nghĩa theo. Nghe nói bọn họ qua bên đó rất vất vả, nghe nói, Ứng Nhan vì không hợp khí hậu và lao lực mà bệnh nặng một hồi.

Nửa năm sau, Thọ Phương Phương làm một chuyện khiến mọi người chấn động, cô ấy buông bỏ điều kiện hậu đãi bên này, chủ động xin đi trợ giúp Ứng Nhan. Việc này hoàn toàn thay đổi cái nhìn của tôi về cô ấy, cứ cho là trước kia chịu biết bao khó dễ của cô, nhưng tôi không thể không thừa nhận, cô ấy dũng cảm hơn tôi nhiều, có gan theo đuổi giấc mơ của chính mình, tôi kính nể người có dũng khí như thế.

Con gái đầu lòng của An An, không kế thừa vẻ ngoài xinh đẹp của cô ấy, mà thật giống anh chồng xấu trai của cô, điều đó khiến cho An An vô cùng uể oải, nhưng việc này cũng không ảnh hưởng đến chuyện cô ấy trưng ảnh con gái bất kì nơi nào có thể, trên màn hình vi tính, màn hình di động, lồng dưới mặt kính bàn làm việc. Hiện giờ chuyện An An thích nhất không phải là dìm hàng tôi, mà là cùng người khác nói về con gái của cô ấy, vừa nói tới con gái, ánh mắt của cô ấy sẽ tỏa sáng, ngay cả cô con gái béo múp míp quấn trong tã, cô ấy cũng thấy thật đáng yêu.

Tiểu Mĩ rốt cục cũng theo đuổi được Ngả Lệ, hai người hoan hoan hỉ hỉ sống chung trong căn phòng cũ của An An, đương nhiên, cũng giống như chúng tôi trước kia, thường xuyên nháo một trận, rồi nhao nhao đòi chia tay.

Cuối tháng từ lúc Thọ Phương Phương chuyển đi, tôi gả cho Trình Gia Gia, kết hôn không lâu, công ty Trình Gia Gia lại có một hạng mục mới, Trình Gia Gia đi công tác như cơm bữa, niềm vui lớn nhất của tôi là sau khi tan làm nhận được điện thoại của anh, bảo rằng hôm nay về nhà ăn cơm. Nghe Trình Gia Gia nói, làm một tháng thôi, hẳn là có thể hết bận bịu rồi, tiếp đó chúng tôi nên hoàn thành đại nghiệp tạo thế hệ mới.

Mỗi người đều bắt đầu cuộc sống mới, có chuyện vui vẻ, có chuyện không như ý, mọi người đều cố gắng trong cuộc sống của mình, dù cho nhân sinh tràn ngập chông gai, chúng tôi cũng gắng phát bỏ gai mà đi.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Từ lúc bắt đầu chương một đến nay, cũng đã hơn một năm, đây là câu chuyện dài nhất của tôi trước giờ. Cảm tạ các bạn đã ủng hộ không ngừng, bạn bè gần xa từ đầu đến tận bây giờ, cảm ơn các bạn.

Prev 1 ... 120 121 122 123 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000417
Polaroid