Này này, lời này nghe sao mà ba chấm thế hử? Trên TV, mấy tên ác bá chẳng phải vẫn hay nói câu này khi cười dâm đãng tiến lại gần tiểu nương tử sao, còn nâng mặt tiểu nương tử lên, nói: "Được lắm, đêm nay sẽ cho nàng thưởng thức sự lợi hại của bổn đại gia."
"Bọn em chừng nào thì xong? Anh qua đón em." Lời tiếp theo của Trình Gia Gia cắt đứt suy nghĩ miên man của tôi.
A, anh đến thật á! Tuy rằng chúng tôi là nam nữ đương quen nhau, nhưng dẫn anh về nhà qua đêm có phải là tiến triển quá nhanh rồi không? Tôi còn là thiếu nữ trong sáng thuần khiết à nha.
"Cái này, bọn em phỏng chừng còn lâu lắm." Tôi bắt đầu lúng ta lúng túng.
"Khách hàng gì mà khó tính thế? Phải tiếp đãi lâu như vậy?" Trình Gia Gia khó hiểu.
Cái anh này có kinh nghiệm tiếp khách hàng, nên tôi không dám nói dối nhiều: "Hai nữ khách hàng, nhân viên nam trong phòng nội vụ đều đến đây, ca hát với hai vị mỹ nữ kia." Nhưng thật ra hai cô đó thích quấn lấy Ứng Nhan mà hát hơn.
Trình Gia Gia bỗng nhiên im bặt, thật lâu sau mới mở miệng: "Vậy chỉ có mình em là nữ?"
"Vâng, đúng là Ứng Nhan muốn o ép em đây mà, một khắc cũng không muốn cho người ta rỗi, mỗi người phải bề bộn nhiều việc hắn mới đắc ý." Tôi càng nghĩ càng tức, Ứng Nhan gọi tôi đến làm cái gì cơ chứ? Rõ ràng trước kia hễ tiếp khách hàng nữ thì rất hiếm khi gọi nữ nhân viên đi cùng, nếu cấp thiết lắm cũng chỉ đi có một hai người của phòng nội vụ mà thôi.
Nghe giọng nghiến răng nghiến lợi của tôi, Trình Gia Gia lại nở nụ cười: "Đừng nhíu mày thế, em cứ tiếp khách đi, trễ thế nào anh cũng rước em mà, có đại mỹ nam anh đây, tùy tiện gọi một tiếng là có mặt, em cũng nở mày nở mặt rồi."
"Hứ, chỗ em còn vài anh dễ nhìn đó nha, tặng gái đẹp là em về nhà, bọn họ mừng còn không hết nữa đó." Tôi quyết định đả kích Trình Gia Gia lần nữa, cái tên này, cứ hay "tự sướng" miết, xui cho anh là gặp phải tôi nha, tôi sẽ tự kỉ vượt mặt anh luôn, áp đảo khí thế của anh, đả kích mãnh liệt thế mạnh của anh!
Trong lúc tôi và Trình Gia Gia liếc mắt đưa tình loẹt xoẹt thì bên cạnh vang lên tiếng người: "Nha Nha, sao cô đã ra rồi?"
Lí Chính Nghĩa! Tôi oán hận mắng, xem mặt tôi đi, không thấy người ta đang xuân phong tình tứ với bạn trai sao, xem miệng tôi đi, không phải đang tâm tình nỉ non sao, phá đám người ta nói chuyện thế này, thật độc ác!
Tiểu Lí huynh tò mò, tay cầm gói thuốc của Ứng Nhan, thình thịch chạy tới: "Nha Nha, cô nói chuyện điện thoại với ai mà hăng say thế?"
"Bạn trai!" Tôi tức giận mắng, đồng thời tặng anh ta một cái liếc mắt ai oán.
Trình Gia Gia bên kia hình như rất hài lòng với thái độ của tôi, nhanh chóng chấm dứt cuộc gọi: "Tốt lắm, vậy đi, chừng nào em xong thì gọi anh."
Tiểu Lí bày ra một bộ dạng bi thương: "Xong rồi, nhìn biểu hiện của nha đầu nha cô, biết thế ban nãy đừng có diễn."
Lại nữa, lại nữa, anh ta không sợ phiền sao? Tôi oán hận xoay người, đập anh ta một cú: "Đừng có nói năng lung tung, hắn ta bên này phong lưu khoát hoạt lắm."
Tiểu Lí giật mình, vội bỏ tôi chạy tới phòng ca: "Sao thế được, tôi phải đi xem."
Chúng tôi đứng trước cửa, chưa động tới nắm đấm cửa thì cửa đã mở, Ứng Nhan ở phía sau đang cầm tay nắm. Ứng Nhan nhìn thấy chúng tôi, trong thoáng chốc có một tia lúng túng, nhưng hắn một chữ cũng không nói, mặt âm trầm lướt qua chúng tôi, đi ra ngoài.
"Lão đại." Tiểu Lí chân chó, thấy Ứng Nhan liền bỏ tôi lại, gọi to gọi nhỏ chạy theo.
Tôi lắc đầu, tự đi vào phòng, hai mỹ nữ đang chơi đổ xúc xắc với mấy chàng trai phòng nội vụ rất vui vẻ, tôi thấy chẳng có việc gì làm nên đi tìm một chỗ khuất nghỉ ngơi, buổi tối còn cả một bản danh sách phải làm, chưa biết ngủ được bao nhiêu nữa.
Mười lăm phút sau, Ứng Nhan cùng Tiểu Lí đi vào. Ứng Nhan mang khuôn mặt lãnh đạo gương mẫu đi phía trước, Tiểu Lí tung tăng đi sát phía sau, nói liên miên cái gì đó, còn bất chợt nhìn qua phía tôi. Ứng Nhan đang đi vào cũng phải nhíu nhíu mày, trừng anh ta một cái, Tiểu Lí lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn đi qua một bên. Trong lòng tôi thầm sảng khoái, cho anh nói điên nói khùng này, cho anh xen vào việc người khác này, cho anh tám nhảm chuyện lãnh đạo này, vỗ mông ngựa nâng đùi ngực làm cái gì, người ta căn bản không có ý nghĩ này, anh còn đi nói lung tung, ở không ngứa đòn à?
Thấy Ứng Nhan không thèm để ý gì đến mình, Tiểu Lí ủ rũ đi tới, đặt mông ngồi xuống cạnh tôi, trong miệng còn lầm bầm lầu bầu: "Trước giờ chưa từng thấy đàn ông nào đần đến thế, thích con gái người ta mà còn tốn sức đến vậy."
Tên gia hỏa này, còn dám nói bậy á? Tôi tà ác lại gần, bày ra giọng vui mừng khi thấy người khác gặp họa: "Ai thế, đần đến vậy à? Tiểu Lí ca, anh giáo huấn hắn ta đi."
Tiểu Lí quay đầu trừng mắt nhìn tôi, thở phì phì, rốt cục cũng ngậm miệng lại.
Thế giới rốt cục cũng yên tĩnh. Tôi dựa vào salon, thấy mọi người không chú ý đến mình nên hơi khép mắt lại, tôi muốn thừa dịp rảnh rỗi tranh thủ nghỉ ngơi một chút, để lát nữa có tinh thần làm danh sách.
"Bọn em chừng nào thì xong? Anh qua đón em." Lời tiếp theo của Trình Gia Gia cắt đứt suy nghĩ miên man của tôi.
A, anh đến thật á! Tuy rằng chúng tôi là nam nữ đương quen nhau, nhưng dẫn anh về nhà qua đêm có phải là tiến triển quá nhanh rồi không? Tôi còn là thiếu nữ trong sáng thuần khiết à nha.
"Cái này, bọn em phỏng chừng còn lâu lắm." Tôi bắt đầu lúng ta lúng túng.
"Khách hàng gì mà khó tính thế? Phải tiếp đãi lâu như vậy?" Trình Gia Gia khó hiểu.
Cái anh này có kinh nghiệm tiếp khách hàng, nên tôi không dám nói dối nhiều: "Hai nữ khách hàng, nhân viên nam trong phòng nội vụ đều đến đây, ca hát với hai vị mỹ nữ kia." Nhưng thật ra hai cô đó thích quấn lấy Ứng Nhan mà hát hơn.
Trình Gia Gia bỗng nhiên im bặt, thật lâu sau mới mở miệng: "Vậy chỉ có mình em là nữ?"
"Vâng, đúng là Ứng Nhan muốn o ép em đây mà, một khắc cũng không muốn cho người ta rỗi, mỗi người phải bề bộn nhiều việc hắn mới đắc ý." Tôi càng nghĩ càng tức, Ứng Nhan gọi tôi đến làm cái gì cơ chứ? Rõ ràng trước kia hễ tiếp khách hàng nữ thì rất hiếm khi gọi nữ nhân viên đi cùng, nếu cấp thiết lắm cũng chỉ đi có một hai người của phòng nội vụ mà thôi.
Nghe giọng nghiến răng nghiến lợi của tôi, Trình Gia Gia lại nở nụ cười: "Đừng nhíu mày thế, em cứ tiếp khách đi, trễ thế nào anh cũng rước em mà, có đại mỹ nam anh đây, tùy tiện gọi một tiếng là có mặt, em cũng nở mày nở mặt rồi."
"Hứ, chỗ em còn vài anh dễ nhìn đó nha, tặng gái đẹp là em về nhà, bọn họ mừng còn không hết nữa đó." Tôi quyết định đả kích Trình Gia Gia lần nữa, cái tên này, cứ hay "tự sướng" miết, xui cho anh là gặp phải tôi nha, tôi sẽ tự kỉ vượt mặt anh luôn, áp đảo khí thế của anh, đả kích mãnh liệt thế mạnh của anh!
Trong lúc tôi và Trình Gia Gia liếc mắt đưa tình loẹt xoẹt thì bên cạnh vang lên tiếng người: "Nha Nha, sao cô đã ra rồi?"
Lí Chính Nghĩa! Tôi oán hận mắng, xem mặt tôi đi, không thấy người ta đang xuân phong tình tứ với bạn trai sao, xem miệng tôi đi, không phải đang tâm tình nỉ non sao, phá đám người ta nói chuyện thế này, thật độc ác!
Tiểu Lí huynh tò mò, tay cầm gói thuốc của Ứng Nhan, thình thịch chạy tới: "Nha Nha, cô nói chuyện điện thoại với ai mà hăng say thế?"
"Bạn trai!" Tôi tức giận mắng, đồng thời tặng anh ta một cái liếc mắt ai oán.
Trình Gia Gia bên kia hình như rất hài lòng với thái độ của tôi, nhanh chóng chấm dứt cuộc gọi: "Tốt lắm, vậy đi, chừng nào em xong thì gọi anh."
Tiểu Lí bày ra một bộ dạng bi thương: "Xong rồi, nhìn biểu hiện của nha đầu nha cô, biết thế ban nãy đừng có diễn."
Lại nữa, lại nữa, anh ta không sợ phiền sao? Tôi oán hận xoay người, đập anh ta một cú: "Đừng có nói năng lung tung, hắn ta bên này phong lưu khoát hoạt lắm."
Tiểu Lí giật mình, vội bỏ tôi chạy tới phòng ca: "Sao thế được, tôi phải đi xem."
Chúng tôi đứng trước cửa, chưa động tới nắm đấm cửa thì cửa đã mở, Ứng Nhan ở phía sau đang cầm tay nắm. Ứng Nhan nhìn thấy chúng tôi, trong thoáng chốc có một tia lúng túng, nhưng hắn một chữ cũng không nói, mặt âm trầm lướt qua chúng tôi, đi ra ngoài.
"Lão đại." Tiểu Lí chân chó, thấy Ứng Nhan liền bỏ tôi lại, gọi to gọi nhỏ chạy theo.
Tôi lắc đầu, tự đi vào phòng, hai mỹ nữ đang chơi đổ xúc xắc với mấy chàng trai phòng nội vụ rất vui vẻ, tôi thấy chẳng có việc gì làm nên đi tìm một chỗ khuất nghỉ ngơi, buổi tối còn cả một bản danh sách phải làm, chưa biết ngủ được bao nhiêu nữa.
Mười lăm phút sau, Ứng Nhan cùng Tiểu Lí đi vào. Ứng Nhan mang khuôn mặt lãnh đạo gương mẫu đi phía trước, Tiểu Lí tung tăng đi sát phía sau, nói liên miên cái gì đó, còn bất chợt nhìn qua phía tôi. Ứng Nhan đang đi vào cũng phải nhíu nhíu mày, trừng anh ta một cái, Tiểu Lí lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn đi qua một bên. Trong lòng tôi thầm sảng khoái, cho anh nói điên nói khùng này, cho anh xen vào việc người khác này, cho anh tám nhảm chuyện lãnh đạo này, vỗ mông ngựa nâng đùi ngực làm cái gì, người ta căn bản không có ý nghĩ này, anh còn đi nói lung tung, ở không ngứa đòn à?
Thấy Ứng Nhan không thèm để ý gì đến mình, Tiểu Lí ủ rũ đi tới, đặt mông ngồi xuống cạnh tôi, trong miệng còn lầm bầm lầu bầu: "Trước giờ chưa từng thấy đàn ông nào đần đến thế, thích con gái người ta mà còn tốn sức đến vậy."
Tên gia hỏa này, còn dám nói bậy á? Tôi tà ác lại gần, bày ra giọng vui mừng khi thấy người khác gặp họa: "Ai thế, đần đến vậy à? Tiểu Lí ca, anh giáo huấn hắn ta đi."
Tiểu Lí quay đầu trừng mắt nhìn tôi, thở phì phì, rốt cục cũng ngậm miệng lại.
Thế giới rốt cục cũng yên tĩnh. Tôi dựa vào salon, thấy mọi người không chú ý đến mình nên hơi khép mắt lại, tôi muốn thừa dịp rảnh rỗi tranh thủ nghỉ ngơi một chút, để lát nữa có tinh thần làm danh sách.

