XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nguyện yêu em lần nữa


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1453
- Tình trạng: Hoàn thành
Cái anh Trình Gia Gia này quả thật cũng không tệ lắm, anh trên miệng thì cứ nói như em gái mình chả đáng một đồng, nhưng kì thật cũng cưng chiều em gái lắm. Dù rằng hiện giờ đang dục hỏa toàn thân, nhưng nghĩ tới em gái mình đang chờ, cuối cùng chỉ oán hận mắng nó vài câu, rồi khoác áo chuẩn bị đi ra cửa, nếu như không có em gái anh, theo như sức bám người của anh, thì tôi sẽ sớm bị anh bám tới tận giường.

Tôi đang muốn khen anh vài câu, thì Trình Gia Gia đi tới cửa bỗng quay đầu lại, cười xấu xa với tôi: "Anh đi về liền, nửa tiếng, em chờ anh về rồi cùng nhau tắm."

Cái tên này, càng ngày càng lộ bản tính, tôi thật hoài niệm vẻ nhã nhặn dịu dàng của anh lúc xem mắt nha. Tôi nhướng mi, không thèm chú ý tới vẻ cợt nhả của anh, bắt đầu dọn bàn, càng để ý anh, anh càng sấn tới hơn. Ở trong cường độ trêu chọc cao của Trình Gia Gia, da mặt tôi cũng càng lúc càng dày.

Trình Gia Gia nói đi nửa giờ, có khi lại cả đêm cũng nên, ba cái nửa giờ qua, tôi rửa chén xong, lên mạng xong, tắm rửa xong, anh vẫn chưa trở lại, đàn ông hẹn giờ quả thật không đáng tin. Nửa đường anh gọi điện thoại về, ngoại trừ tâm tình vài câu, còn bảo anh rước em gái có khi lại về muộn, vì có vài việc cần nói với nó. Tôi xem chừng anh đang phát huy bổn phận anh cả, nghĩa chánh từ nghiêm giá dục cô em gái không hiểu chuyện của mình.

Lúc Trình Gia Gia về tôi đã ngủ, chỉ mơ mơ màng màng cảm thấy có một thân thể nóng hầm hập ôm lấy tôi, tôi không có thói quen ôm chồng mà ngủ, bị anh ôm một cái, liền cả kinh tỉnh dậy, vừa thấy là anh, yên lòng trở về nằm xuống ngủ tiếp. Anh xoay người tôi lại, buổi sáng ngủ dậy còn có tinh thần, nhưng tối qua tôi bị anh gây sức ép tới cả đêm không ngủ, hôm nay lại làm việc cả ngày, cho nên bất kê Trình Gia Gia có sờ tôi, hôn tôi đến thế nào, tôi vẫn che đầu ngáy o o như thường, còn không ngừng đẩy ra ma trảo của anh đang quấy rối tôi, hung hăng uy hiếp anh một câu: "Nằm qua một bên mau, còn sờ nữa, em đá anh xuống giường."

Cuối cùng anh không lay chuyển được sự buồn ngủ của tôi, bất đắc dĩ bỏ qua nỗi "dâm nhớ" =.= với bổn cô nương, ngoan ngoãn nằm qua một bên.




Chương 35

Môt đêm ngủ ngon, sáng sớm hôm sau tôi tinh thần sảng khoái tỉnh dậy, đồng chí Trình Gia Gia một đêm lật tới lật lui, nên sáng rồi mà mắt vẫn mở không lên. Vừa hay, tôi không muốn anh nhìn thấy Ứng Nhan tới đón tôi, lại sinh thêm chuyện nữa, lập tức nhẹ tay nhẹ chân bò ra, tôi vừa động đậy, đã bị một cánh tay kéo lại vào lòng, Trình Gia Gia mơ mơ màng màng mở miệng: "Còn sớm mà, ngủ thêm chút đi."

Trình Gia Gia lại từ từ nhắm mắt như cũ, nhưng tay lại chuẩn xác để trước ngực tôi, vừa lòng thở dài khẽ. Cái anh này, thật háo sắc! Tôi phủi tay anh ra, hôn một cái cho anh yên lòng, vỗ nhẹ nhẹ sau lưng anh: "Anh ngủ tiếp đi, em đi toilet cái."

Trình Gia Gia trong miệng lầm bầm cái gì đó, không tình nguyện buông tôi ra chút nào, hắc hắc, bộ dạng nửa mê nửa tỉnh này của anh thật giống một đứa con nít. Tôi nhịn không được đưa tay sờ sờ mặt anh, anh cau mũi lại, hơi nghiêng đầu, bắt lấy tay tôi để lên miệng cọ cọ: "Lát nữa kêu anh, anh đưa em đi làm."

Việc hộ tống này tôi hiện không cần, tôi lén lút mặt quần áo, rửa mặt thật nhanh, để lại cho anh tờ giấy mở rồi đi xuống lầu. Uy hiếp của Ứng Nhan ngày hôm qua một khắc tôi cũng không quên, hắn nói nếu tôi còn trễ nữa sẽ tính vào một lần nghỉ việc vô cớ.

Ngồi trên cái xe tàn của Ứng Nhan mới có mấy phút, Trình Gia Gia đã gọi tới, chỉ trong điện thoại thôi cũng đã nghe ra tâm tình anh không tốt chút nào: "Nha Nha, sao em không nói một tiếng mà lại đi một mình hả?"

Tôi che điện thoại lại ngó Ứng Nhan, thấy hắn đang chuyên tâm lái xe, tôi quay đầu, mặt đối mặt với cửa sổ, nhỏ giọng: "Em để lại lời nhắn cho anh rồi, em phải đi thành phố A họp gấp, cần đi hai ngày."

Bỗng nhiên phía trước chạy ra một con chó nhỏ, Ứng Nhan thắng gấp một cái, cái trán đáng thương của tôi lại dộng vào cửa kính lần nữa, tôi vội gài dây an toàn, quên mất phải cài dây luôn rồi, lần nào lên xe Trình Gia Gia cũng cài cho tôi.

Tôi lặng lẽ cúp điện thoại, đổi sang nhắn tin. "Em đây không phải muốn anh ngủ nhiều một lát, không đành lòng gọi anh dậy sớm sao?"

Trình Gia Gia nhất định là đã xuống giường, tinh thần minh mẫn, không hề bị tôi mê hoặc, tin nhắn trả lời đi thẳng vào vấn đề ngay: "Những người đi họp bên em có ai?"

Tôi im lặng, cái tên gia hỏa này thật là nhỏ mọn, tôi thấy đi họp với Ứng Nhan đâu phải chuyện gì lớn, tuy rằng Trình Gia Gia đối với việc Ứng Nhan đi với tôi có thành kiến, nhưng tôi vẫn nói thật: "Lãnh đạo của bọn em."

Thái độ tiếp theo của Trình Gia Gia lại khác thường, không truy vấn thêm nữa, chỉ dặn dò một câu: "Chừng nào tới nhớ gọi anh."

Càng làm cho tôi buồn bực chính là, một ngày này, anh cứ như biến mất tăm, ngay cả một cái tin nhắn cũng chẳng hề gửi tới. Tôi thấy bản thân thật là không tự trọng, Trình Gia Gia bình thường liên tiếp gọi cho tôi, tôi còn nghĩ anh thật là đeo bám, nhưng hôm nay anh lại yên lặng chẳng động tĩnh gì, làm tôi cả người khó chịu, như thiếu cái gì đó.

Prev 1 ... 52 53 54 55 56 ... 123 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000424