An An cũng chẳng phải một người giỏi an ủi kẻ khác, tôi miệng đắng lưỡi khô kể tường tận sự tình, mong mong chờ chờ quay về phía cô ấy để được chỉ điểm thoát khỏi bến mê: "Sư phụ, chị nói xem tiếp theo em phải làm gì?"
Cô ấy nhức đầu, nói thật rõ ràng: "Không biết."
An An đại khái là nhìn hiểu được vẻ thất vọng trong mắt tôi, ho khù khụ, bắt đầu bổ sung: "Việc này của cô ấy, khó khăn là khó khăn chỗ con nhỏ Gia Thanh kia kìa. Nếu muốn tiếp tục với Trình Gia Gia, thì phải nhận cái hàng cực phẩm đó."
Tôi buồn rầu nhìn An An: "Sư phụ, chuyện này em biết, chị không có ý kiến gì mới mẻ hơn hả?"
An An chịu không nổi ánh mắt chờ đợi của tôi, chẳng hề lung tung, chỉ khẽ lắc đầu. Hi vọng của tôi tan biến, An đại tỷ im lặng, chị chả phải là bách khoa toàn thư, chuyên gia tình yêu sao.
Ngay cả chuyên gia cũng không có biện pháp, tôi nản lòng, xem ra chuyện tôi với Trình Gia Gia, thật sự là bế tắc, trừ khi cắt đứt quan hệ, bằng không thì giải thích thế nào cũng còn vướng mắc.
Ánh mắt An An chợt lóe lên, tôi tưởng cô ấy có biện pháp giải quyết, trong lòng lại lần nữa dấy lên hi vọng, đang muốn mở miệng hỏi, lại nghe cô ấy nói ra một chủ ý thế này: "Nha Nha, nếu không thì, cô đừng thèm con rùa kia nữa, em gái rùa vàng đáng ghét thế, cô không trêu vào cũng không trốn đi được, vậy thì tìm niềm vui mới đi, Ứng Nhan chẳng phải thích cô muốn chết sao, tìm hắn cũng không tồi nha."
An đại tỷ này, còn chê tôi chưa đủ rầu sao, tôi mất kiên nhẫn đẩy cô ấy ra: "Chị không tìm được cái nào hữu dụng cả à, động tới tên Ứng Nhan đó làm gì?"
Cái cô An An này cũng dũng cảm thật, vỗ vai tôi, nói tới nỗi nước bọt văng tứ tung: "Cô còn giả bộ cái gì, cả công ty đều biết hắn thích cô đến chết đi được, thật ra là ngại cô có bạn trai rồi nên mới ngại ngùng xuống tay. Bằng không sao cô lại bị triệu sang phòng của hắn làm việc chứ, không phải là vì lần trước Thọ Phương Phương làm khó dễ cô sao, giờ Thọ Phương Phương ghen tị muốn chết, nhưng muốn bắt cô cũng chả bắt được, cô tưởng Ứng Nhan hắn ngồi không thôi đấy à."
Tôi rất bội phục trí tưởng tượng thổi phồng sự việc thành màu hồng cùng sức truyền bá của mọi người, Ứng Nhan thật là vô tội mà, tôi bi ai thay cho hắn. Đối mặt với cô An An càng nói càng hưng phấn, tôi chỉ có thể cười khổ: "Đại tỷ, em không bắt chị nghĩ kế nữa, tự thân em giải quyết vậy, chị cũng tha cho Ứng Nhan đi."
An An chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép mà gõ đầu tôi: "Ứng Nhan làm sao lại nhìn trúng loại thiếu nếp nhăn não như cô hử, nhiều cơ hội tốt thế, cô cứ bỏ quên như vậy, một lòng một dạ nhớ nhung cái anh thượng hạng kia."
An An còn chưa nói xong, thì ánh mắt ngừng ngay cửa quán, bất động, tôi theo ánh mắt của cô ấy nhìn tới, một người đàn ông đang đẩy cửa vào, đích thị là bạn trai trước của An An.
Tôi trợn mắt há mồm nhìn An An nở một nụ cười ngọt ngào, nhìn người đàn ông kia đi tới bên đây rồi ngồi xuống cạnh mình, hóa ra, mùa xuân của cô ấy vẫn chỉ có một cái này. Hóa ra, chính cái cô An An này cũng chẳng buông tay được.
Chương 48
An An thật trượng nghĩa, ăn cơm xong thì đuổi bạn trai mình về nhà, mình thì kéo tôi trở về chỗ ở. Suốt cả buổi ăn cơm, tôi cứ một mực tò mò, trước kia cô ấy sống chết đòi chia tay, sao chỉ mới đảo mắt một cái lại quay về với anh ta rồi.
Đối với nghi vấn của tôi, An An lắp ba lắp bắp nói đông nói tây nửa ngày, cuối cùng vẫn là khai thật, cô ấy nói, không còn cách nào khác, chính lòng mình cũng không buông tay được. Tôi thực sự cảm thấy không đáng cho An An, đây là cái gì chứ, chẳng qua là bỏ không được tấm tình này, vậy giấu giếm lừa gạt trước kia đều xóa bỏ đi sao, cô ấy sao lại vì một tên đàn ông như thế mà đè nén chính mình đến vậy.
Hơn nữa tôi cũng thật buồn bực, theo cái tính nóng nảy của An An, căn bản không dung được tình yêu có tì vết, bây giờ làm thế nào lại có thể bình yên tiếp nhập rồi nén lại như thế chứ.
An An nhìn tôi, thở dài, không còn là vẻ mặt cợt nhả nữa: "Nếu đã quyết định cùng anh ấy vượt qua, thì tại sao còn muốn tự chắn đường mình, dù đã xảy ra chuyện gì, thì hiện tại cũng không còn liên quan tới nữa, anh ấy bây giờ đối với chị thật sự tốt, chị cũng thực lòng thích anh ấy như thế, lại nói rắc rối đã qua kia, chị thật cũng không muốn tự đi chắn đường mình."
Tôi không phục: "Chị như thế là lừa mình dối người, chẳng qua là dung túng cho bản thân tự tìm cớ, chẳng lẽ chị có thể thật sự buông tha, hoàn toàn quên việc đó sao?"
An An không nói, một lúc lâu sau mới vỗ vỗ vai tôi, trên mặt hốt nhiên lại là vẻ tang thương mơ hồ: "Nha Nha, chị lớn tuổi rồi, tìm được một người thật lòng thích mình cũng không dễ dàng gì, nếu trẻ lại năm tuổi, chị thật sự còn sức để kháng cự, còn bây giờ, chị thật không còn tâm tình nào tìm người mới nữa. Đàn ông trong xã hội này chị đã thấy qua, không một ai đơn thuần, làm sao có ai được như tâm nguyện của mình chứ, tìm được một ai đại khái thỏa mãn là tốt rồi."
Cô ấy nhức đầu, nói thật rõ ràng: "Không biết."
An An đại khái là nhìn hiểu được vẻ thất vọng trong mắt tôi, ho khù khụ, bắt đầu bổ sung: "Việc này của cô ấy, khó khăn là khó khăn chỗ con nhỏ Gia Thanh kia kìa. Nếu muốn tiếp tục với Trình Gia Gia, thì phải nhận cái hàng cực phẩm đó."
Tôi buồn rầu nhìn An An: "Sư phụ, chuyện này em biết, chị không có ý kiến gì mới mẻ hơn hả?"
An An chịu không nổi ánh mắt chờ đợi của tôi, chẳng hề lung tung, chỉ khẽ lắc đầu. Hi vọng của tôi tan biến, An đại tỷ im lặng, chị chả phải là bách khoa toàn thư, chuyên gia tình yêu sao.
Ngay cả chuyên gia cũng không có biện pháp, tôi nản lòng, xem ra chuyện tôi với Trình Gia Gia, thật sự là bế tắc, trừ khi cắt đứt quan hệ, bằng không thì giải thích thế nào cũng còn vướng mắc.
Ánh mắt An An chợt lóe lên, tôi tưởng cô ấy có biện pháp giải quyết, trong lòng lại lần nữa dấy lên hi vọng, đang muốn mở miệng hỏi, lại nghe cô ấy nói ra một chủ ý thế này: "Nha Nha, nếu không thì, cô đừng thèm con rùa kia nữa, em gái rùa vàng đáng ghét thế, cô không trêu vào cũng không trốn đi được, vậy thì tìm niềm vui mới đi, Ứng Nhan chẳng phải thích cô muốn chết sao, tìm hắn cũng không tồi nha."
An đại tỷ này, còn chê tôi chưa đủ rầu sao, tôi mất kiên nhẫn đẩy cô ấy ra: "Chị không tìm được cái nào hữu dụng cả à, động tới tên Ứng Nhan đó làm gì?"
Cái cô An An này cũng dũng cảm thật, vỗ vai tôi, nói tới nỗi nước bọt văng tứ tung: "Cô còn giả bộ cái gì, cả công ty đều biết hắn thích cô đến chết đi được, thật ra là ngại cô có bạn trai rồi nên mới ngại ngùng xuống tay. Bằng không sao cô lại bị triệu sang phòng của hắn làm việc chứ, không phải là vì lần trước Thọ Phương Phương làm khó dễ cô sao, giờ Thọ Phương Phương ghen tị muốn chết, nhưng muốn bắt cô cũng chả bắt được, cô tưởng Ứng Nhan hắn ngồi không thôi đấy à."
Tôi rất bội phục trí tưởng tượng thổi phồng sự việc thành màu hồng cùng sức truyền bá của mọi người, Ứng Nhan thật là vô tội mà, tôi bi ai thay cho hắn. Đối mặt với cô An An càng nói càng hưng phấn, tôi chỉ có thể cười khổ: "Đại tỷ, em không bắt chị nghĩ kế nữa, tự thân em giải quyết vậy, chị cũng tha cho Ứng Nhan đi."
An An chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép mà gõ đầu tôi: "Ứng Nhan làm sao lại nhìn trúng loại thiếu nếp nhăn não như cô hử, nhiều cơ hội tốt thế, cô cứ bỏ quên như vậy, một lòng một dạ nhớ nhung cái anh thượng hạng kia."
An An còn chưa nói xong, thì ánh mắt ngừng ngay cửa quán, bất động, tôi theo ánh mắt của cô ấy nhìn tới, một người đàn ông đang đẩy cửa vào, đích thị là bạn trai trước của An An.
Tôi trợn mắt há mồm nhìn An An nở một nụ cười ngọt ngào, nhìn người đàn ông kia đi tới bên đây rồi ngồi xuống cạnh mình, hóa ra, mùa xuân của cô ấy vẫn chỉ có một cái này. Hóa ra, chính cái cô An An này cũng chẳng buông tay được.
Chương 48
An An thật trượng nghĩa, ăn cơm xong thì đuổi bạn trai mình về nhà, mình thì kéo tôi trở về chỗ ở. Suốt cả buổi ăn cơm, tôi cứ một mực tò mò, trước kia cô ấy sống chết đòi chia tay, sao chỉ mới đảo mắt một cái lại quay về với anh ta rồi.
Đối với nghi vấn của tôi, An An lắp ba lắp bắp nói đông nói tây nửa ngày, cuối cùng vẫn là khai thật, cô ấy nói, không còn cách nào khác, chính lòng mình cũng không buông tay được. Tôi thực sự cảm thấy không đáng cho An An, đây là cái gì chứ, chẳng qua là bỏ không được tấm tình này, vậy giấu giếm lừa gạt trước kia đều xóa bỏ đi sao, cô ấy sao lại vì một tên đàn ông như thế mà đè nén chính mình đến vậy.
Hơn nữa tôi cũng thật buồn bực, theo cái tính nóng nảy của An An, căn bản không dung được tình yêu có tì vết, bây giờ làm thế nào lại có thể bình yên tiếp nhập rồi nén lại như thế chứ.
An An nhìn tôi, thở dài, không còn là vẻ mặt cợt nhả nữa: "Nếu đã quyết định cùng anh ấy vượt qua, thì tại sao còn muốn tự chắn đường mình, dù đã xảy ra chuyện gì, thì hiện tại cũng không còn liên quan tới nữa, anh ấy bây giờ đối với chị thật sự tốt, chị cũng thực lòng thích anh ấy như thế, lại nói rắc rối đã qua kia, chị thật cũng không muốn tự đi chắn đường mình."
Tôi không phục: "Chị như thế là lừa mình dối người, chẳng qua là dung túng cho bản thân tự tìm cớ, chẳng lẽ chị có thể thật sự buông tha, hoàn toàn quên việc đó sao?"
An An không nói, một lúc lâu sau mới vỗ vỗ vai tôi, trên mặt hốt nhiên lại là vẻ tang thương mơ hồ: "Nha Nha, chị lớn tuổi rồi, tìm được một người thật lòng thích mình cũng không dễ dàng gì, nếu trẻ lại năm tuổi, chị thật sự còn sức để kháng cự, còn bây giờ, chị thật không còn tâm tình nào tìm người mới nữa. Đàn ông trong xã hội này chị đã thấy qua, không một ai đơn thuần, làm sao có ai được như tâm nguyện của mình chứ, tìm được một ai đại khái thỏa mãn là tốt rồi."

