Insane
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nguyện yêu em lần nữa


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1364
- Tình trạng: Hoàn thành
Tôi lặng lẽ lướt qua cô tiếp tân, không hề có người chú ý, khẽ liếc mắt sang bên một cái, tôi biết cái thể chất xui xẻo của mình lại bắt đầu phát huy tác dụng.

Cuối hành lang bên kia có một bóng người phong lưu tuấn tú, khóe miệng tươi cười, mặt phấn hàm xuân, mắt đang nhìn về phía tôi.

Tôi bi ai quét mắt ra khắp đại sảnh rộng lớn, liếc nhìn An An ở đằng sau cửa kính phía xa, đại tỷ đáp trả tôi bằng ánh mắt lực bất tòng tâm, rồi vội quay đầu đi, giả bộ như đang phải sao chép tài liệu.

Thiên lý đâu rồi hả trời? Những tuần trước, một tuần tôi đánh điện gọi An An qua đón hết cả năm lần, một lần cũng chẳng gặp phải Ứng Nhan, hôm nay là lần không đi trễ vạn năm có một, thì hắn lại đứng đón đầu ngay sảnh là thế nào?!!

Hy vọng hắn ta đã quẹt thẻ xong, tôi nắm chặt tư liệu trong tay, ôm tia hy vọng cuối cùng, ngẩng đầu ưỡng ngực,Ứng Nhang dung đi qua trước mặt hắn.

"Lý Nhị Nha, cô chưa quẹt thẻ." Giọng Ứng Nhan vừa lúc vang lên.

Ding, tôi nghe thấy âm thanh của hi vọng đang tan biến. Ai da da, đem hi vọng kí thác lên cô nàng An An mỗi ngày phải thức nhờ tiếng chuông điện thoại gọi tới quả nhiên là sai lầm.

Tôi quay đầu, lễ phép mỉm cười, "Quản lý Ứng, thẻ của tôi để quên trong ngăn kéo, tôi quẹt liền đây."

Một trăm tệ bỏ biển mất rồi! Coi như thua vài ván mạt chược đi. Nửa năm qua, tôi chỉ đi muộn một lần, khoảng cách tới lúc bị đuổi việc vẫn còn rất xa.

Tôi theo phía An An đang cầm thẻ trong tay, chạy về máy thu tiền chuẩn bị quẹt thẻ, đang chuẩn bị chụp mông chạy lấy người thì Ứng Nhan lại mở miệng, lần này hắn trưng ra khuôn mặt cậy già, vô cùng thâm thúy nói: "Tiểu Lý à, người trẻ tuổi sống cuộc sống phong phú một chút cũng tốt, nhưng cũng đừng để ảnh hưởng tới công việc."

Cái gì??? Tôi quay đầu khó hiểu, nhìn lão Ứng Nhan kia phá lệ cười đến ý vị thâm trường, cái cặp mắt hoa đào thường ngày giờ híp thành đôi mắt hồ ly, một thân mỹ nam hoàn hảo đã bị hắn lãng phí thành ông bác đáng khinh.

Không chờ tới khi tôi hiểu, ánh mắt Ứng Nhan nhìn ở sau lưng tôi tự nhiên biến đổi thần sắc, bộ dạng bác già đáng khinh biến mất, thay vào đó là bộ dạng thanh niên tài tuấn phong độ. Tôi thấy thanh niên tài tuấn đi lên phía trước, vòng qua tôi, nhiệt tình mở miệng: "Hồ tổng, cô tới rồi, về chuyện cải cách việc trừ lương của nhân viên, tôi muốn thảo luận lại với cô một chút, khi nào thì cô rảnh? Tôi đem văn bản qua cho cô."

"Chào Hồ tổng ạ." Tôi lặng lẽ đem thẻ giấu vòng lòng bàn tay, quay đầu về phía tổng giám đốc mỹ nữ chào hỏi.

Tổng giám đốc của chúng tôi là một đại mỹ nhân, đại tiểu thư Hồ Thanh Thanh của tập đoàn Thiên Thịnh, Thiên Thịnh phát triển tới ngày hôm nay đều là do một tay cô ấy, so với anh của cô còn giỏi hơn. Mỹ nữ cường nhân điển hình đó nha, 27 tuổi chưa kết hôn, nghe đồn là sau khi bạn trai bị người khác cướp mất thì cô ấy không còn tin vào tình yêu nữa, dồn hết tâm trí vào sự nghiệp. Thời nay thật hết chỗ nói, ngay cả phụ nữ xuất sắc thế mà cũng bị giựt bồ, đời đúng là chẳng có đạo lý gì cả.

Hồ Thanh Thanh bình thường công việc bộn bề, không hay qua bên này, chuyện bên này phần lớn là do quản lý nội vụ Ứng Nhan và quản lý nghiệp vụ Thọ Phương Phương quản. Ứng Nhan quản trong, Thọ Phương Phương quản ngoài, nam nội nữ ngoại, phối hợp cực kì ăn ý.

[nam nội nữ ngoại =)))))))))))))))>

Tổng giám đốc mỹ nhân cười với tôi, vuốt vuốt cằm.

Mỹ nhân đúng là mỹ nhân, ngay cả vẻ đánh giá cấp dưới mà cũng duyên dáng như thế, tôi biết điều lùi qua một bên, nhường đường cho Hồ tổng với Ứng Nhan qua. Ứng Nhan cùng Hồ Thanh Thanh đi qua, tuấn nam mỹ nữ, hợp lại càng thêm sống động

Tôi nhẹ nhàng thở ra, về văn phòng, vừa vào cửa, liền cảm thấy bầu không khí hôm nay có phần khác thường, mọi ánh mắt đều soi vào người tôi, tuy rằng hôm nay tôi mặc đồ mới, đeo đồng hồ đẹp, nhưng biểu hiện như thế chẳng phải là quá phô trương sao?

Tôi hồ nghi đi tới trước bàn mình. Trong phút chốc, tôi rốt cục hiểu được những gì Ứng Nhan nói, và tại sao đồng nghiệp lại nhìn tôi trừng trừng thế kia.

Đây đây đây...đây là cái gì?

Một bó hoa hồng to bự choáng hết nửa cái bàn của tôi, vô cùng rực rỡ làm tôi giận run.

A a a a a! Người sao hỏa tới rồi




Chương 6

Hoa hồng? Cư nhiên là hoa hồng sao?

Giấy gói màu vàng ánh kim kết hợp với màu hoa đỏ vô cùng chói lóa, giương nanh múa vuốt trước mắt tôi, cũng giống như người tặng hoa, chói mắt, tự cho mình là đúng, tự quyết định mọi chuyện.

Tôi tiện tay cầm lấy bó hoa, quay đầu nhìn qua bàn kế bên chỗ An An đang ngồi, đang mang vẻ mặt mờ ám nhìn tôi. Nhìn đi, nhìn đi này! Có đẹp mặt không cơ chứ?! Bây giờ tới việc làm của tôi mà cũng bị người khác sai khiến đấy?!

Đương nhiên những lời này tôi chỉ dám nói ở trong lòng, cho tôi mượn mấy bao can đảm tôi cũng chẳng dám nói ra ngoài miệng. Sư phụ An An người tuy nhỏ nhưng tánh lại không nhỏ, mỗi ngày đều phô ra vẻ sư phụ tôi trước mặt mọi người, kì thật cô ấy cũng biết tôi tôn cô ấy lên làm sư phụ thiệt luôn rồi. Tôi rất thích cô ấy, mỗi ngày đều giúp cô ấy làm việc, trong công ty cô luôn là người vô tâm vô tính, nhưng trừ cô ra còn ai dám nhận đồ đệ là tôi cơ chứ.

Prev 1 ... 6 7 8 9 10 ... 123 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000418