Tôi cúi đầu, nhìn ghế ngồi không chớp mắt, Thọ Phương Phương chen vào giữa tôi với Ứng Nhan, khom người xuống, thì thầm gì đó bên tai Ứng Nhan, tôi chỉ mơ hồ nghe thấy gì mà "Hồ tổng uống nhiều..." linh tinh, phỏng chừng là cô ta muốn tìm lý do, muốn Ứng Nhan qua ứng phó.
Ứng Nhan từ lúc cô ta lại đây thì luôn luôn cau mày, nhưng khi ánh mắt quét qua Trình Gia Gia thì lộ ra vẻ vui mừng, sau khi biết quan hệ của bọn họ từ lão Lục, lần đầu tiên tôi thấy bọn họ ở cùng một chỗ, có thể thấy được, tình cảm anh em của họ rất tốt, không giống với vẻ nhiệt tình nãy giờ, trên mặt bọn họ giờ là biểu cảm thả lỏng chỉ có khi ngồi với người trong nhà, nhưng mà lúc này hai người dù lâu không gặp cũng chẳng thể cùng ôn chuyện, chỉ vội vã vỗ vai nhau, vội vàng nói mấy câu: "Người anh em, chốc nữa tìm tôi nhá." Sau đó lại vội đi.
Ứng Nhan nghe xong lời Thọ Phương Phương nói thì đứng lên nhìn nhìn lại phía Hồ Thanh Thanh, quay đầu phân phó tôi: "Vừa rồi cô để áo khoác tôi ở đâu, đi lấy xuống cho tôi đi."
Ánh mắt của hắn nghiêm túc, dường như có sự tình phiền phức thì phải, làm tôi quýnh cả lên, lúc đứng dậy hơi nhanh, không cẩn thận đá trúng chân bàn, tôi nhanh chóng khống chế được cơ thể đang ngã ra sau, nhưng đáng thương là hôm nay tiệc rượu đặc biệt nên tôi mang giày cao gót mà bình thường không động tới, trong lúc bối rối, cái chân không quen mang cao gót của tôi lảo đảo, lại chẳng biết là vấp trúng chân ghế hay khăn trải bàn gì đó nữa, tôi giữ hết vững được rồi, thân mình nháng lên một cái, mất trọng tâm ngã chúi sang bên.
Lòng tôi chợt lạnh, nguy rồi, sắp ngã sấp xuống rồi, thật đáng xấu mặt mà. Nhưng so với xấu mặt thì tôi sợ va trúng những người ngồi trên bàn rượu hơn.
Lúc đó Ứng Nhan vừa hay lại ở bên cạnh tôi, hắn vừa thấy tình trạng của tôi bên đây thì lập tức xoay người lại đỡ tôi, có lẽ tôi thủ thế ngã lại không kịp, nên nhào đầu vào Ứng Nhan, va mạnh vào ngực hắn, bị tôi đây bất ngờ ập tới, Ứng Nhan ngẩn người, nhưng hắn vẫn phản ứng rất nhanh, nhanh chóng cầm lấy cánh tay tôi đỡ lại.
Việc này thu hút toàn bộ ánh mắt của người trên bàn, Trình Gia Gia đang khách sáo nhiệt tình nói chuyện với Uông tổng bên kia cũng im bặt, trên bàn lặng thinh như chết.
Tôi chật vật đứng dậy, ngượng ngùng giải thích với Ứng Nhan: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi bị vấp."
Ứng Nhan vẫn giữ lấy cánh tay tôi, thân thiết cúi đầu: "Cô không sao chứ, cẩn thận một chút."
Đại khái là vì bị động tác của tôi với Ứng Nhan kích thích, Thọ Phương Phương bên kia đứng ngồi không yên: "Tiểu Lý, có khỏe không, rảnh được thì mau lấy áo khoác đi, Hồ tổng chờ lâu đó."
Tôi bắt đầu ý thức được khoảng cách giữa tôi với Ứng Nhan hơi gần, trên bàn thì đang có hai kẻ như hổ rình mồi, tôi không dám ngẩng đầu nhìn Trình Gia Gia, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Ứng Nhan ra, liên tục gật đầu với Thọ Phương Phương: "Vâng vâng, tôi đi ngay."
Đến khi tôi cầm áo khoác về bàn thì Thọ Phương Phương đã không thấy đâu, Ứng Nhan lén lấy từ túi áo ra hộp thuốc giã rượu, thừa dịp mọi người không chú ý, bỏ vào túi quần của hắn, rồi hắn giao áo khoác cho tôi, đang muốn chạy lấy người thì chợt nhớ ra gì đó, quay đầu: "Tôi qua bên kia, xem chừng cũng lâu lắm, cô bên này tiếp khách đi, ngồi lâu thêm chút nữa, rồi có thể trốn qua phòng nghỉ phía bên kia, Trình tổng mới tới kia là anh em của tôi, cô có thể không cần quan tâm tới cậu ta, nhưng đừng gây chuyện với nó, tên này khó nhằn lắm, nếu nhị bị hắn nhắm rồi thì mười Lý Nhị Nha cô cũng phải gục, còn việc gì không biết thì có thể hỏi Tiểu Trương bên phòng nghiệp vụ."
Chớ chọc Trình Gia Gia, mồ hôi tôi tuôn như thác, tôi trốn hắn còn không kịp ấy chứ. Ứng Nhan hình như lo lắng cho tôi phải ở lại một mình, nên lải nhải thêm mấy thứ nữa, tôi nhìn thấy xa xa Thọ Phương Phương lại đi qua bên này, liền nhanh chóng đẩy hắn: "Biết rồi, sếp à, đi nhanh đi."
Ứng Nhan đi rồi, tuy rằng tôi ngoài miệng nói là không có việc gì, nhưng mà khi Trình Gia Gia như vô tình đi tới, ngồi xuống cạnh tôi, cũng là chỗ Ứng Nhan vừa bỏ đi thì tôi gấp muốn khóc ngất, tôi nhớ lại lời Ứng Nhan nói, hắn không phải đã để tôi ngồi đây một chốc rồi chuồn sang phòng nghỉ sao, tôi nhìn nhìn Uông tổng phía trước vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ kính rượu, ông Uông này hồi nãy uống vài ly với Trình Gia Gia thì mặt mày đỏ hồng lên, giờ đang sôi nổi nói chuyện với người bên cạnh, cái phiến tóc rớt lên rớt xuống kia vẫn không ngừng nhịp độ, căn bản là quên phéng mất đứa tôi phía bên này rồi. Tôi bắt đầu lên kế hoạch làm thế nào mới có thể bất động thanh sắc rời khỏi đây.
Chương 54
Ứng Nhan từ lúc cô ta lại đây thì luôn luôn cau mày, nhưng khi ánh mắt quét qua Trình Gia Gia thì lộ ra vẻ vui mừng, sau khi biết quan hệ của bọn họ từ lão Lục, lần đầu tiên tôi thấy bọn họ ở cùng một chỗ, có thể thấy được, tình cảm anh em của họ rất tốt, không giống với vẻ nhiệt tình nãy giờ, trên mặt bọn họ giờ là biểu cảm thả lỏng chỉ có khi ngồi với người trong nhà, nhưng mà lúc này hai người dù lâu không gặp cũng chẳng thể cùng ôn chuyện, chỉ vội vã vỗ vai nhau, vội vàng nói mấy câu: "Người anh em, chốc nữa tìm tôi nhá." Sau đó lại vội đi.
Ứng Nhan nghe xong lời Thọ Phương Phương nói thì đứng lên nhìn nhìn lại phía Hồ Thanh Thanh, quay đầu phân phó tôi: "Vừa rồi cô để áo khoác tôi ở đâu, đi lấy xuống cho tôi đi."
Ánh mắt của hắn nghiêm túc, dường như có sự tình phiền phức thì phải, làm tôi quýnh cả lên, lúc đứng dậy hơi nhanh, không cẩn thận đá trúng chân bàn, tôi nhanh chóng khống chế được cơ thể đang ngã ra sau, nhưng đáng thương là hôm nay tiệc rượu đặc biệt nên tôi mang giày cao gót mà bình thường không động tới, trong lúc bối rối, cái chân không quen mang cao gót của tôi lảo đảo, lại chẳng biết là vấp trúng chân ghế hay khăn trải bàn gì đó nữa, tôi giữ hết vững được rồi, thân mình nháng lên một cái, mất trọng tâm ngã chúi sang bên.
Lòng tôi chợt lạnh, nguy rồi, sắp ngã sấp xuống rồi, thật đáng xấu mặt mà. Nhưng so với xấu mặt thì tôi sợ va trúng những người ngồi trên bàn rượu hơn.
Lúc đó Ứng Nhan vừa hay lại ở bên cạnh tôi, hắn vừa thấy tình trạng của tôi bên đây thì lập tức xoay người lại đỡ tôi, có lẽ tôi thủ thế ngã lại không kịp, nên nhào đầu vào Ứng Nhan, va mạnh vào ngực hắn, bị tôi đây bất ngờ ập tới, Ứng Nhan ngẩn người, nhưng hắn vẫn phản ứng rất nhanh, nhanh chóng cầm lấy cánh tay tôi đỡ lại.
Việc này thu hút toàn bộ ánh mắt của người trên bàn, Trình Gia Gia đang khách sáo nhiệt tình nói chuyện với Uông tổng bên kia cũng im bặt, trên bàn lặng thinh như chết.
Tôi chật vật đứng dậy, ngượng ngùng giải thích với Ứng Nhan: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi bị vấp."
Ứng Nhan vẫn giữ lấy cánh tay tôi, thân thiết cúi đầu: "Cô không sao chứ, cẩn thận một chút."
Đại khái là vì bị động tác của tôi với Ứng Nhan kích thích, Thọ Phương Phương bên kia đứng ngồi không yên: "Tiểu Lý, có khỏe không, rảnh được thì mau lấy áo khoác đi, Hồ tổng chờ lâu đó."
Tôi bắt đầu ý thức được khoảng cách giữa tôi với Ứng Nhan hơi gần, trên bàn thì đang có hai kẻ như hổ rình mồi, tôi không dám ngẩng đầu nhìn Trình Gia Gia, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Ứng Nhan ra, liên tục gật đầu với Thọ Phương Phương: "Vâng vâng, tôi đi ngay."
Đến khi tôi cầm áo khoác về bàn thì Thọ Phương Phương đã không thấy đâu, Ứng Nhan lén lấy từ túi áo ra hộp thuốc giã rượu, thừa dịp mọi người không chú ý, bỏ vào túi quần của hắn, rồi hắn giao áo khoác cho tôi, đang muốn chạy lấy người thì chợt nhớ ra gì đó, quay đầu: "Tôi qua bên kia, xem chừng cũng lâu lắm, cô bên này tiếp khách đi, ngồi lâu thêm chút nữa, rồi có thể trốn qua phòng nghỉ phía bên kia, Trình tổng mới tới kia là anh em của tôi, cô có thể không cần quan tâm tới cậu ta, nhưng đừng gây chuyện với nó, tên này khó nhằn lắm, nếu nhị bị hắn nhắm rồi thì mười Lý Nhị Nha cô cũng phải gục, còn việc gì không biết thì có thể hỏi Tiểu Trương bên phòng nghiệp vụ."
Chớ chọc Trình Gia Gia, mồ hôi tôi tuôn như thác, tôi trốn hắn còn không kịp ấy chứ. Ứng Nhan hình như lo lắng cho tôi phải ở lại một mình, nên lải nhải thêm mấy thứ nữa, tôi nhìn thấy xa xa Thọ Phương Phương lại đi qua bên này, liền nhanh chóng đẩy hắn: "Biết rồi, sếp à, đi nhanh đi."
Ứng Nhan đi rồi, tuy rằng tôi ngoài miệng nói là không có việc gì, nhưng mà khi Trình Gia Gia như vô tình đi tới, ngồi xuống cạnh tôi, cũng là chỗ Ứng Nhan vừa bỏ đi thì tôi gấp muốn khóc ngất, tôi nhớ lại lời Ứng Nhan nói, hắn không phải đã để tôi ngồi đây một chốc rồi chuồn sang phòng nghỉ sao, tôi nhìn nhìn Uông tổng phía trước vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ kính rượu, ông Uông này hồi nãy uống vài ly với Trình Gia Gia thì mặt mày đỏ hồng lên, giờ đang sôi nổi nói chuyện với người bên cạnh, cái phiến tóc rớt lên rớt xuống kia vẫn không ngừng nhịp độ, căn bản là quên phéng mất đứa tôi phía bên này rồi. Tôi bắt đầu lên kế hoạch làm thế nào mới có thể bất động thanh sắc rời khỏi đây.
Chương 54

