Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nguyện yêu em lần nữa


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1416
- Tình trạng: Hoàn thành
Thọ Phương Phương quả nhiên là mạnh, sau khi đi toilet về, thay đổi hình tượng hào phóng chuyên nghiệp ban nãy, lại có thể trở nên càng phóng khoáng, chống tay lên hông bưng ly rượu, còn níu lấy tay một anh cấp dưới của mình, gào thét uống tiếp, lúc này khách hàng đã đi hết, chỉ còn lại quân mình, mọi người cũng không kiêng dè, cả đám quậy tưng bừng, tôi cũng bị mọi người lôi đi tưới cho mấy ly.

Đầu của tôi càng choáng trầm trọng, tôi kỳ thật đã sắp say, nhưng so với bọn Thọ Phương Phương vẫn còn tốt hơn, lòng tôi vẫn còn chút tỉnh táo, tôi nỗ lực ngó chung quanh, Thọ Phương Phương càng tỏa ra tính nữ vương, trông chả khác gì đàn ông, gọi anh gọi em loạn tùng phèo cả lên, cô ấy cũng nhìn thấy tôi, buông hai chàng trai bên cạnh ra, lảo đảo đi về phía tôi, trên đường vấp phải cái ghế dựa, ngã oạch lên nền đất.



Chương 57

Thọ Phương Phương cong vẹo người chẳng đứng lên nổi, tôi bị cô ấy khiến cho giật mình, trong đầu tỉnh lại tí chút, nhanh chóng thừa dịp hỗn loạn, chạy tới phòng nghỉ ban nãy mà tránh ngọn sóng đầu gió.

Tôi ngồi xuống một cái sofa nhỏ trong góc tối, tiếng cười bên ngoài vang vọng vào, dường như Ứng Nhan đã về rồi, tôi nghe hắn chỉ huy Tiểu Lí sắp xếp mọi việc đâu vào đấy, đại khái chỉ có hắn với Tiểu Lí là tỉnh táo, Tiểu Lí thi thoảng còn hỏi hắn, có cần mang về hay không. Giọng của bọn họ bắt đầu loãng đi, tôi biết cồn phát huy tác dụng rồi, đầu tôi chóng tới ngất ngư, nhưng không khó chịu, chỉ thấy phòng nghỉ bây giờ sao tự nhiên oi bức quá.

Tôi nghe thấy Ứng Nhan hỏi: "Quản lý Thọ, Lý Nhị Nha đâu?"

Thọ Phương Phương hàm hồ, âm thanh đứt quãng: "Không biết...mới vừa...ở đây, cô ta...cô ta cũng có uống rượu..."

"Ừm, cực cho cô rồi." Ứng Nhan dường như muốn làm Thọ Phương Phương an lòng, "Quản lý Thọ, tôi để Tiểu Lí đưa cô về trước, tôi ở lại đây xem còn phải thu xếp gì nữa không."

Ngồi trong góc phòng nhỏ hẹp, nghe thấy giọng Thọ Phương Phương bên ngoài, lòng tôi bỗng nhiên nghẹn lại, trong phòng càng bức bối hơn.

Tôi rốt cục là đã trêu vào ai, tại sao ai cũng khi dễ tôi, tôi học đại học khó khăn lắm mới tìm được bạn trai, hóa ra lại là đồ bỏ đi, con nhỏ Gia Thanh kia vung đao cướp người của tôi, tôi còn chưa nói gì, vậy mà ông trời trái lại còn hận tôi, còn ma xui quỷ khiến mà đưa Trình Gia Gia tới với tôi, khiến tôi giờ đây sứt đầu mẻ trán chẳng biết phải làm thế nào.

Còn nữa, tôi với Ứng Nhan cái gì cũng không có, cùng lắm chỉ là Ứng Nhan hư hư thật thật thích tôi, chiếu cố tôi hơn bình thường một chút. Nhưng tôi đối với Ứng Nhan rõ ràng là muốn trốn còn không kịp, vậy sao Thọ Phương Phương lại xem tôi như cái đinh trong mắt chứ, lúc nào cũng khiến tôi phải khó xử, cô ta cũng không nghĩ tới, sống chết làm mấy chuyện đó thì được người ta chú ý chắc.

Tôi nghĩ thế nào cũng tìm không ra lỗi của mình, xin lỗi à, sao một đống người lại đì tôi xuống thế chứ, tôi càng nghĩ càng rối, càng nghĩ càng khó thở. Oan ức nhất là tôi bị Thọ Phương Phương ăn hiếp, tôi quyến rũ Ứng Nhan chắc, xúi hắn không để ý tới cô ta chắc, sao lại hận tôi đến thế cơ chứ.

Tôi hít một hơi thật sâu, buồn quá đi mất, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì hả, tôi sao phải trốn trong cái xó xỉnh tối thui này, tôi không có làm gì sai, sao tôi lại phải trốn hả.

Dường như cồn tiếp cho tôi dũng khí, tôi loạng choạng đứng lên, chuẩn bị đi ra ngoài tìm Thọ Phương Phương cãi lộn. Không đợi tôi đứng lên khỏi sofa, thì cửa phòng nghỉ đã mở ra, Trình Gia Gia mang theo một thân gió lạnh đi vào, đỡ lấy tôi: "Nha Nha, anh biết em trốn ở đây mà, đi, chúng ta về nhà."

Chúng ta về nhà? Tôi lại bị kích thích, đầu choáng váng xay xẩm, làm sao nhớ tới anh vừa mới đối tốt với tôi, chỉ nhớ tới đủ loại dối gian của anh trước kia thôi.

"Cái gì chứ, anh nói về nhà sao, đó là nhà của tôi, chúng ta chia tay rồi anh có biết không?" Tôi nghe thấy giọng mình, trong lòng có hơi kì lạ, tôi rõ ràng chỉ nghĩ trong lòng, sao lại nói ra rồi, chẳng lẽ say thật sao?

Trình Gia Gia dừng lại, anh cau mày quay đầu: "Sao lại say thành thế này, anh ra ngoài chỉ có một chốc, em trong đây lại uống thêm sao?"

Tôi lắc đầu, kiên quyết phủ nhận: "Không say, tôi chỉ nói hơi lớn tiếng chút thôi."

Vừa phủ nhận xong tôi đã hối hận, sao tôi phải giải thích với anh, chúng tôi đã chia tay, chia tay rồi!

Tôi chưa bao giờ biết sức tôi lại lớn đến thế, tôi giật người ra khỏi Trình Gia Gia, lảo đảo lùi lại mấy bước, quay đầu hét về phía anh: "Tôi còn cần anh quản sao, anh đi về lo cho em gái nhỏ Tiểu Thanh của anh đi!"

Một câu hét này khiến tôi thật thoải mái, nhìn thấy Trình Gia Gia bất đắc dĩ nhíu mày đứng đó, giận trong lòng tôi lập tức được trút đi, phòng nghỉ dường như cũng không còn u ám nữa.

Cửa đằng sau lại "kẹt" lên một tiếng, tôi tuy đang choáng váng đầu óc, nhưng tôi thấy mình còn chưa say đâu, tôi xiêu xiêu vẹo vẹo xoay người, hóa ra là Ứng Nhan, phía sau còn có hai người đi theo, Ứng Nhan vừa thấy bộ dạng của tôi, thì biểu biện của hắn với Trình Gia Gia giống nhau như đúc, cũng là tới đỡ tôi, cũng là nói một câu không khác nhau cho lắm: "Sao lại say thành thế này rồi?"

Sao lại say thành thế này rồi à, tôi rõ ràng chưa hề say, bọn họ thế nào mà lại một mực bảo tôi say thế, tôi giận, cực kì tức giận, càng kiên quyết phủ nhận: "Tôi không có say!"

Prev 1 ... 93 94 95 96 97 ... 123 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000410