Thế gian này từng chút đều là anh
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1997
- Tình trạng: Hoàn thành
Tôi mặc kệ cô ta đi đâu, lần mò đi đến chiếc giường trong cùng, kéo tấm màn che ngăn cách giữa các giường ra, sau đó mãn nguyện nằm xuống. Cứ tưởng nằm xuống sẽ khá hơn, không ngờ một cơn đau từ bụng kéo đến làm tôi oằn người lại, dốc đầu muốn nôn xuống sàn nhà. Mọi thứ trước mắt đều tối sầm, cả người tôi nóng lạnh không đồng nhất, vừa đau đớn, vừa mơ hồ, dần dần chìm vào mất ý thức.
***
Tôi loáng thoáng nghe phía bên kia tấm rèm che có tiếng nói, là một giọng nam, một giọng nữ rất quen. Nghe qua không được tốt lắm, hình như bọn họ đang cãi nhau. Tôi từ từ mở mắt, muốn lên tiếng gọi ai đó ở chiếc giường bên kia đưa mình đến bệnh viện, nhưng lời nghe được chặn ý định của tôi lại.
- Em không muốn nó ở trong lớp mình, mà cũng không muốn nó học trong trường mình. Nhìn thấy nó là em lại nghĩ đó là đứa đã ôm hôn bạn trai mình. - Tôi nhận ra giọng nói này, là Diệu My.
- Em thì không chắc? Cũng ôm hôn thằng khốn Thế Anh đó thôi. - Còn người con trai chính xác là Anh Khoa.
- Em quay về, anh đã hứa sẽ không mang chuyện đó ra nói mà? - Nghe qua có vẻ Diệu My đang tức giận.
- Vậy thì em cũng thôi đi, đừng mang Minh An ra nói vào chuyện của chúng mình! Anh đã nói rồi, anh cặp với An là để cảnh cáo em thôi. Ai bảo em bỏ anh theo lão thầy giáo nghèo rớt kia. - Tiếng Khoa có vẻ mệt mỏi khi phải giải thích.
Hóa ra, tôi chỉ là để cậu ta dằn mặt người yêu. Tại sao con người ta có thể diễn tài tình đến thế? Không yêu mà lại có thể giả vờ như rất say đắm.
- Thôi được rồi, vậy nói em nghe, anh và nó có làm gì quá đáng chưa? - Diệu My bắt đầu tra khảo, giọng vô cùng nghiêm túc.
- Anh thề là không có gì. Là do anh không muốn, nếu muốn thì đâu có khó. - Khoa trả lời chắc nịch.
Tôi trong lòng âm thầm cười ra tiếng. Là ai mất tự chủ? Là ai nói tôi hãy tin? Bây giờ ở trước mặt người khác lại lật lọng một kiểu khác. Hóa ra kẻ mà tôi có tình cảm chỉ là một gã khốn không hơn.
Tôi thật còn muốn nghe xem bọn họ tiếp tục nói gì, dù sao cũng nên nhìn rõ sự xảo trá của một gã con trai mang gương mặt đẹp đẽ. Hóa ra bề ngoài hào nhoáng chỉ là để che đi sự dối trá bên trong. Nhưng cơn đau quặn thắt buộc tôi không thể tỉnh táo nữa. Cảm giác buồn nôn lại xộc lên làm tôi cúi người xuống giường, nhưng vì quá đà, tôi té nhào xuống sàn nhà, mọi ý thức kết thúc tại đây.
***
Thế Anh là giáo viên mới ra trường, phụ trách đội tuyển học sinh giao lưu trường tôi, hơn tôi năm tuổi. Mọi người đều nghĩ tôi và anh ấy biết nhau tại Trung Anh, nhưng thật ra tôi và Thế Anh đã lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Chúng tôi cùng xóm, khi còn bé còn cùng một tổ đội phá phách, hồn nhiên lớn lên bên nhau, rồi gắn bó với nhau không thể ngăn cách. Thế Anh rất thông minh, học giỏi một cách toàn diện tất cả các môn, chơi thể thao rất cừ, lại có một gương mặt điển trai cùng chiều cao lý tưởng, có thể nói là một người hoàn hảo.
Suốt những năm cấp hai và cả hai năm cấp ba, anh ấy là gia sư của tôi. Thực ra tôi không cần phải học thêm, nhưng cả hai vẫn muốn có cơ hội ở bên nhau nhiều hơn, thế nên mượn cớ để ngày nào cũng có thể gặp nhau, cùng chí chóe về mọi thứ.
Khoảng thời gian đó rất vui! Mỗi ngày tôi đều phải làm xong bài tập anh giao, sau đó sẽ được anh chở đi dạo vòng quanh Đà Lạt bằng xe đạp. Ngày ấy, cuộc sống của tôi có thể nói là vô âu vô lo đến mức thụ động. Hằng ngày chỉ quanh quẩn ăn, ngủ, học và chơi đùa với anh.
Lớn lên bên nhau, làm gì cũng cùng nhau, chúng tôi thực sự nghĩ rằng cả hai vốn được sinh ra để dành cho nhau, vì thế không hề mảy may nghĩ đến tình cảm của mình là gì, cứ ở bên nhau như một sự hiển nhiên. Thật ra nếu có thể cứ mãi mãi như vậy, tôi cũng tình nguyện không cần nếm qua cảm giác hồi hộp và những rung cảm yêu đương. Nhưng đó chỉ là phần tôi nghĩ thế, còn Thế Anh thì khác. Là tình cảm nhạt đi hay nó chưa bao giờ thật sự tồn tại, tôi không biết, chỉ biết rằng sau khi Diệu My đến học tại Trung Anh, từ khi Thế Anh thấy cậu ấy, anh đã không còn là anh của tôi nữa.
Vốn dĩ không thể trách móc một người vì họ hết yêu mình, bởi vì họ cũng bị kiểm soát bởi con tim mà thôi. Cảm giác từ con tim quyết định hành động và suy nghĩ của họ. Đối với chuyện này, tôi không cảm thấy oán hận hay cay cú. Tất cả chỉ vỏn vẹn là một cảm giác buồn bã luôn cố hữu trong lòng, làm cho bản thân trở nên càng lúc càng trơ lì với mọi thứ, tự tách mình ra khỏi tất cả và trốn trong góc tối của tâm hồn mình.
Tôi và Thế Anh chưa bao giờ là một cặp để nói lời chia tay, thế nên chẳng có gì để cần phải nói với nhau. Anh nói tôi hãy tìm gia sư mới, tôi điềm tĩnh đồng ý. Anh nói tôi không cần phải nhắn tin cùng anh mỗi đêm, mỗi sáng không cần gọi điện đánh thức anh dậy nữa, tôi rất nghiêm túc bỏ luôn cái sim đó đi. Và chúng tôi ngừng liên lạc với nhau.
Tôi đã nghĩ sẽ không bao giờ tìm anh hay chủ động hỏi thăm như một cái cớ để trò chuyện. Thế Anh mà trong lòng tôi nhớ thuộc về tuổi thơ, về những ngày tháng khi chỉ có hai đứa. Còn con người bây giờ đã khác rồi thì tôi cũng không còn gì để níu kéo. Thế nhưng tôi đã không làm được điều đó khi nghe tin ba mình mất. Hoang mang, không biết dựa vào ai, tôi đã gọi cho anh, và có lẽ anh đến bên tôi vì một chút tình nghĩa cuối cùng.
***
Tôi loáng thoáng nghe phía bên kia tấm rèm che có tiếng nói, là một giọng nam, một giọng nữ rất quen. Nghe qua không được tốt lắm, hình như bọn họ đang cãi nhau. Tôi từ từ mở mắt, muốn lên tiếng gọi ai đó ở chiếc giường bên kia đưa mình đến bệnh viện, nhưng lời nghe được chặn ý định của tôi lại.
- Em không muốn nó ở trong lớp mình, mà cũng không muốn nó học trong trường mình. Nhìn thấy nó là em lại nghĩ đó là đứa đã ôm hôn bạn trai mình. - Tôi nhận ra giọng nói này, là Diệu My.
- Em thì không chắc? Cũng ôm hôn thằng khốn Thế Anh đó thôi. - Còn người con trai chính xác là Anh Khoa.
- Em quay về, anh đã hứa sẽ không mang chuyện đó ra nói mà? - Nghe qua có vẻ Diệu My đang tức giận.
- Vậy thì em cũng thôi đi, đừng mang Minh An ra nói vào chuyện của chúng mình! Anh đã nói rồi, anh cặp với An là để cảnh cáo em thôi. Ai bảo em bỏ anh theo lão thầy giáo nghèo rớt kia. - Tiếng Khoa có vẻ mệt mỏi khi phải giải thích.
Hóa ra, tôi chỉ là để cậu ta dằn mặt người yêu. Tại sao con người ta có thể diễn tài tình đến thế? Không yêu mà lại có thể giả vờ như rất say đắm.
- Thôi được rồi, vậy nói em nghe, anh và nó có làm gì quá đáng chưa? - Diệu My bắt đầu tra khảo, giọng vô cùng nghiêm túc.
- Anh thề là không có gì. Là do anh không muốn, nếu muốn thì đâu có khó. - Khoa trả lời chắc nịch.
Tôi trong lòng âm thầm cười ra tiếng. Là ai mất tự chủ? Là ai nói tôi hãy tin? Bây giờ ở trước mặt người khác lại lật lọng một kiểu khác. Hóa ra kẻ mà tôi có tình cảm chỉ là một gã khốn không hơn.
Tôi thật còn muốn nghe xem bọn họ tiếp tục nói gì, dù sao cũng nên nhìn rõ sự xảo trá của một gã con trai mang gương mặt đẹp đẽ. Hóa ra bề ngoài hào nhoáng chỉ là để che đi sự dối trá bên trong. Nhưng cơn đau quặn thắt buộc tôi không thể tỉnh táo nữa. Cảm giác buồn nôn lại xộc lên làm tôi cúi người xuống giường, nhưng vì quá đà, tôi té nhào xuống sàn nhà, mọi ý thức kết thúc tại đây.
***
Thế Anh là giáo viên mới ra trường, phụ trách đội tuyển học sinh giao lưu trường tôi, hơn tôi năm tuổi. Mọi người đều nghĩ tôi và anh ấy biết nhau tại Trung Anh, nhưng thật ra tôi và Thế Anh đã lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Chúng tôi cùng xóm, khi còn bé còn cùng một tổ đội phá phách, hồn nhiên lớn lên bên nhau, rồi gắn bó với nhau không thể ngăn cách. Thế Anh rất thông minh, học giỏi một cách toàn diện tất cả các môn, chơi thể thao rất cừ, lại có một gương mặt điển trai cùng chiều cao lý tưởng, có thể nói là một người hoàn hảo.
Suốt những năm cấp hai và cả hai năm cấp ba, anh ấy là gia sư của tôi. Thực ra tôi không cần phải học thêm, nhưng cả hai vẫn muốn có cơ hội ở bên nhau nhiều hơn, thế nên mượn cớ để ngày nào cũng có thể gặp nhau, cùng chí chóe về mọi thứ.
Khoảng thời gian đó rất vui! Mỗi ngày tôi đều phải làm xong bài tập anh giao, sau đó sẽ được anh chở đi dạo vòng quanh Đà Lạt bằng xe đạp. Ngày ấy, cuộc sống của tôi có thể nói là vô âu vô lo đến mức thụ động. Hằng ngày chỉ quanh quẩn ăn, ngủ, học và chơi đùa với anh.
Lớn lên bên nhau, làm gì cũng cùng nhau, chúng tôi thực sự nghĩ rằng cả hai vốn được sinh ra để dành cho nhau, vì thế không hề mảy may nghĩ đến tình cảm của mình là gì, cứ ở bên nhau như một sự hiển nhiên. Thật ra nếu có thể cứ mãi mãi như vậy, tôi cũng tình nguyện không cần nếm qua cảm giác hồi hộp và những rung cảm yêu đương. Nhưng đó chỉ là phần tôi nghĩ thế, còn Thế Anh thì khác. Là tình cảm nhạt đi hay nó chưa bao giờ thật sự tồn tại, tôi không biết, chỉ biết rằng sau khi Diệu My đến học tại Trung Anh, từ khi Thế Anh thấy cậu ấy, anh đã không còn là anh của tôi nữa.
Vốn dĩ không thể trách móc một người vì họ hết yêu mình, bởi vì họ cũng bị kiểm soát bởi con tim mà thôi. Cảm giác từ con tim quyết định hành động và suy nghĩ của họ. Đối với chuyện này, tôi không cảm thấy oán hận hay cay cú. Tất cả chỉ vỏn vẹn là một cảm giác buồn bã luôn cố hữu trong lòng, làm cho bản thân trở nên càng lúc càng trơ lì với mọi thứ, tự tách mình ra khỏi tất cả và trốn trong góc tối của tâm hồn mình.
Tôi và Thế Anh chưa bao giờ là một cặp để nói lời chia tay, thế nên chẳng có gì để cần phải nói với nhau. Anh nói tôi hãy tìm gia sư mới, tôi điềm tĩnh đồng ý. Anh nói tôi không cần phải nhắn tin cùng anh mỗi đêm, mỗi sáng không cần gọi điện đánh thức anh dậy nữa, tôi rất nghiêm túc bỏ luôn cái sim đó đi. Và chúng tôi ngừng liên lạc với nhau.
Tôi đã nghĩ sẽ không bao giờ tìm anh hay chủ động hỏi thăm như một cái cớ để trò chuyện. Thế Anh mà trong lòng tôi nhớ thuộc về tuổi thơ, về những ngày tháng khi chỉ có hai đứa. Còn con người bây giờ đã khác rồi thì tôi cũng không còn gì để níu kéo. Thế nhưng tôi đã không làm được điều đó khi nghe tin ba mình mất. Hoang mang, không biết dựa vào ai, tôi đã gọi cho anh, và có lẽ anh đến bên tôi vì một chút tình nghĩa cuối cùng.


